XtGem Forum catalog
Đạo Tình

Đạo Tình

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325453

Bình chọn: 9.5.00/10/545 lượt.

ảnh hưởng đến đời sau. Lập Hộ lại chủ trương Ly Tâm không thể mệt mỏi quá mức, càng ít hoạt động càng tốt, càng ít lo lắng càng tốt, cần phải vô cùng thận trọng. Vì vậy dù Ly Tâm muốn biết tình hình hiện tại, chẳng một ai dám tiết lộ với cô ngoài Phong Vân William.

Nghe Phong Vân William nói vậy, Ly Tâm liền nói chen vào: "Tình hình với Lam Tư thế nào rồi?" Đây cũng là vấn đề cô quan tâm.

Phong Vân William trừng mắt với Ly Tâm: "Chị hỏi câu này đúng là thừa. Chẳng phải chị là người yêu cầu hai nhà liên kết hay sao? Người của cả giới hắc đạo đều chứng kiến, ai dám làm trái lại lời hứa? Chị tưởng người nào cũng giống chị, nuốt lời hứa như ăn cơm sao?" Hiện tại cả giới hắc đạo đoàn kết đối địch, đây là tình hình chưa từng xảy ra trong mấy trăm năm qua.

Ly Tâm cũng không thèm chấp với những lời khích bác của Phong Vân William, cậu bé này chưa bao giờ ăn nói tử tế với cô. Có điều bây giờ Tề Gia và Lam Bang cùng liên kết đối phó với những kẻ bày mưu hãm hại họ. Nếu là như vậy, có lẽ hai nhà không bận tâm đến ân oán trước đó.

Nghe tin tức từ Phong Vân William, Ly Tâm bất giác thở phào nhẹ nhõm. Cô không muốn hai gia tộc tiếp tục đối kháng, lần trước mới chỉ là hành động nhỏ, thế giới đã hỗn loạn như vậy. Hiếm có cơ hội giới hắc đạo cùng đồng tâm hiệp lực, hai nhà tạm thời dừng tay là điều tốt nhất.

"Thế thì tốt". Ly Tâm gật đầu.

Bắt gặp vẻ khoan dung của Ly Tâm, Phong Vân William hừ một tiếng: "Chị đúng là người chẳng thích hợp ở nơi này. Tề Mặc mù mắt mới nhìn trúng chị".

Có điều Tề Mặc và Lam Tư liên thủ, khiến cả thị trường náo loạn nhanh chóng hồi phục trạng thái như trước. Hai vị lão đại của hai đầu rồng bắt tay, người ở dưới không cần thiết phân cao thấp. Vì vậy sau khi Tề Gia và Lam Bang hết đối đầu, cục diện hồi phục và phát triển nhanh chóng. Người xưa có câu nói rất đúng, không có kẻ địch vĩnh viễn cũng không có người bạn mãi mãi.

Ly Tâm thò tay véo tai Phong Vân William: "Hổ cái không ra oai, em coi chị là mèo con phải không?"

Phong Vân William hừ một tiếng rồi tung nắm đấm vào người Ly Tâm. Khúc Vi ở bên cạnh bất giác gượng cười, ông ta chưa thấy hai người này yên ổn bao giờ.

Khụ, khụ, đằng sau có tiếng ho khan vọng tới. Phong Vân William lập tức thu nắm đấm, Ly Tâm cũng ngồi thẳng người.

"Chủ mẫu, đây là lão đại dặn đưa cho Phong Vân William đại nhân". Một người đàn ông đứng ở đằng sau hai người, anh cung kính cúi thấp đầu.

Phong Vân William quay lại giơ tay nhận tờ giấy rồi liếc qua. Người đàn ông đứng sau lên tiếng: "Lão đại đợi câu trả lời của đại nhân".

Phong Vân William hơi nhíu mày: "Tôi không đi".

Người đàn ông có vẻ ngạc nhiên, nhưng vẫn cung kính hành lễ Ly Tâm rồi chào Phong Vân William và đi thụt lùi về phía sau.

Đợi người đàn ông đi xa, Ly Tâm cầm tờ giấy trong tay Phong Vân William lên xem. Cô nói bằng một giọng vô cùng ngạc nhiên: "Đi châu Âu tốt thế còn gì, tại sao em không đi? Đây là cơ hội tốt mà".

Phong Vân William xoay mặt Ly Tâm và hét lên đầy tức giận: "Em mà đi thì chị sẽ bị bắt nạt chết thôi". Nói xong, cậu ta cảm thấy bản thân mất bình tĩnh nên hừ một tiếng lạnh lùng rồi quay đầu không thèm để ý đến Ly Tâm.

Ly Tâm hơi ngây người, cô cười tươi như hoa đồng thời ôm vai Phong Vân William: "Em đúng là em trai tốt của chị".

"Bỏ tay ra, chị đúng là ngốc hết chỗ nói". Phong Vân William khó chịu không ngừng giãy giụa. Ly Tâm cố tình ôm chặt cậu ta không buông tay, hai người vật đi vật lại không ai chịu nhường ai.

Khúc Vi ở bên cạnh đột nhiên mở miệng: "Chủ mẫu? Ly Tâm, cách xưng hô của những người đó với cháu thay đổi từ lúc nào vậy?"

Ly Tâm và Phong Vân William đang co kéo, nghe câu nói của Khúc Vi, cô đang định lên tiếng giải thích nhưng đột nhiên nhớ đến cách xưng hô của người hầu vừa rồi. Ly Tâm lập tức buông Phong Vân William: "Anh ta gọi cháu là chủ mẫu?".

Phong Vân William thường nói cô là nữ chủ nhân tương lai này nọ nên Ly Tâm đã quen tai. Vì vậy khi người hầu gọi là "chủ mẫu", cô không hề để ý. Bây giờ nghe Khúc Vi nói, cô mới phát hiện ra điều bất thường. Ly Tâm bất giác nhìn Phong Vân William bằng ánh mắt đầy nghi hoặc.

Từ lúc cô từ lâu đài cổ về đây, tất cả mọi người trong Tề Gia đối xử với cô vẫn như trước kia, chỉ là trong lời nói và cử chỉ có vẻ kính trọng hơn một chút. Hơn nữa thỉnh thoảng lại có gia tộc hắc đạo khác tặng thuốc quý và đồ bổ dưỡng cho cô. Tề Gia không thiếu những thứ này, vì vậy đồ các gia tộc hắc đạo gửi tặng, mãi đến khi Lập Hộ nói cô mới biết. Nhưng chưa từng có người nào gọi cô bằng hai từ "chủ mẫu", xem ra hôm nay mặt trời có vấn đề rồi.

Thật ra Ly Tâm không biết lúc ở dưới mật đạo tòa lâu đài cổ, mọi người đều nhìn thấy rõ hình ảnh cô mở cánh cửa sắt và bấm nút khởi động hệ thống tự hủy qua màn hình giám sát. Chính cô đã mở cánh cửa cứu sống tất cả mọi người. Giới hắc đạo rất coi trọng ân tình. Đại ân này giới hắc đạo không phải nói ra miệng mà ghi nhớ ở trong lòng.

Vì vậy ở trong mắt giới hắc đạo, Ly Tâm chính là nữ chủ nhân tương lai của Tề Gia. Danh tiếng của Ly Tâm được lan truyền khắp nơi, vị trí của cô bây giờ không c