c xe màu vàng, anh mỉm cười lên tiếng: "Anh cũng chuyển lời hỏi thăm của tôi đến người đứng đầu nhà anh".
Vài giây sau, cửa chiếc xe màu vàng từ từ mở ra, một người đàn ông mũi cao mắt xanh khoảng trên dưới ba mươi tuổi có gương mặt lạnh lùng bước xuống, đưa tay về phía Tuấn Kỷ: "Tôi nhất định sẽ chuyển lời". Tuấn Kỷ nở nụ cười nhã nhặn bắt tay anh ta.
"Xì, thế là hết rồi, chẳng thú vị gì cả". Ly Tâm nhìn đội xe bỏ đi, thất vọng trèo lên ô tô. Tú Thủy ngồi bên cạnh mặt trắng bệch từ bao giờ, kéo tay Ly Tâm hỏi: "Hết chuyện rồi đúng không em?"
Thấy vẻ mặt tiu nghỉu của Tiêu Vân, Ly Tâm kéo Tú Thủy nhảy qua cửa xe xuống đất, chạy nhanh về phía ba người đàn ông. Cô tò mò muốn biết thứ gì khiến họ chịu thua nhanh như vậy.
Dù món quà bị đập vỡ quý giá đến mấy, nhưng nhà Tiêu Vân không phải không có tiền, làm gì đến mức phải cúi đầu nhận lời ngay với người đàn ông kia.
Thấy Ly Tâm tần ngần nhìn miếng ngọc vỡ bằng ánh mắt khó hiểu, Tuấn Kỷ cười giải thích: "Là cậu ấy không có mắt, đập phá bừa bãi. Miếng ngọc này thật ra cũng chẳng phải loại hàng quý hiếm gì. Chỉ có điều người tặng và người nhận chúng tôi chơi không nổi. Vì vậy, cậu ấy chỉ có thể hoàn trả bằng tính mạng của mình".
Ly Tâm càng nghe càng thấy khó hiểu. Ngô Sâm đứng bên cạnh lên tiếng: "Người vừa rồi là ai? Cậu quen sao?"
Tuấn Kỷ tắt nụ cười, nói một cách nghiêm túc: "Người của Tề gia". Lúc người đó thò cánh cánh tay ra đưa đồ, Tuấn Kỷ đã quan sát thấy con chim ưng màu đỏ trên cổ tay anh ta qua ánh đèn ô tô. Đó là ký hiệu đánh dấu vị trí cao thấp trong Tề gia. Vì vậy, Tuấn Kỷ mới nhanh chóng nhận lời người đó.
"Tề gia? Tiêu Vân, cậu nên cảm thấy may mắn cậu là đại thiếu gia của Phong Dương đấy". Nghe nói đến Tề gia, Ngô Sâm không khỏi giật mình.
Tiêu Vân rủa thầm trong lòng. Tề gia là hào môn lớn nhất nhì trong giới hắc đạo. Người đứng đầu nổi tiếng thủ đoạn tàn nhẫn, ra tay tàn độc, máu lạnh vô tình. Gia tộc của Tiêu Vân được coi là gia tộc hàng đầu ở bạch đạo, nhưng cũng không dám trực tiếp đối đầu Tề gia. Lần này, xem ra họ thật sự nể mặt anh. Đổi lại là người khác, chỉ e mất mạng lúc nào không biết, làm gì có chuyện ăn nói khách sáo thế. Đồng thời, bên cạnh Tiêu Vân còn có Ngô Sâm và Tuấn Kỷ, họ vuốt mặt cũng phải nể mũi hai anh bạn này.
Nghe những chuyện chẳng đâu vào đâu, Ly Tâm lắc đầu. Không còn trò gì để xem, Ly Tâm quay người lái xe đi mất, bỏ mặc Tú Thủy vẫn đứng nói chuyện với Ngô Sâm. Mặc kệ ai là hắc đạo bạch đạo, bây giờ về đi ngủ mới là quan trọng nhất.
Hai ngày sau, Ly Tâm ngồi trên một chiếc máy bay tư nhân sang trọng, trừng mắt nhìn Tuấn Kỷ đang nở nụ cười nho nhã với cô. Tên này không biết tự nhiên bị đứt dây thần kinh ở đâu, suốt hai ngày qua luôn bám chặt lấy cô, đuổi cũng không đi. Khi cô lạnh lùng không để ý đến anh ta, anh ta sẽ tự độc thoại. Lúc cô ngủ, anh ta một mình ngồi xem tivi. Ăn cơm, anh ta gắp thức ăn cho cô. Đi shopping, anh ta đi cùng cô. Cả ngày anh ta theo đuôi cô, vậy mà cô không thể tìm được lý do nổi cáu. Điều này khiến Ly Tâm buồn bực vô cùng.
Trong tình cảnh đó, Tú Thủy lại dùng các món ăn ngon dụ dỗ cô. Kết quả, bây giờ Ly Tâm ngồi trên máy bay đi Washington với bộ dạng chán chường.
"Ly Tâm, đừng đi nhầm đường đấy, hãy đi bên này". Tuấn Kỷ thấy Ly Tâm định đi theo Tú Thủy, vội kéo tay Ly Tâm đi cùng anh ta.
Ly Tâm cau mày tỏ ý không hài lòng với Tuấn Kỷ, anh ta vẫn giữ bộ mặt tươi cười. Tuấn Kỷ trăng hoa bao nhiêu năm, nhìn bộ dạng của Ly Tâm liền biết ý buông tay cô, lên tiếng giải thích về hành động thất lễ của mình: "Bọn họ đi nhận xe đua của Tiêu Vân. Chúng ta cần chuẩn bị một số việc. Cô đi theo tôi sẽ thoải mái và an toàn hơn".
Trong hai ngày qua, Ly Tâm nghe Tuấn Kỷ kể sơ qua, Ngô Sâm xuất thân từ gia tộc hắc đạo, thuộc bang phái lớn ở San Francisco. Gia tộc của anh cũng có tên trong top đầu toàn nước Mỹ. Lần này Tiêu Vân đại diện Tề gia tham gia cuộc đua xe. Tề gia tuy thế lực lớn mạnh nhưng kẻ địch cũng không ít. Từ trước đến nay, những cuộc đua tranh đoạt ngôi vua tốc độ kiểu này luôn quyết liệt và có ý nghĩa rất lớn, thu hút sự chú ý của toàn giới hắc đạo. Vì vậy Tiêu Vân đi cùng người thuộc giới hắc đạo như Ngô Sâm sẽ an toàn hơn.
Ly Tâm nghe xong liền ngoan ngoãn đi theo Tuấn Kỷ. Chuyện này không phải chuyện đùa, sinh mạng rất đáng quý. Cô không muốn đem tính mạng ra giỡn chơi. Cuộc sống tự do thoải mái của cô chỉ mới bắt đầu không lâu.
China Town, cứ nơi nào có người Trung Quốc sống đều bị Ly Tâm coi là China Town hết. Sau khi năm người giải quyết xong mọi việc, trời bắt đầu chạng vạng tối. Ly Tâm đòi đi dạo phố, Tuấn Kỷ liền chiều ý cô. Tiêu Vân vốn không định ra ngoài để giữ an toàn, nhưng khi thấy Ly Tâm nói sẽ đi dạo phố. Anh ta không chịu nổi liền đi theo. Cuối cùng, cả Tú Thủy và Ngô Sâm cũng đi cùng họ.
"Ngon quá", nhìn bát sủi cảo nhà hàng mang đến, Ly Tâm bất giác cười tít mắt.
Tuấn Kỷ gắp miếng sủi cảo chấm gia vị vào bát Ly Tâm, mỉm cười dịu dàng: "Mũi cô đúng là mũi chó. Từ xa như vậy đã ngửi thấy mùi thức ăn ở đây rồi, phục cô thật đấy".
Ở China Town có nhiề