phương diện tình cảm, nhưng không đến mức hồ đồ. Nếu Tuấn Kỷ không chịu bỏ cuộc, em chỉ sợ anh ấy sẽ thảm bại trong tay Tề lão đại".
Nói xong Tú Thủy nở nụ cười dịu dàng với Ngô Sâm: "Chẳng phải anh cũng có ý này hay sao? Tuấn Kỷ và Tề lão đại trực tiếp xung đột, người chịu thiệt chắc chắn không phải là Tề lão đại. Tuấn Kỷ không phải là đối thủ của người được tôi luyện trong thế giới máu tanh như Tề lão đại. Phải kịp thời ngăn chặn ý đồ của anh ấy mới là cách bảo vệ anh ấy.
Hơn nữa, người Ly Tâm thích là Tề lão đại. Em thấy Tề lão đại cũng đối xử đặc biệt với Ly Tâm. Trực giác của người phụ nữ chuẩn lắm, em không muốn Ly Tâm chịu thiệt thòi khi ở bên Tề lão đại. Nếu Ly Tâm đã quyết định chọn Tề lão đại, vậy thì em muốn cô ấy sống hạnh phúc trọn đời. Tề lão đại là người lạnh lùng vô tình, em nghĩ chắc không ai dám đi phân tích chuyện này với anh ta, Ly Tâm cũng chẳng có người bạn nào giúp cô ấy làm rõ tình cảm của cô ấy, vì vậy em đành phải ra tay. "Thích" phải xuất phát từ cả hai phía mới có hạnh phúc. Về phần Tuấn Kỷ, chỉ có thể nói lời xin lỗi với anh ấy mà thôi".
Tú Thủy nói một hơi dài, Ngô Sâm nghe xong gật đầu tán thành, anh ta là bạn thân của Tuấn Kỷ, tất nhiên cũng muốn tốt cho Tuấn Kỷ như Tú Thủy muốn tốt cho Ly Tâm. Nhưng có một số chuyện không thể ép buộc, một số thứ không kịp thời nắm bắt, cơ hội sẽ mãi mãi rời khỏi anh.
Ở khoang sau, Ly Tâm nằm trên giường nghĩ đến những lời nói của Tú Thủy, cô cảm giác đầu óc mình hỗn loạn. Cô không thể ngờ giữa cô và Tề Mặc tồn tại một chữ "thích". Cô thích Tề Mặc ư, làm sao có thể? Chẳng phải cô luôn coi Tề Mặc là lão đại của cô? Lẽ nào "thích" xuất phát từ việc Tề Mặc ôm ôm ấp ấp cô hàng ngày?
Nhưng khi rơi vào tay đám thổ dân biến dị ở châu Phi, người đầu tiên cô nghĩ đến là Tề Mặc. Ở trong Kim tự tháp, chứng kiến cảnh Tề Mặc bất lực, cô cũng vì Tề Mặc mới lo lắng và đau lòng. Lúc ở Hongkong không ngủ được, là vì thiếu Tề Mặc ở bên cạnh. Mỗi khi gặp khó khăn cô đều muốn dựa dẫm vào Tề Mặc, lẽ nào đúng như Tú Thủy nói, không phải là cô không thích, mà tình cảm của cô đã vào tận cốt tủy, trở thành một thói quen, thói quen có lúc rất đáng sợ, đáng sợ đến mức muôn đời muôn kiếp không trở lại được.
Đây là lần đầu tiên có người phân tích với cô một cách triệt để như vậy, lẽ nào đây chính là "thích" hay sao? Ly Tâm nằm úp mặt xuống giường, một vấn đề từ trước đến nay cô chưa bao giờ nghĩ đến, bây giờ phơi bày ra trước mặt cô, khiến cô chỉ có thể đối diện mà không còn đường trốn chạy.
"Em đang làm gì vậy?" Tề Mặc vừa vào phòng, bắt gặp Ly Tâm lăn đi lộn lại trên giường, hắn liền sải bước rộng tới bên giường ôm Ly Tâm vào lòng và lên tiếng hỏi: "Em thấy khó chịu?"
Ly Tâm liền nhìn vào đôi mắt của Tề Mặc, đôi mắt đó vẫn lạnh lùng như lần đầu tiên gặp cô, không một chút thay đổi. Ly Tâm bần thần một lát rồi đột ngột mở miệng: "Lão đại, anh có thích tôi không?"
Lông mày của Tề Mặc hơi cau lại, thấy vẻ mặt vô cùng nghiêm túc của Ly Tâm, hắn lạnh lùng trả lời: "Từ đó không tồn tại trong thế giới của tôi". Nói xong, hắn liền bế Ly Tâm đi ra ngoài.
Sắc mặt Tề Mặc không một chút xao động, Ly Tâm bất giác gõ gõ đầu, xem ra Tề Mặc không thích cô, tuy nhiên cô nghĩ chưa chắc Tề Mặc đã hiểu từ này là gì. Cô tựa đầu vào ngực Tề Mặc, tâm trạng khó chịu vì những câu nói của Tú Thủy từ từ biến mất. Tề Mặc nói cô có khí chất khiến hắn bình ổn tinh thần, bây giờ cô cũng cảm thấy hắn có khí chất giúp cô bình tĩnh.
Sau khi tĩnh tâm, Ly Tâm lặng lẽ nghe tiếng tim đập trong lồng ngực Tề Mặc và cảm nhận vòng tay ấm áp của hắn, đôi cánh tay hắn có thể khiến cô toàn tâm toàn ý phó thác. Lẽ nào cô thật sự thích Tề Mặc? Không phải vì là thuộc hạ của hắn nên mới đồng ý cả đời theo hắn mà vì cô thích hắn nên muốn ở bên cạnh hắn?
"Ly Tâm, cô đã đỡ hơn chút nào chưa?" Vào đến phòng thuyền trưởng, Tuấn Kỷ mỉm cười hỏi thăm.
Tề Mặc ôm Ly Tâm ngồi xuống vị trí thuyền trưởng, cô gật đầu với Tuấn Kỷ: "Tôi ổn rồi". Nói xong cô rúc đầu vào lòng Tề Mặc như con mèo nhỏ. Ly Tâm đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, chỉ thấy bốn bề là đại dương bao la khiến cô cảm thấy không mấy dễ chịu.
Tề Mặc siết chặt vòng tay ôm Ly Tâm rồi lên tiếng: "Hoàng Ưng!"
"Lão đại, ở góc năm mươi độ Tây Bắc có ba chiếc tàu ngầm đang lao về phía chúng ta". Trên một chiếc quân hạm tuần tra và do thám khác, Hoàng Ưng nhanh chóng báo cáo qua hệ thống liên lạc.
Tề Mặc gật đầu: "Lập Hộ".
Lập Hộ lập tức xuất hiện trên màn hình hiển thị: "Trong phạm vi chúng tôi có thể dò tìm, có sáu chiếc quân hạm đang tiến về phía chúng ta".
Ánh mắt Tề Mặc xẹt qua một tia vô cùng lạnh lẽo, khóe miệng hắn nhếch lên: "Đã bỏ vốn liếng ra rồi, không tồi, các chú hãy chú ý, tôi không muốn nhìn thấy bất cứ một con tàu nào quay về".
"Vâng ạ". Hoàng Ưng và Lập Hộ đồng thanh đáp, sau đó bọn họ truyền đạt một loạt mệnh lệnh. Bảy con tàu không lớn lắm thuộc nhóm của Tề Mặc tản ra trong chốc lát. Tuy nhiên, những con tàu này vẫn đảm bảo cự ly tuyệt đối, vừa có thể bảo vệ vừa có thể hỗ trợ nhau.
Tiêu Vân và Ngô Sâm không hiểu, chỉ có Tuấn Kỷ hiểu hành