âm với chức vụ.
Vợ tớ cười ngặt nghẽo, rồi không kiêng nể gì cả, tiến tới tóm lấy bộ râu
đen của quan lớn Tiền, giật giật cái đuôi sam to tướng của ngài – sao mẹ tớ không cho tớ một cái đuôi sam to to một tí – rồi lại bậy bạ đến mức
vòng ra sau ghế đàn hương, giật giật cái đuôi sam bé tí của bố tớ.
Hắn nói:
- Hai ông, một người là cha nuôi, một người là cha chồng. Cha nuôi bắt
cha đẻ tui, sai cha chồng giết cha đẻ tui. Cha nuôi cha chồng ơi, tính
mạng cha đẻ tui nằm trong hai tay vị đấy.
Vợ tớ nói xong câu ấy
liền chạy đến xó nhà ho khan. Tớ thương vợ, con cón chạy tới đấm lưng
cho hắn. Tớ hỏi, vợ ơi, có phải họ làm đằng ấy giận đến phát ốm phải
không? Hắn đứng thẳng lên, nước mắt giàn giụa, giận dữ quát tớ:
- Đồ ngốc, lại còn hỏi? Bà đã có thai, sẽ đẻ cho nhà ngươi một của nợ nối dõi tông đường!
Vợ tớ, miệng chửi tớ, nhưng mắt thì lại nhìn Tiền đại nhân. Bố tớ vẫn
ngước nhìn nóc nhà, có lẽ tìm lũ thạch sùng béo múp thường xuyên xuất
hiện ở đó. Tiền đại nhân cứ xê dịch đít một cách không tự nhiên, y như
đứa trẻ mót ỉa. Tớ trông thấy tóc ông ta ướt đẫm mồ hôi. Thơ lại Điêu
tiến lên, vái một vái, nói:
- Ông lớn, hãy làm việc công đã, Viên đại nhân đang đợi trả lời ở công đường.
Quan lớn Tiền lấy tay áo lau mồ hôi trên mặt, sửa lại chòm râu bị vợ tớ làm
rối, bắt chước tiếng sơn dương ho một hồi, rồi mặt lạnh như tiền, cực
chẳng đã chắp tay xá một xá, nói:
- Nếu hạ quan không lầm thì ngài chính là “Già” Triệu Giáp tiếng tăm lừng lẫy!
Bố tớ đứng dậy, tay vẫn lần tràng hạt, kiêu hãnh:
- Tiểu dân Triệu Giáp trong tay có chuỗi tràng hạt bằng gỗ đàn hương do
Hoàng Thái Hậu đích thân trao tặng, nên không thể quì lạy quan phụ mẫu!
Nói xong, bố tớ giơ cao chuỗi hạt bằng gỗ đàn hương nặng như những viên bi sắt lên khỏi đầu, hình như đang chờ đợi điều gì đó.
Quan lớn Tiền lùi lại một bước, đứng nghiêm, phủi tay áo, quì sụp xuống, trán chạm đất, nói như khóc:
- Thần Huyện lệnh Cao Mật Tiền Đinh chúc Hoàng Thái Hậu sống lâu muôn tuổi!
Quan lớn Tiền chúc xong, đứng dậy, nói:
- Không phải hạ quan đến quấy rối ngài, mà Tuần phủ Sơn Đông Viên đại nhân có lời mời.
Bố tớ không quan tâm lời giải thích của Tiền đại nhân, tay lần tràng hạt, mắt nhìn con thạch sùng trên trần nhà, nói:
- Thưa quan lớn, chiếc ghế đàn hương tiểu dân đang ngồi là của đương kim
Hoàng thượng thưởng cho tiểu dân, theo qui định trong quan trường, thấy
vật như thấy nhà vua vậy.
Sắc mặt Tiền đại nhân thoắt cái
đỏ hơn cả màu gỗ đàn hương, xem ra ông ta rất cáu, nhưng cố kiềm chế. Bố tớ cũng quá quắt, bắt ông lớn lạy một lần đã đảo lộn càn khôn, xóa nhòa trên dưới! Vậy mà còn bắt lạy hai lần! Bố, vừa phải thôi bố ạ. Mẹ tớ
bảo, quan xa, bản nha thì gần, vua to thật đấy, nhưng xa tít mù tắp,
quan huyện thì nhỏ, nhưng ở ngay trước mặt. Ông ấy chỉ kiếm một cái cớ
là bố con mình lãnh đủ, bố, quan lớn Tiền không phải là cây đèn đã cạn
dầu. Con đã kể với bố chuyện thằng Khuê chỉ nhổ một bãi nước bọt vào
kiệu của ông ta mà bị đánh gãy đùi rồi.
Quan lớn Tiền cố rặn ra
một nụ cười nhợt nhạt trên khuôn mặt hầm hầm, nói: Hạ quan học vấn nông
cạn, nhưng ít nhiều đã đọc những sách kinh điển… Xưa nay, ở Trung Quốc
cũng như ở nước ngoài, không có vị Hoàng đế nào nhường ghế của mình cho
người khác, càng không có chuyện đem ghế thưởng cho một tên đao phủ! Già Triệu, ông có nói dóc không đấy? Ông có bạo gan quá không đấy? Sao ông
không nói, Hoàng thượng đem cơ đồ ba trăm năm, giang sơn mười vạn dặm
nhà Đại Thanh tặng ông có hơn không? Ông sử dụng cây đao ở Bộ Hình bấy
nhiêu năm, lẽ ra cũng nên biết đôi chút điển luật của nhà nước, hạ quan
xin hỏi, bịa chuyện thánh chỉ, ngụy tạo thánh vật, đem điều tiếng đổ lên đầu Hoàng Thái Hậu và Hoàng Thượng, theo luật phải trị tội gi? Lăng trì hay chém ngang lưng? Giết cả nhà hay giết cả họ?
Bố ơi là bố,
mới sáng nứt mắt mà đã nói xằng, họa lớn rồi! Tớ kinh hồn bạt vía, vội
quì xuống xin. Tớ nói, Tiền đại nhân, bố tui đắc tội với ngài, ngài có
róc thịt đem cho chó ăn cũng đáng. Nhưng vợ chồng tui không làm gì để
ngài tức giận, mong ngài nới tay đừng giết cả nhà tui. Nếu ngài giết cả
nhà tui, thì lấy ai đem rượu đem thịt cho ngài. Lại nữa, vợ tui vừa nói
đã có thai, giết cả nhà thì đợi đẻ xong hãy giết, phải không ạ?
Thơ lại Điêu ngắt lời: Triệu Tiểu Giáp lẩm cẩm quá đấy. Đã giết cả nhà thì
nhổ cỏ phải nhổ cả gốc, một mống cũng không còn, lẽ nào còn để cho anh
một người nối dõi!
Bố tớ đến trước mặt, đá cho tớ một cái, mắng:
“Cút, cái đồ bị thịt! Lúc không có việc thì hiếu thuận đâu ra đấy, vậy
mà khi nguy cấp thì chỉ là đồ bỏ đi!” Chửi xong, bố quay lại nói với
Tiền đại nhân: “Thưa quan lớn, nếu ngài hoài nghi tôi bịa đặt, bịp bợm
người đời, thì sao ngài không vào Kinh hỏi Hoàng Thái Hậu và Hoàng
thượng? Nếu ngại xa xôi cách trở, chi bằng ngài về huyện hỏi Viên đại
nhân, chắc hẳn ông ta nhận biết chiếc ghế này”.
Lời bố mát nước
thối đá, Tiền đại nhân ắng họng. Ngài nhắm mắt thở dài một tiếng, mở mắt nói: “Thôi, hạ quan hiểu biết nông cạn, mong Già Triệu đừng cười!” Ngài xá mộ