Ring ring
Đạo Tình

Đạo Tình

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326032

Bình chọn: 7.5.00/10/603 lượt.

m một màu nhục nhã chết chóc.

"Đúng là chẳng ra sao cả". Ly Tâm lắc đầu.

Ý tứ trong lời nói của cô rất rõ ràng. Nếu hôm nay Tề Mặc đứng ở vị trí của Phong Hành Willilam, hắn tuyệt đối không làm như ông ta. Phẩm hạnh và tư tưởng của một người quyết định quyết sách của người đó.

Nếu đổi lại là Tề Mặc, chắc chắn hắn giết sạch sẽ chứ không phải dùng mọi thủ đoạn hành hạ như thế này. Kẻ nào cản đường Tề Mặc hắn sẽ loại bỏ không nương tay. Thủ đoạn như của Phong Hành không phải là phong cách của hắn. Hơn nữa Tề Mặc cũng sẽ không tốn hơi động não làm những chuyện phức tạp như vậy. Bá chủ hành sự luôn tàn nhẫn và tuyệt tình nhưng rất nhanh gọn dứt khoát.

Tuy nhiên, nhánh con của gia tộc Willilam làm vậy cũng có tác dụng ra oai giúp Tề Gia, kẻ nào dám chống đối Tề Gia sẽ có kết quả như những kẻ ở trên sân khấu. Do đó Tề Gia mới không có bất cứ người nào lên tiếng phản đối.

"Nếu bọn họ ra sao, chúng ta đã không đứng ở đây". Hoàng Ưng nở nụ cười miệt thị, xem ra anh ta không coi gia tộc Willilam ra gì. Có điều anh ta cũng biết ý cất giọng chỉ ba người nghe thấy.

Ba người còn đang mải nói chuyện, trên sân khấu đột nhiên xuất hiện một cái lồng rất lớn, bên trong lồng có một con hổ. Ngoài ra, ở bên cạnh có một người đàn ông nhỏ bé đang thét lên khi bị đẩy vào cái lồng chứa con hổ.

Con hổ bị cắt hết móng sắc và bị nhổ hết răng nhọn. Nhưng thân hình to lớn và khí thế của nó khiến người đàn ông sợ hãi đến mức mặt mũi tái mét, gào thét và túm chặt lấy lồng sắt như muốn chui ra ngoài. Con hổ xông tới, hai chân trước vồ lấy người đàn ông khiến anh ta ngã rúi sang một bên.

"Người của gia tộc Willilam?" Ly Tâm cau mày hỏi.

Lập Hộ mỉm cười đáp: "Chỉ là cá lọt khỏi lưới mà thôi. Nhưng Phong Hành đúng là có bản lĩnh, lọt khỏi lưới rồi vẫn có thể tìm thấy". Nghe câu này Ly Tâm đoán ra đây là nhân vật không đáng kể trong hệ chính thống của gia tộc Willilam. Nhưng cùng là người một nhà mà họ tuyệt tình đến mức này, xem ra tình thân không tồn tại trong thế giới đen tối.

Ly Tâm nhăn mặt: "Có gì đáng xem, đúng là vô vị".

Hoàng Ưng bật cười: "Chẳng phải là cô muốn đi xem nên lão đại mới nhận lời. Nhờ phúc của cô chúng tôi mới được thưởng thức màn hấp dẫn thế này". Lời nói của Hoàng Ưng lộ rõ sự châm chọc mặc dù ánh mắt của anh ta không có vẻ gì là hưng phấn.

Ly Tâm nhất thời á khẩu, cô làm sao biết được xem động vật lại là trò biểu diễn này. Nếu sớm biết trước, cô đã chẳng thèm đến đây. Tuy biết thế giới của đàn ông chẳng có gì tốt đẹp nhưng cô thật sự cảm thấy không thích mấy màn này.

Hắc đạo có quy tắc của hắc đạo, có cách xử lý và hành sự của bọn họ. Tề Mặc không lên tiếng, cô càng không tiện mở miệng. Ly Tâm biết một khi đã lao vào con đường hắc đạo đều không thể nhắc đến hai từ "nhân tính", cần phải tàn ác và nhẫn tâm mới có thể leo lên vị trí cao nhất. Chỉ có điều cô không thích là không thích.

"Nếu đã nhờ phúc của tôi, có cần tôi mua giúp các anh không?". Ly Tâm trầm mặc trong giây lát rồi đột nhiên quay sang hỏi Hoàng Ưng và Lập Hộ.

Lập Hộ lắc đầu: "Không liên quan gì đến tôi, đừng lôi tôi vào cuộc".

Hoàng Ưng ngược lại cười cười: "Nếu có đàn bà thì ok". Anh ta nhất quyết không cho Ly Tâm cơ hội trêu chọc anh ta.

Ly Tâm nghe nói vậy liền đưa mắt xuống bên dưới. Trên sân khấu đã xuất hiện thêm nhiều người khác, nhưng toàn đàn ông chứ không thấy bóng dáng một người phụ nữ nào.

"Hôm nay chắc không có đàn bà đâu". Lập Hộ nửa cười nửa không nói nhỏ.

Ly Tâm ngẩng đầu nhìn Lập Hộ, cô nhíu mày suy nghĩ rồi lập tức hiểu ra vấn đề. Tề Mặc không thích phụ nữ là chuyện giới hắc đạo đã biết từ lâu, ai dám đem đàn bà đến trước mặt hắn? Hơn nữa gia tộc William đang muốn lấy lòng Tề Mặc nên càng không có chuyện đó. Sau khi nghĩ thông suốt, Ly Tâm quay sang trừng mắt với Hoàng Ưng, xem ra anh ta đã sớm đoán biết không có đàn bà bị đem bán đấu giá

"Đúng là đồ ngu xuẩn, lão đại sẽ thích mấy trò này sao? Thế mà bọn họ cũng nghĩ ra được". Hoàng Ưng nhếch mép cười, đồng thời nhìn đám người của gia tộc William bằng ánh mắt khinh miệt.

"Không có đàn bà, toàn là đàn ông, cũng không có Grateai (nam chuyển đổi giới tính thành nữ), coi như bọn họ không đến nỗi quá ngốc nghếch". Lập Hộ cười khẽ và cất giọng đầy châm biếm.

Ly Tâm cũng bật cười, Tề Mặc đúng là khó hầu hạ nhưng gia tộc William cũng chẳng ra làm sao. Bọn họ bày ra trò này để lấy lòng Tề Mặc, lẽ nào bọn họ hy vọng Tề Mặc sẽ vừa ý một người trong số đó? Nghĩ đến đây Ly Tâm bất giác ho hai tiếng. Đúng là ngu xuẩn, dù Tề Mặc thích đàn ông đi chăng nữa hắn sẽ chọn người của gia tộc William sao? Xem ra nhánh con mãi mãi là nhánh con, không thể leo lên vị trí chính thống cũng là có nguyên nhân của nó.

"Ngu xuẩn cũng tốt". Ly Tâm cố đè nén tiếng cười.

Tề Mặc bây giờ không thiếu trợ thủ. Trợ thủ một mình Jiaowen là đủ, Tề Mặc e rằng cũng chỉ tin tưởng Jiaowen. Gia tộc William đã qua thời kỳ hưng thịnh từ lâu, dù bây giờ Phong Hành William có ngồi lên vị trí lão đại, gia tộc của ông ta cũng chỉ là một gia tộc hạ đẳng dưới trướng Tề Mặc. Kẻ ngu xuẩn dễ khống chế hơn người thông minh,