Snack's 1967
Đánh Cương Thi Nói Chuyện Yêu Đương

Đánh Cương Thi Nói Chuyện Yêu Đương

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 321942

Bình chọn: 8.00/10/194 lượt.

thì tay có miệng vết thương đang không ngừng chảy máu. Hóa ra khoảnh khắc Nghiêm Học đâm hướng Tả Minh Vũ thì dùng tay trái chặn lại, đâm đao vào tay mình.

Douflamingo bên cạnh Nghiêm Học biến mất, Douflamingo chân chính đi ra, nói:

“Các người làm sao phát hiện được?”

Tả Minh Vũ lắc đầu. Douflamingo nhìn Nghiêm Học.

Nghiêm Học mỉm cười, hạnh phúc mà chắn chắn nói.

“Minh Vũ rất lương thiện, ngươi biết anh ấy rất thương ta đúng không? Cho nên dù Minh Vũ định giết ngươi cũng tuyệt đối sẽ không để tay ta nhiễm bẩn!”

“Chỉ bởi vì cái này!? Như vậy cũng quá mạo hiểm.”

“Đương nhiên không chỉ như vậy.” Nghiêm Học chỉ hướng cửa, Douflamingo thuận theo nhìn qua. Thấy Khâu Tử Dạ và Khâu Tử Lộ đứng đó!

“Sao có thể được? Ảo cảnh thôi miên của ta phối hợp dùng với thuốc ảo giác, dù là thị giác, thính giác, vị giác hay khứu giác đều không khác gì hiện thực, chỉ cần có một chút dao động thì sẽ bị tổn thương thật sự!”

“Nhưng nếu như không tin thì sao?” Khâu Tử Lộ bướng bỉnh chớp mắt, nói.

“Có ý gì?”

“Cái này phải cảm ơn Minh Vũ.” Khâu Tử Dạ giải thích. “Ta và Tiểu Lộ thật sự cho rằng mình đạp bom, nhưng Minh Vũ viết vào tay tiểu Lộ chữ “ảo”, Tiểu Lộ thông minh đương nhiên hiểu ra là chuyện gì. Sau đó Tiểu Lộ sờ mắt ta, nhân lúc em ấy nói yêu ta thì làm miệng hình chữ “ảo”, ta liền hiểu.” Lúc Khâu Tử Dạ nói “yêu ta” thì mặt đỏ hồng.

“Sau đó chúng ta ở lại mặt đất nằm một hồi, hỗ trợ kiếm ra cái này. Ngươi cho rằng chúng ta chết rồi nên giải ảo cảnh của chúng ta, chuyên tâm đối phó nhóm A Học, dĩ nhiên sẽ không biết ta và Dạ ra sao.” Khâu Tử Lộ nói, giơ trong tay thuốc trung hòa và một chồng tư liệu thực nghiệm.

“Lúc ta khóc vì Tử Dạ và Tử Lộ thì Minh Vũ ở bên tai ta nói. “Họ không chết, là ảo giác”, sau đó ta nhắc nhở Tiểu Chi cũng bị lừa, cho nên mới rồi ngươi nói câu: “Hắn còn giết Tử Dạ và Tử Lộ” là không thể nào. Ngươi làm như vậy trở thành dư thừa.” Nghiêm Học cười cười bổ sung. “Thuận tiện nhắc nhở ngươi, trừ ta ra, Minh Vũ trực tiếp gọi tên họ người khác.”

“Là ta sơ sẩy.” Douflamingo nói. “Ta không ngờ thoạt trông người khờ khạo thì ra thông minh như vậy.”

“Thật ra những điều này chỉ là nguyên nhân phụ thôi.”

“Gì? Còn có điều khác?”

“Ừm.” Nghiêm Học gật đầu, nói. “Nguyên nhân chủ yếu là bởi vì Minh Vũ cho ta cảm giác không ai bắt chước được!”

“Ta còn có một điều không rõ.” Douflamingo nghi hoặc nói.

“Nói đi.” Nghiêm Học nói.

“Nếu ngươi đã biết lúc đó hắn là Tả Minh Vũ, tại sao còn đâm tay mình?”

“Thứ nhất, tuy giải trừ ảo cảnh thôi miệng nhưng ý thức còn chưa ổn định, ta phải mất rất nhiều sức mới dùng tay trái chặn được. Thứ hai, không chảy chút máu thì sao ngươi tới gần ta được?”

“Lúc đó là chỉ là huyễn thể, ngươi cần gì đâm ta một dao?”

“Có ba điều.” Nghiêm Học nói. “Thứ nhất, xem ngươi gai mắt. Thứ hai, huyễn thể bị phá hủy chắc sẽ tổn thương đến ngươi? Thứ ba, ta thử nghĩ dao có tổn thương ngươi sâu hơn không.”

“Ngươi quan sát thật cẩn thận.” Douflamingo nói xong, kiềm không được nữa hộc ra búng máu.

“Chỉ cần là việc liên quan đến Minh Vũ thì cậu ta sẽ biến thân thành vô địch.” Đào Chân ngồi dậy nói.

Tay Nghiêm Học bị Tả Minh Vũ đơn giản băn bó, bởi vì chú đao có thể tổn thương quỷ hút máu nên vết thương trên tay Nghiêm Học phải đợi cậu tự mình khép lại.

Ngay lúc mọi người cho rằng nguy hiểm đã tiêu trừ thì Douflamingo đột nhiên lại rút ra một thanh chú đao xông hướng Nghiêm Học, nói:

“Ngươi cho rằng chú đao chỉ có một cái ư? Ha ha ha ha ha.”

Nghiêm Học không phòng bị, ngay lúc dao sắp đâm trúng tim thì cậu bị một bóng trắng đẩy ra.

Khâu Tử Lộ lặng lẽ tới gần Douflamingo, chú đao từ sau lưng đâm vào tim Douflamingo, nói:

“Chú đao đích thực không chỉ có một cái!”

“Minh Vũ! Minh Vũ, anh ở đâu? Đi ra đi!” Nghiêm Học bị đẩy ra phát hiện không thấy Tả Minh Vũ, đứng dậy sốt ruột hét.

“A Học, em đạp trúng tay anh...” Là giọng của Tả Minh Vũ.

Nghiêm Học bản năng nhấc chân lên, cúi đầu nhìn, chỉ thấy một đoàn lông trắng mềm mềm, rất là đáng yêu, nhưng lúc này cậu không rảnh để ý.

“Minh Vũ, anh ở đâu! Đừng đùa nữa, mau đi ra!”

“A Học, em cúi đầu xuống.” Giọng nói nghe rất là bất đắc dĩ.

Nghiêm Học cúi đầu, chỉ thấy cái đoàn lông xù nhúc nhích, ngẩng đầu lên, giống như “hồ ly nhỏ”. Hồ ly nhỏ nâng lên một móng vuốt trắng, phát ra giọng Tả Minh Vũ, nói.

“A Học, là anh, Minh Vũ, đây là thể hoàn toàn của anh.”

“!” Mọi người thầm nghĩ: “Đáng yêu quá! Nhưng giọng nói không đáng yêu chút nào, quá gợi cảm rồi...”

“Oa!” Nghiêm Học hét to một tiếng, ôm “hồ ly nhỏ” hôn hít. “Đáng yêu quá! Minh Vũ thật là đáng yêu!”

“Ui...” Tả Minh Vũ đau hít ngụm khí. “A Học, vết thương...”

Nghiêm Học thế mới chú ý eo hồ ly nhỏ đâm một chú đao. Nghiêm Học vội vàng cẩn thận xử lý vết thương.

“Minh Vũ, sao anh biến trở về thể hoàn toàn vậy?” Nghiêm Học vừa bao vết thương vừa hỏi.

“Mới rồi quá lo lắng, cảm xúc dao động quá lớn nên biến trở lại, lại thêm trúng chú đao, tạm thời không biến về hình người được. May là vết thương không sâu, vài ngày sau là có thể biến trở về.”

“Đúng rồi, Tử Lộ, sao cậu có chú đao