Old school Easter eggs.
Đạo Phi Thiên Hạ

Đạo Phi Thiên Hạ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3219560

Bình chọn: 7.5.00/10/1956 lượt.

, dáng người uyển chuyển xinh đẹp, thân pháp nhanh nhẹn nhẹ nhàng, khiến người ta hoài nghi phải chăng nàng là tiên tử hạ phàm.

Trên mái tóc và trên quần áo của nàng đã dính vô số cánh hoa rơi màu hồng phấn, trong không trung vẫn có nhiều đóa hoa bay lả tả chầm chậm rơi xuống. Nàng không chớp mắt, mũi đao mang theo những đóa hoa, trong không trung cuồn cuộn thành một luồng ánh sáng màu hồng phấn xoay tròn vòng quanh nàng.

Cảnh tượng trước mắt làm nàng bỗng nhiên nhớ lại, nam tử với chiếc áo choàng trắng đã kia dùng trường kiếm cuốn lấy hoa quế trên cây, mũi kiếm điểm một cái, những đóa hoa tươi hóa thành một luồng sáng vàng thẳng tắp rót vào trong chén rượu, nhẹ nhàng nói: “Mời nàng thưởng thức một chén rượu ngon.”

Sắt Sắt bỗng thu hồi nội lực, đóa hoa theo gió bay tán loạn, rơi đầy người nàng, hoa hồng trên áo xanh, kiều diễm khác thường.

Sắt Sắt giơ loan đao lên, đôi mắt trong suốt phản chiếu trên lưỡi đao, đồng tử thấm đẫm lãnh ý.

“Tiểu thư, tiều thư…” Thanh Mai đạp lên hoa rơi đầy trên đất, chạy vội đến trước mặt Sắt Sắt, thở hồng hộc nói: “Tiểu thư, Mã Dược, hắn….”

Sắt Sắt thu hồi loan đao, không chớp mắt nói: “Thanh Mai, có chuyện gì từ từ nói”. Nói xong, đến trên một sạp trúc trên đất, tính luyện nội lực.

Thanh Mai điều hòa lại hơi thở một chút, la hét nói: “Tiểu thư, đã xảy ra chuyện, tên Mã Dược kia, hắn suất lĩnh mười chiến thuyền, đi…đi đối phó với đội thuyền của Âu Dương phủ.”

Sắt Sắt nghe vậy, mày nhíu lại, giọng lạnh lùng nói: “Ngươi nói cái gì?”

“Mã Dược đi đối phó với thương đội của Âu Dương phủ.” Thanh Mai lại nói.

Sắt Sắt rời khỏi sạp trúc, đứng dậy phân phó Thanh Mai: “Chuẩn bị thuyền, mau kêu Nam Tinh Bắc Đẩu, chúng ta qua đó xem.”

Mấy tháng ở Xuân Thủy lâu, Sắt Sắt đã sớm biết được Âu Dương Cái là Trâm Hoa công tử. Cho dù không ai nói cho nàng biết, nàng cũng sớm hoài nghi, Dạ Vô Yên lấy thân phận Minh Xuân Thủy xuất hiện trên thương thuyền của Âu Dương Cái.

u Dương Cái là người của Dạ Vô Yên, Mã Dược không phải là đối thủ của bọn họ.

Bốn năm trước, Sắt Sắt trở lại Thủy Long đảo, Mã Dược liền đem vị trí Hải tặc vương lâm thời trao trả lại cho Sắt Sắt, nhưng Sắt Sắt chỉ mỉm cười cự tuyệt. Nàng tìm được hòn đảo nhỏ bí ẩn này, liền ẩn mình tại đây. Nhưng mấy năm qua, Mã Dược vẫn xem Sắt Sắt như là Hải tặc vương chân chính. Tất cả những sự việc trọng yếu đều nhất nhất bẩm báo với nàng. Sắt Sắt cũng từng luôn dặn dò, kêu Mã Dược không được cướp bóc thương thuyền của Âu Dương phủ.

Mã Dược cũng biết Âu Dương phủ lợi hại, mấy năm nay chưa bao giờ động đến thuyền của Âu Dương phủ, không biết hôm nay lại là vì sao đây?

Nam Tinh và Bắc Đẩu được lệnh của Sắt Sắt đã sớm chuẩn bị tốt thuyền nhỏ, cùng Sắt Sắt và Thanh Mai hướng về phía hải chiến chạy đi.

***

Chiến sự đang diễn ra căng thẳng, quả nhiên bên Mã Dược đã lộ ra điểm yếu. Âu Dương Cái chỉ huy con thuyền hướng chiếc thuyền hải tặc cầm đầu lao tới, đã có mấy thủy thủ võ nghệ cao cường vọt tới trên Vọng lâu, bao vây lấy Mã Dược.

Nhưng vào lúc này, một con thuyền nhỏ như tên rời cung, nhanh như cắt lao tới trước mắt.

Trên đầu thuyền có một công tử áo xanh đang đứng thẳng, khuôn mặt xa lạ nhưng thân hình đẹp đẽ, quý phái, khí chất thanh lịch, lại làm Âu Dương Cái có cảm giác quen thuộc. Đôi đồng tử của vị công tử kia thâm sâu như biển, trong trẻo như bầu trời. Tuy khoảng cách xa như vậy cũng có thể khiến người ta cảm giác được khí khái ngạo nghễ khác thường của hắn.

“Phiên nếu kinh hồng, uyển nếu du long. . . . . . Giống nhau hề nếu khinh vân chi tế nguyệt, phiêu phiêu hề nếu lưu gió chi hồi tuyết. Da thịt nếu băng tuyết, trác ước như xử nữ, không thực ngũ cốc, hấp gió ẩm lộ. . . . . . Có thể đạm tả vẻ mặt và khí độ này đi.” Âu Dương Cái mê mẩn nói.

Thuộc hạ kế bên hắn cười nói: “Công tử, người kia là một nam tử a. Hơn nữa, còn là đối thủ của chúng ta nha.”

“Ta biết” Âu Dương Cái cười nói. Là đối thủ thì không thể ngưỡng mộ phong thái của hắn sao?

Trong lúc nói chuyện, chỉ thấy vị công tử áo xanh kia phi thân từ thuyền nhỏ nhảy đến, tay áo vung lên, đạp lên đầu vai của bọn hải tặc, trong chớp mắt đã nhảy đến Vọng lâu trên thuyền lớn chỗ Mã Dược đang bị vây. Hắn liên thủ cùng Mã Dược, chỉ trong vòng mấy chiêu đã đánh rơi xuống biển những tinh binh của Âu Dương Cái.

Mã Dược giơ cờ lệnh trong tay lên, cực kỳ cung kính giao vào tay vị công tử áo xanh. Vị công tử áo xanh kia tiếp nhận cờ lệnh, phất lá cờ ra lệnh. Hắn chỉ huy thuyền hải tặc tách ra khỏi đội thuyền của Âu Dương Cái. Sau lại chỉ huy thuyền vây chặn đường truy sát của đội thuyền Âu Dương Cái.

u Dương Cái thấy Mã Dược giao lệnh kỳ vào tay công tử áo xanh, mày nhíu lại, chuyện này là sao đây, Mã Dược không phải hải tặc vương Đông Hải hay sao, chẳng lẽ còn có một hải tặc vương khác?

Hắn đang mãi trầm tư, thị vệ thân cận nói: “Công tử, chúng ta lại bị bao vây.”

u Dương Cái nhìn không chớp mắt, quả nhiên trong lúc này thuyền hải tặc lại bao vây con thuyền của bọn họ. Hắn không ngờ vị công tử áo xanh này năng lực chỉ huy lại tài tình như vậy, bọn cướp biển như được uố