XtGem Forum catalog
Đạo Tình

Đạo Tình

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3215502

Bình chọn: 9.5.00/10/1550 lượt.

gười nhưng ở trong này, thần thánh quả thật đáng gờm.

Ly Tâm đột nhiên nghĩ ra điều gì đó liền cất cao giọng nói: "Khúc Vi?"

"Ừ, sao hai người biết được? Có phải hai người đến đây tìm tôi? Sao có người đi tìm tôi chứ?" Đối phương tỏ ra vô cùng kinh ngạc khi thấy Ly Tâm nhắc đến tên mình.

Ly Tâm liền huých Tề Mặc để hắn trả lời. Nào ngờ Tề Mặc không hề có phản ứng. Hắn giữ thái độ lạnh lùng như không phải hắn xuống đây để tìm Khúc Vi, như người ở trước mặt hắn không tồn tại. Ly Tâm bất giác lườm Tề Mặc, đúng là một người kỳ quặc.

"Ông thử nói xem trên thế giới này còn người nào đi tìm ông?". Nghe lời nói của Khúc Vi chứa đựng sự cô độc, Ly Tâm bất giác ôm Tề Mặc quay về hướng phát ra tiếng nói rồi mở miệng hỏi.

Khúc Vi rõ ràng không ngờ tới có người đi tìm ông ta, ông ta trầm mặc một lúc đột nhiên thốt lên: "Là Tiểu Mặc đúng không? Có phải Tiểu Mặc không?". Giọng nói Khúc Vi không che dấu sự vui mừng hớn hở.

Ly Tâm toát mồ hôi lạnh, ngẩng đầu chăm chú quan sát động tĩnh của Tề Mặc. Tiểu Mặc, hai từ này chẳng hợp với Tề Mặc một chút nào. Tiểu Mặc, nghe có vẻ thân thiết nhưng kỳ cục quá, Ly Tâm bất giác mỉm cười. Dù không nhìn thấy rõ vẻ mặt của Tề Mặc nhưng cô vẫn có thể cảm thấy hắn đang tức giận. Ly Tâm liền bật cười không thành tiếng, Tiểu Mặc...hahaha.

Ly Tâm mới chỉ khoái trá trong một hai giây, bàn tay to lớn đang sờ cổ cô đột nhiên siết mạnh, cô liền thay đổi thái độ, trở lại bộ dạng nghiêm chỉnh. Nói đùa, cái cổ mỏng manh của cô làm sao có thể chịu nổi sức mạnh của Tề Mặc. Để bảo vệ mạng sống, cô cần phải nhẫn nại, không nên đổ thêm dầu vào lửa.

"Ai cho ông tư cách gọi tôi như vậy". Miệng Tề Mặc thốt ra mấy từ vô cùng lạnh lẽo, mang theo sát khí và cơn gió lạnh từ Siberia.

Khúc Vi nhiều năm không tiếp xúc với Tề Mặc nên không nhận ra giọng nói của hắn. Tuy nhiên chỉ câu này, Tề Mặc đã vô hình chung thừa nhận bản thân, Khúc Vi vui mừng reo lên: "Tiểu Mặc, đúng là cháu rồi. Tiểu Mặc, cậu còn tưởng cậu không bao giờ được gặp cháu nữa. Tiểu Mặc đến đây cứu cậu. Tiểu Mặc, cậu vui quá". Giọng nói của ông ta lúc đầu còn vui mừng đến cuối hơi nghẹn ngào.

Một luồng sát khí nồng nặc tỏa ra từ Tề Mặc. Ly Tâm biết, Khúc Vi dù không bị người khác hại chết, dù không chết ở nơi cổ quái này thì ông ta cũng sẽ chết trong tay Tề Mặc. Ly Tâm không nhìn cũng cảm thấy luồng sát khí đậm đặc đó, chứng tỏ Tề Mặc vô cùng tức giận.

"Nếu ông còn muốn sống thì đừng gọi Tiểu Mặc nữa, lão đại có tên đàng hoàng". Ly Tâm vừa ôm chặt Tề Mặc vừa nói với Khúc Vi. Người đàn ông này có vẻ ngốc nghếch, vừa khóc vừa cười, còn chọc giận để Tề Mặc giết người mới cam tâm phải không?

"Tôi còn nghe thấy một lần nữa, kiếp này ông đừng mong rời khỏi Bắc Cực". Giọng nói Tề Mặc rất lạnh lùng pha trộn nộ khí rõ ràng.

"Tiểu...Tề Mặc. Cậu thật sự rất vui, không ngờ cháu đến tìm cậu". Sau một vài giây trầm mặc, Khúc Vi có vẻ bình tĩnh hơn, giọng nói không còn xúc động như ban nãy. Chắc là vừa rồi ông ta không thể ngờ Tề Mặc đi tìm ông ta nên mới không khống chế nổi sự xúc động, còn bây giờ đã có đủ thời gian và cả lời đe dọa, khiến ông ta có thể bình tĩnh lại.

"Ông nói đi, làm thế nào để thoát ra ngoài?". Tề Mặc hiển nhiên không có ý ôn lại chuyện cũ với Khúc Vi.

Khúc Vi cười gượng cất giọng khàn khàn: "Thoát khỏi nơi này? Ít nhất phải có đèn chiếu sáng mới được. Cậu chẳng nhìn thấy gì cả, ở đây cậu chẳng dám đi lung tung, hay là..." Khúc Vi còn chưa nói hết câu, một tia sáng yếu ớt đột nhiên phát ra trong đêm tối.

Tề Mặc cúi đầu nhìn hai viên Dạ minh châu trong tay Ly Tâm, thần sắc hắn không hề thay đổi. Ly Tâm cúi đầu cười hihi: Tôi quên khuấy đi mất". Gặp đồ tốt như vậy mà bỏ qua thì không phải là tác phong của thần trộm. Tuy Ly Tâm có quy tắc không động thủ với những thứ không nằm trong mục tiêu của cô nhưng lúc bước vào lăng mộ, Dạ minh châu trở thành mục tiêu của cô, vì vậy cô đã ra tay nhanh như tia chớp. Đến Tề Mặc cũng không phát hiện ra Ly Tâm đánh cắp Dạ minh châu từ lúc nào và dấu vào người kiểu gì. Vừa rồi Khúc Vi không nhắc tới, cô đã thật sự quên mất trên người cô có thứ có thể chiếu sáng.

Trong bóng tối như hũ nút, chỉ một tia sáng mờ mờ cũng có thể tạo thành nguồn sáng đủ dùng. Ly Tâm chiếu viên Dạ minh châu xuống đất, cô rùng mình khi nhìn thấy vệt máu ở dưới chân. Ly Tâm nhét viên Dạ minh châu vào tay Tề Mặc, hỏi giọng gấp gáp: "Anh bị thương ở đâu hả?". Nói xong cô quỳ xuống xem xét chân Tề Mặc, vết máu ở dưới gót chân Tề Mặc, chắc chắn chảy từ người hắn.

Tề Mặc cúi xuống nhìn Ly Tâm, cất giọng trầm trầm: "Lau đi".

Ly Tâm kéo ống quần Tề Mặc, thấy bắp chân hắn dính đầu máu, da rách ra một mảng, máu vẫn chảy ròng ròng. Ly Tâm nhíu mày ấn mạnh phía trên vết thương.

Tề Mặc không nói một lời nào, vết thương này đối với hắn chẳng là gì cả, hắn cũng không thèm để ý, nhưng Ly Tâm đã quan tâm đến thì hắn không có ý kiến.

Ấn một lúc, vết thương ngừng chảy máu. Ly Tâm đứng dậy lặng lẽ đi cởi áo Tề Mặc. Tề Mặc đưa mắt nhìn Khúc Vi đang từ từ di chuyển về phía bọn họ, một tay ngăn Ly Tâm lại: "Không sao".

"Để tôi xem nào".