Đạo Tình

Đạo Tình

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325103

Bình chọn: 9.5.00/10/510 lượt.

“Chị có thôi đi không?” Phong Vân William không chịu nổi khi thấy Ly Tâm suốt ngày lượn lờ than vãn trước mặt cậu ta.

“Chị chán quá, chán quá”. Ở bên ngoài, Ly Tâm luôn giữ tư thế uy nghiêm của nữ chủ nhân Tề Gia, trước mặt Phong Vân William cô mới dám bộc lộ bản thân.

“Đi chỗ khác chơi, em bận nhiều việc lắm. Chị cảm thấy vô vị thì hãy đi tìm Tề Mặc, lên giường với anh ta, em đảm bảo chị sẽ chẳng còn thời gian đến chỗ em tán gẫu”. Phong Vân William thấy không đuổi được Ly Tâm liền tự bỏ đi mất.

“Thằng chết dẫm này”. Ly Tâm bực tức khi Phong Vân William cũng chẳng thèm để ý đến cô. Đám Hoàng Ưng và Lập Hộ cứ thấy bóng dáng cô từ xa là lủi mất, con trai cô hết bám lấy Lam Tư lại đến chỗ Jiaowen, cô thật sự cảm thấy cuộc sống vô cùng tẻ nhạt.

“Chủ mẫu, điện thoại của thiếu gia”. Cuối cùng cũng có chuyện để làm, Ly Tâm than thầm trong lòng, vẫn là con trai cô tốt nhất, biết mẹ đang buồn chán.

Trên màn hình liên lạc, Tề Thiên Vũ một tay cầm quả cà chua, một tay cầm quả dưa chuột, cậu bé nhìn mẹ bằng ánh mắt đắc ý.

“Jiaowen sao đối xử tệ với con trai của tôi thế, anh ta chỉ cho con ăn những thứ này thôi à?”

Tề Thiên Vũ lắc đầu cười toét miệng: “Tiểu Vũ đang học nấu ăn, chú Jiaowen nói, muốn trở thành sát thủ của các thiếu nữ, nhất định phải tinh thông mười tám môn võ nghệ. Đẹp trai không phải là yếu tố tiên quyết mà phải có nội hàm”.

Ly Tâm cau mày hỏi: “Nội hàm của con là nấu ăn?”

Tề Thiên Vũ gật đầu: “Đúng vậy, Tiểu Vũ biết hình thức chỉ là ngoại tại, bên trong thân thể cần có nội hàm. Nội hàm chính là nấu ăn thật ngon, Tiểu Vũ muốn trở thành sát thủ thiếu nữ, Tiểu Vũ sẽ tự mình bồi dưỡng ra nội hàm”.

Trời, đạo lý này ở đâu vậy? Ly Tâm đen mặt. Có điều từ trước đến nay cô đều thả bò ăn cỏ, Tiểu Vũ học nấu ăn là một việc tốt. Tuy lời của Jiaowen chẳng ra làm sao nhưng kết quả quan trọng hơn quá trình.

“Tốt lắm, con trai, con nhất định học nội hàm cho tử tế, khi nào về trổ tài với mami nhé”. Ly Tâm phát huy tinh thần từ bi của người mẹ.

Tề Thiên Vũ gật đầu, vung tay băm băm chặt chặt cà chua và dưa chuột một hồi. Cậu bé đột nhiên cất giọng nghiêm chỉnh: “Mami, sao con chẳng bao giờ nhìn thấy nội hàm của mami, mami không có nội hàm à?”

Ly Tâm cảm thấy lửa bốc lên đầu, nếu sớm biết Tề Thiên Vũ dám chê cô thì cô chẳng thèm động viên con trai. Cô là người không có nội hàm sao? Bắt gặp ánh mắt thương hại của Tề Thiên Vũ, khóe miệng Ly Tâm bắt đầu giật giật.

“Có điều, Tiểu Vũ cũng chẳng thấy daddy có nội hàm gì cả. Hai người đáng thương thật”.

Ly Tâm liền bị Tề Thiên Vũ đánh bại, cô nở nụ cười miễn cưỡng: “Con hãy tự lo cho bản thân đi”.

Thấy Ly Tâm nổi giận, Tề Thiên Vũ lắc đầu: “Mami không có nội hàm nên mới hay cáu giận, vẫn là Tiểu Vũ phong độ hơn”.

“Đồ khốn, con mau…”. Ly Tâm còn chưa kịp bộc phát cơn giận dữ, Tề Thiên Vũ đã cắt đứt liên lạc, để một mình Ly Tâm đối diện với màn hình tối đen.

“Em làm sao thế?” Một lát sau Tề Mặc đi vào, hắn cất giọng trầm trầm khi thấy Ly Tâm mặt mũi hằm hằm ngồi trên ghế sofa.

Ly Tâm ngẩng đầu nhìn Tề Mặc vài giây, sau đó cô đứng bật dậy kéo tay hắn đi ra ngoài. Tề Mặc cau mày hỏi: “Em muốn làm gì hả?”

“Vì nội hàm của chúng ta”. Ly Tâm thốt ra mấy từ bằng một giọng vô cùng dứt khoát.

--------------------------

Ở trong siêu thị, Tề Mặc mặt sắt đen sì đẩy xe hàng, Ly Tâm chăm chú nghiên cứu đồ ở trên giá, xem thứ nào ăn được thứ nào không, rồi cô vơ hết những thứ cô cho là ăn được vào xe chở hàng.

Từ người Tề Mặc tỏa ra một luồng sát khí, khiến bầu không khí xung quanh xuống đến không độ, không một người nào dám tiến lại gần hắn trong phạm vi năm mét.

“Đủ chưa?” Tề Mặc cất giọng lạnh lùng. Nghe câu nói của Tề Mặc, Ly Tâm biết hắn lúc này đã đến ranh giới của cơn thịnh nộ. Bắt một người có thân phận đặc biệt như Tề Mặc đến siêu thị mua thức ăn quả là làm khó cho hắn, nhưng bố mẹ chẳng phải nên làm tấm gương cho con cái hay sao? Đánh chết Ly Tâm cũng không thừa nhận vợ chồng cô không có nội hàm như lời của Tề Thiên Vũ. Chỉ là việc nấu ăn, ai mà chẳng biết? Cô sẽ nấu ăn cho con trai cô trắng mắt ra.

“Chưa đủ, chúng ta đi một vòng nữa”. Ly Tâm chăm chú xem xét thứ ở trong tay, cô không hề bận tâm đến thái độ của Tề Mặc. Mấy năm nay Tề Mặc đối xử rất tốt với cô, Ly Tâm biết những chuyện nhỏ như thế này Tề Mặc dù không thích nhưng chắc chắn hắn sẽ làm theo ý cô.

Ly Tâm cố gắng hồi tưởng những món cô hay ăn cần dùng nguyên liệu gì, cô còn lôi cả sách dạy nấu ăn, chọn thực phẩm theo sách hướng dẫn. Trong khi đó Tề Mặc phụ trách phát khí lạnh, để không ai dám tiến lại gần, không ai dám cản đường cô, để cô dễ dàng chọn đồ hơn.

“Hai hào gừng, Tề Mặc, lấy gừng”. Ly Tâm vừa cúi đầu xem xét quyển sách dạy nấu các món ăn Trung Quốc vừa chỉ đạo Tề Mặc.

Tề Mặc nào có biết gừng là thứ gì, hắn đưa mắt về phía một người trông có vẻ là nhân viên siêu thị và cất giọng lạnh lùng: “Hai hào gừng”.

Người nhân viên không thể chịu nổi sát khí từ Tề Mặc, hai chân mềm nhũn, miệng lắp bắp: “Gừng…gừng…không bán…hai hào…”.

“Nhanh lên!”. Thấy Ly Tâm nhanh chóng bỏ đi chỗ khác, Tề Mặc


XtGem Forum catalog