XtGem Forum catalog
Đạo Phi Thiên Hạ

Đạo Phi Thiên Hạ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3228284

Bình chọn: 8.00/10/2828 lượt.

hỏa mãn trong cái ôm ấp áp này.

Là mẫu thân ôm nàng sao? Mẫu thân sống lại rồi à?

Nàng không dám mở mắt, sợ vừa mở mắt giấc mộng này sẽ tan biến ngay. Nàng

vươn bàn tay ngọc mềm mại nhẹ nhàng mơn trớn khuôn mặt trước mặt, từng

tấc từng tấc, mơn trớn hàng mi, đôi mắt, chiếc mũi, bờ môi.

Mi,

hãn là thon dài cong vút, mang theo vẻ cao ngạo khó cưỡng. Mắt, là một

đôi mắt phượng xinh đẹp, lông mi thật dài. Cái mũi rất cao, bờ môi hoàn

mỹ.

Trong lòng Sắt Sắt tinh tế hình dung bộ dạng bề ngoài của người này, nhưng rốt cuộc cũng không sao hình dung ra được.

Bất quá, có thể khẳng định, đây không phải là mẫu thân của nàng, mà là một nam tú tuấn mỹ.

Nam tử?

Sao nàng lại cùng một nam tử ôm nhau nằm một chỗ?

Bàn tay ngọc thon dài như bị bỏng, nhanh chóng rụt lại, trước mắt là

màn đêm đen tối nặng nề. Thân thể mềm mại khẽ nhúc nhích, mới phát giác

trên người nhẹ hẫng không mặc quần áo, mà hai tay chạm đến ngực kia cũng ấm áp mà trơn nhẵn, người nọ hiển nhiên cũng không mặc quần áo.

Sắt Sắt kinh hãi, sao nàng lại cùng một nam tử xa lạ khỏa thân ôm nhau nằm nơi này?

Chuyện gì đã xảy ra?

Ngay cả Sắt Sắt bình thường trí tuệ linh mẫn *linh hoạt minh mẫn*

cũng bất thình lình bị tình thế ám muội trước mắt khiến đầu óc choáng

váng, trong nháy mắt chợt mất bình tĩnh. Nàng dùng sức xô thân hình

trước mắt ra, cảm giác được tiếng tim đập trầm ổn hữu lực của người ấy,

bàn tay mềm mại nhưng rất vững chắc. Càng làm nàng kinh hãi hơn là vết

thương bên hông đau đớn khiến nàng không có lấy nửa phần sức lực.

Sắt Sắt hít một hơi thật sâu, đang muốn thoát khỏi thân hình trước

mắt để đứng lên, chợt cảm thấy bàn tay to lớn đang ôm eo nàng lay động,

trong nháy mắt thân hình ấm áp đang ôm nàng vào lòng chuyển động thành

một bóng đen đang đứng trước mặt nàng.

“Aaaa….!” Nàng thét lên kinh hãi, nhưng vì yếu sức nên thanh âm phát ra mỏng manh như mê sảng.

Một mùi hương tự nhiên, tựa như hương trà nhưng lại không hẳn là

hương trà, tựa như hương trúc nhưng cũng không hẳn là hương trúc, thơm

ngát thoảng qua mũi nàng.

Nàng biết, đây là mùi hương quen thuộc trên người Minh Xuân Thủy.

“Minh Xuân Thủy, ngươi đang làm gì?” Suy nghĩ hỗn loạn của Sắt Sắt

bỗng nhiên bình tĩnh lại, giọng nói trầm ổn như đang thảo luận, giống

như ngày ấy khi hai người hợp tác với nhau trên biển.

Nàng ngước mắt nhìn, trước mắt một màn tối đen như mực, nên không rõ

bộ dáng và vẻ mặt của hắn, chỉ có thể cảm nhận được đôi mắt sâu thẳm

khôn lường sáng quắc của hắn.

Nàng vừa tỉnh lại, hắn cũng liền tỉnh.

Khi bàn tay nhỏ bé mảnh khảnh của nàng mơn trớn dịu dàng trên mặt

hắn, khi nàng yếu ớt khẽ nhúc nhích trong ngực hắn, cử động nhẹ nhàng

của nàng, sự vô tình va chạm xác thịt với nàng…lòng hắn như có một cơn

sóng xuân chảy tràn về, mênh mông mà vô cùng mãnh liệt. *tội ca chưa

=))*

Có lẽ đây là hậu quả lưu lại từ lần giải mị dược trước, thân thể của

hắn, so với tim của hắn thì trung thực hơn nhiều, còn nhớ rõ tất cả

những tốt đẹp của nàng, không tự chủ được tiến sát lại gần nàng.

“Thân thể của ngươi bị lạnh, vừa rồi ta rất sợ ngươi sẽ không tỉnh

lại.” Minh Xuân Thủy cúi đầu nói, thanh âm vang lên bên tai ẩn chứa ôn

nhu, dịu dàng.

Tay hắn nâng mặt Sắt Sắt lên, ngón tay ôn nhu mơn trớn trên mặt nàng, dọc theo đôi gò má của nàng, cử chỉ vô cùng dịu dàng, nâng niu như đang vuốt ve trân bảo.

Lời nói của hắn làm Sắt Sắt ngẩn ngơ, thì ra hắn đang sưởi ấm thân

mình cho nàng. Nhưng giọng nói dịu dàng ôn nhu của hắn làm lòng nàng

bỗng nhiên rối loạn.

Đêm thực yên tĩnh, chỉ có tiếng sóng biển vỗ xa xa, còn có tiếng tim đập cuồng loạn của hai người.

Trên môi bỗng nhiên mềm đi, sự mềm mại này đến từ một bờ môi khác,

nhẹ nhàng mà đắm đuối miết lấy môi nàng, ôn nhu mà trằng trọc hôn nàng.

Thân thể mềm mại run lên, tim đập loạn như hươu chạy. Bàn tay to lớn

đang siết hông nàng lập tức cảm nhận được sự run rẩy của nàng, như lửa

đổ thêm dầu, lý trí của hắn hoàn toàn biến mất.

Môi hắn như giam trên môi nàng, không còn lả lướt nhẹ nhàng nữa, mà

là như hút đi hô hấp của nàng, đoạt lấy từng hơi thở của nàng, cùng nàng dây dưa cháy bỏng.

Sắt Sắt cúi đầu thở hổn hển, chỉ cảm thấy trời đất như rung chuyển,

cả người lâng lâng bay bổng, trước mắt không còn là bóng đêm đen vô tận

nữa, mà tựa hồ có hàng ngàn hàng vạn bông hoa đang nở rộ. Âm thanh của

sóng biển xung quanh cũng trở nên nhè nhẹ và mờ mịt hơn, nàng cảm thấy

mê muội khôn cùng.

Nụ hôn này thức tỉnh thế giới tình cảm hỗn loạn của nàng, nàng bỗng ý thức được, không biết từ khi nào, bóng hình hắn đã lặng lẽ chiếm cứ

lòng nàng. Nhận thức này làm lòng nàng càng thêm kinh hãi bối rối.

Ngay khi tại thời điểm cao trào mê đắm lưu luyến nhất, thân hình Minh Xuân Thủy bỗng nhiên cứng đờ, đôi môi bỏng cháy đột ngột buông ra. *đập bàn…tiếp đi!!!!*

Sắt Sắt cảm thấy bờ môi đang trên môi mình bỗng nhiên biến mất, nàng

thở gấp mấy hơi cố trấn tĩnh lại, ánh mắt tĩnh lặng như nước, trong bóng đêm thấy hắn chống thân mình lên, lẳng lặng, bất động.

Không biết trong lòng hắn đang giằng co, giãy dụa cá