ốt hoảng nhìn một bóng người, người kia thân mặc quần áo
Bắc Lỗ, hướng về phía vị khách chính chậm rãi đi tới, đoán chừng là thị
vệ Bắc Lỗ muốn gặp công chúa Y Doanh Hương.
Nhưng không biết vì
sao trong lòng Sắt Sắt lại dâng lên một cảm giác bất an. Rất nhanh nàng
liền biết được sự bất an của mình đến từ đâu.
Mặt trời chiếu sáng, theo góc độ của Sắt Sắt thì thấy trong ống tay áo của người đó có một thứ hình như là một vật nhọn.
Vương tôn yến lần này mặc dù không phải cá rồng hỗn tạp (ý nói không có người thường tham dự) nhưng dù sao tân khách cũng rất phức tạp, thậm chí còn có một hoàng tử
mất nước ở đây. Những người trung thành khó tránh được ôm hận trong lòng đối với Nam Việt quốc, muốn ám sát cũng là có khả năng.
Sắt Sắt
nâng chén rượu lên, khẽ nhấp một hớp, chỉ thấy người đó đã đi đến bên
cạnh Y Doanh Hương. Người đó bỗng nhiên lật ống tay áo lên, có một vật
màu đen từ trong áo phóng ra, vật kia cực kì sắc bén hướng đến Dạ Vô
Yên, một tia sáng chói mắt như sét đánh không kịp bưng tai hướng đến
ngực của hắn.
Đôi mắt Dạ Vô Yên nhíu lại, khóe môi hàm chứa ý cười nhẹ như nước. Chính là nhìn vào con ngươi đen của hắn sẽ phát hiện ý
cười của hắn vẫn chưa thể hiện trong đôi mắt, ánh mắt của hắn là một
mảnh băng lạnh buốt.
Cánh tay hắn buông ra phất lên, duỗi tay không quên đem Y Doanh Hương né sang một bên.
Trên tay Sắt Sắt cầm chén rượu đang định âm thầm tương trợ Dạ Vô Yên.
Xem ra lúc này không cần nữa, Dạ Vô Yên có thể nhàn hạ để ý đến Y Doanh
Hương, hắn tất nhiên không đem tên thích khách kia để vào mắt. Quả
nhiên, chỉ thấy Dạ Vô Yên ôm Y Doanh Hương hất chiếc khăn trải bàn nhanh chóng xoay người một cái liền có thể tránh được mũi kiếm đang chém tới. Thích khách lần thứ nhất không thể đâm trúng nhưng ánh mắt lại không hề kinh ngạc, kiếm trong tay cũng không thu lại mà thẳng tắp hướng đến
phía sau Dạ Vô Yên đâm vào Sắt Sắt.
Nếu nàng không có võ công thì một kiếm này chắc chắn đã đâm vào cơ thể nàng, lấy mạng nàng.
Đôi mắt lạnh của Sắt Sắt nhìn thế kiếm hung hãn đâm tới, còn có cặp mắt
sáng như tuyết lạnh lùng mãnh liệt của thích khách, nàng thản nhiên nở
nụ cười. Lúc này lòng nàng như ngọc lưu ly đã nhìn rõ, người mà thích
khách này muốn giết không phải Dạ Vô Yên mà là nàng, người ngồi phía sau Dạ Vô Yên.
Với võ công của tên thích khách này, muốn một kiếm
giết chết Dạ Vô Yên thì còn kém xa. Hắn đánh về phía Dạ Vô Yên chính là
làm cho Dạ Vô Yên không rảnh bận tâm đến nàng, liền một chiêu lấy mạng
nàng.
Nhưng nàng không nghĩ ra ai lại muốn lấy mạng của nàng.
Là thiên kim của Giang phủ, dường như nàng chưa bao giờ đắc tội với kẻ
nào. Là Tiêm Tiêm công tử, nàng thực ra bênh vực kẻ yếu đắc tội với
không ít người. Nhưng nàng biết cũng không phải những người đó. Bởi vì
nếu biết nàng là Tiêm Tiêm công tử thì làm sao dám dại dột ám sát nàng.
Mặc kệ thế nào, hôm nay nàng đã làm cho thích khách thất vọng rồi.
Sắt Sắt nhấp chén rượu cười gượng, ánh mắt trong sáng như sóng nước mênh
mông. Trong mắt người khác, dáng vẻ của nàng tựa như bị dọa ngây người,
nhưng chỉ có Sắt Sắt biết, nàng đã âm thầm vận nội lực trên chén rượu.
Nhưng còn chưa kịp ra tay, một luồng lực mạnh mẽ liền ngăn trước người nàng,
ngay sau đó Sắt Sắt nghe được âm thanh của kiếm đâm vào da thịt.
Dạ Vô Nhai ngã trên mặt đất! Là hắn trong thời khắc nguy cấp đã đẩy nàng ra, dùng chính thân mình đón nhận lưỡi kiếm!
Sắt Sắt không khỏi cười khổ, cả người có chút tê dại.
Dạ Vô Nhai, ngươi tội gì phải làm vậy?
Tiếng đàn của Mạc Tầm Hoan vẫn tiếp tục nhưng không còn mang theo niềm vui
sướng mà có vẻ lạnh lùng, xơ xác tiêu điều, thêm một chút bi thương. Sắt Sắt ngay trong tiếng đàn bi thương kia chậm rãi ngồi xổm xuống, lấy tay chạm nhẹ vào vết thương trên vai Dạ Vô Nhai.
Tuy vết thương không nguy hiểm nhưng sức lực rất lớn làm cho miệng vết thương rất sâu, chảy
máu không ngừng, ngón tay nàng chạm vào vết thương của hắn đã bị dính
một chút máu tươi. Nhìn sắc mặt tái nhợt của hắn, Sắt Sắt hỏi: “Có đau
lắm không?” Thanh âm vô cùng dịu dàng.
“Không đau!” Dạ Vô Nhai cúi đầu nói.
“Ngươi thật là ngốc!” Sắt Sắt lẳng lặng nói.
Hắn cũng yếu ớt nở nụ cười, mẫu hậu cũng thường nói hắn ngốc, không tàn nhẫn bằng thái tử, không thông minh bằng Tuyền vương.
Nhưng trong tình thế cấp bách, ngay lúc chỉ mành treo chuông hắn căn bản
không kịp nghĩ nhiều. Hắn chỉ có một ý niệm trong đầu là phải bảo vệ
nàng. Tuy nàng không phải nữ nhân của hắn nhưng cũng là nữ nhân hắn
thích, lần đầu tiên nhìn thấy nàng, hắn đã thật sự yêu nàng.
Hắn tình nguyện dù có chết cũng phải bảo vệ nàng.
Thích khách lúc này đã bị bọn thị vệ bắt giữ, Dạ Vô Trần giận dữ ra lệnh cho
thuộc hạ thẩm vấn hắn xem rốt cuộc là người nào ra lệnh.
“Không
sao chứ?” Dạ Vô Yên phái người giúp Dạ Vô Nhai đứng lên, đỡ đến chiếc
giường trên xe ngựa, bọn thị nữ đang cầm thuốc trị thương đến thoa cho
Dạ Vô Nhai.
Dạ Vô Nhai liều mình cứu trắc phi của Tuyền vương, mọi người ai cũng cảm thấy thắc mắc. Nhất là Dạ Vô Yên.
Theo hiểu biết của Dạ Vô Yên về Dạ Vô Nhai, hắ