không là chuyện của nàng, nàng có thể ghét bỏ, nhưng không chấp nhận kẻ khác miệt thị không kiêng nể gì như thế.
Lam Ngọc công tử gấp quạt, chỉ chỉ thị vệ Vương phủ ngăn bước hắn, không cho là đúng nói: "Đừng nói là phu nhân nghĩ rằng chỉ bằng bọn họ liền có thể ngăn được tại hạ nhé?"
Từ Ngọc Mẫn đứng dậy, Long Thần Dục vốn đang ôm chặt nàng cũng đứng lên theo.
"Ngươi buông tay trước đi." Nàng quay đầu nói với hắn.
"Không buông, buông ra nàng liền đi theo người khác."
Từ Ngọc Mẫn cắn chặt răng, hết cách, không thèm phân rõ phải trái với hắn, ngẩng đầu nhìn về phía Lam Ngọc công tử, lạnh lùng nói: "Ngươi bước tới được thì sao, có thể làm gì chứ?"
Vẻ mặt Lam Ngọc công tử hơi sẫm lại, cười nói: "Chẳng phải phu nhân để tại hạ bước đến là sẽ biết rồi sao?"
"Để hắn đến đây đi." Từ Ngọc Mẫn nói dứt khoát.
Bọn thị vệ càng thêm dứt khoát, vương phi là đang nổi giận, bọn họ cảm thấy cần phải để cho cái kẻ gây chuyện tự mình thể nghiệm cơn giận của vương phi một chút mới phải.
Lam Ngọc công tử bước lên phía trước, vươn cây quạt đã gấp đến, định nâng cằm Từ Ngọc Mẫn, dáng vẻ cực kỳ phong lưu.
Không ngờ, Từ Ngọc Mẫn vừa xoay cổ tay, một thanh lệnh bài liền ngăn cản động tác của hắn.
Khi Lam Ngọc công tử thấy rõ hai chữ "Bình vương" trên lệnh bài liền lắp bắp kinh hãi, nhịn không được đánh giá đôi vợ chồng trẻ tuổi trước mặt một lần nữa.
"Người giang hồ không câu nệ tiểu tiết, nhưng mạo phạm hoàng gia là tội chết khó tha, bổn vương phi muốn xem thử các hạ giải quyết việc này thế nào."
Long Thần Dục thầm lặng lẽ giơ ngón tay cái, vương phi của hắn phản ứng cực nhanh, đối đáp tuyệt vời, thật khiến hắn bái phục. Vốn tưởng nàng sẽ dùng võ bức người, kết quả nàng lại lấy quyền ép người.
Tốt lắm! Vương phi của Bình vương hắn, hạng người cục mịch há có thể mơ ước sao?
Nhóm người nhiều chuyện xung quanh nhất thời huyên náo.
Bình vương phi! Chẳng lẽ gã ngốc bên người nàng chính là Bình vương gia?
Bỗng nhiên lúc này, có người nghĩ tới tin đồn truyền ra vào bốn năm trước, năm đó Bình vương trên đường thắng trận về triều gặp người mưu hại mà bị trọng thương, sắp chết. Theo tình hình trước mắt, mạng không mất, người lại u mê, chả trách lúc ban ngày nàng nói muốn cầu y.
Lam Ngọc công tử có chút tiến thoái lưỡng nan, từ trước đến nay triều đình và giang hồ không can thiệp vào chuyện của nhau, mà người giang hồ cũng quyết không chọc vào quan phủ.
Từ Ngọc Mẫn lạnh giọng chất vấn: "Các hạ đã nghĩ kỹ chưa?"
Lam Ngọc công tử ôm quyền khom mình hành lễ, "Tại hạ có mắt không tròng, nhất thời mạo phạm Vương gia, vương phi, xin hai vị đại nhân hãy đại lượng không so đo."
"Nếu ta so đo thì sao?"
Người xung quanh nghe thấy đều thầm thở dài, sao vị vương phi này phải bức chó leo tường chứ?
"Vương phi muốn thế nào?"
"Vừa rồi các hạ nói lời mạo phạm, nên tự vả miệng."
Lam Ngọc công tử tỏ vẻ bực tức, rốt cuộc vẫn vung tay tự cho mình hai cái tát.
Từ Ngọc Mẫn hừ một tiếng, nói: "Còn không mau lui xuống."
Người khác dám khinh thường sự ngu dại của Long Thần Dục, nàng liền khiến người khác chịu nhục, đây là một đòn đáp trả một đòn.
Lam Ngọc công tử hậm hực hờn dỗi lui xuống, hôm nay hắn đã tính sai.
"Chúng ta đi thôi."
"Dạ, vương phi."
Mọi người chỉ có thể mở to mắt nhìn đoàn người bọn họ rời khỏi khách điếm, dần dần khuất bóng trong gió tuyết.
Trong toa xe, độ ấm hợp lòng người, sau khi lên xe Từ Ngọc Mẫn liền trương vẻ mặt đông lạnh ngồi một bên không nói một lời.
Long Thần Dục cũng không mở miệng nói chuyện.
Không biết qua bao lâu, hắn nhích đến bên nàng, ôm nàng nói: "Nương tử vẫn nên ngủ một chút đi."
Từ Ngọc Mẫn thuận theo động tác của hắn nằm xuống sàn xe, "Hắn ta sẽ đuổi theo."
Long Thần Dục nhướng mày cười nói: "Bổn vương chỉ sợ hắn ta không chịu đuổi, mơ ước vương phi của bổn vương, hắn ta đang tìm chết."
Từ Ngọc Mẫn nghiêm túc nhìn hắn, nói: "Ngươi không phải là đối thủ của hắn ta, hắn ta đuổi đến, chúng ta không thể toàn vẹn trở về."
Long Thần Dục nằm bên người nàng, vuốt mặt nàng, cười nói: "Nương tử chọc khiến hắn ta đuổi theo, chẳng lẽ không phải vì muốn tự tay dạy dỗ hắn ta một trận sao?"
"Hừ." Từ Ngọc Mẫn xoay người đưa lưng về phía hắn, bày ra bộ dạng không thèm để ý đến suy nghĩ của hắn.
Long Thần Dục cũng không giận, tự mình tháo vạt áo nàng, hất ra, cúi đầu xuống gáy nàng.
"Đừng náo loạn, hắn ta sẽ đến bất cứ lúc nào."
Long Thần Dục cố ý vùi đầu tiếp tục, không thèm quan tâm đến lời của nàng.
"Long Thần Dục!" Nàng nổi giận.
Long Thần Dục thấp giọng cười khẽ, ôm nàng nói: "Bổn vương chỉ đùa thôi, nương tử vẫn nên nhắm mắt dưỡng thần cho tốt, lát nữa nhất định phải dạy dỗ tên vô lại kia một trận thật đã tay."
Từ Ngọc Mẫn bị cách nói của hắn chọc cười.
Nghe được tiếng nàng cười, Long Thần Dục mạnh mẽ cuốn lấy thân thể của nàng, nhìn thấy lúm đồng tiền lưu lại bên môi nàng, nhất thời lòng như hoa nở.
"Mẫn nhi, " hắn tự tay sờ khóe miệng nàng, lẩm bẩm: "Nàng nên cười nhiều một chút, vi phu thích nhìn thấy nàng cười."
Từ Ngọc Mẫn thu lại