áp Con chuỗi hạt mầu sắc óng ả, xâu bằng chỉ đỏ. Tui nhận ra đó là chuỗi hạt cầu phước, bất giác bĩu môi nghĩ thầm, lão già, lão cho rằng con trai lão mới một trăm ngày tuổi chắc!
Về sau, tui đưa cái quà ra mắt của bố
chồng cho cha nuôi xem. Cha nuôi bảo đó là cái bào tay dùng khi bắn
cung, làm bằng ngọc phỉ thúy, quý hơn vàng, chỉ hoàng thân quốc thích,
vương công quí tộc mới có báu vật này. Cha nuôi tay trái mân mê núm vú
tui, tay phải nghịch nghịch cái bao tay, luôn miệng khen: “Của quí của
quí của quí, đúng là của quí!” Tui bảo, cha nuôi thích nó thì biếu cha.
Cha nuôi nói: “Không dám không dám, người quân tử không chiếm đoạt tình
yêu của người khác”. Tui bảo, phụ nữ như tui, yêu cái bao tay để làm gì? Cha nuôi vẫn lựa lời thoái thác, tui bảo, nếu cha không nhận thì tui xé nát nó. Cha nuôi vội nói: “Chao ôi, nàng đừng xé, ta nhận vậy”. Cha
nuôi đeo cái bao tay, giơ ngang tầm mắt ngắm nghía, quên cả công việc
quan trọng là sờ vú tui. Sau đó cha nuôi đeo vào cổ tui cái tượng Bồ tát bằng ngọc. Tui mừng quá đỗi, ::145i1::y mới là thứ dành cho phụ nữ! Tui vuốt râu cha nuôi, nói lời cảm ơn. Cha nuôi vật tui ra, cưỡi tui như
cưỡi lên con ngựa của cha, vừa thở vừa nói:
- Mi Nương, Mi Nương, ta phải đi tìm hiểu xem bố chồng Mi Nương là con người như thế nào?
Trong khi bố chồng tui cười nhạt đầy nham hiểm, chiếc ghế thái sư và chuổi
hạt bằng gỗ đàn hương trong tay bố chồng đột nhiên tỏa mùi thơm gắt
khiến tui đầu váng mắt hoa, ruột gan như lữa đốt. Lão không thèm quan
tâm cha tui sống hay chết, không mảy may xúc động trước tình cảm của
tui, lão run rẫy đứng lên, quẳng chuỗi hạt – vật bất li thân của lão,
mắt lão tóe lữa. Cái gì làm lão xúc động đến như thế? Cái gì làm lão lo
lắng đến như thế? Lão giơ hai bàn tay nhỏ xúi như tay loài yêu quái,
miệng rên lên hừ hừ, mắt nhìn tui không chớp, nét hung dữ trong con mắt
tan biến, lão van vỉ:
- Rửa tay… rửa tay!
Tui múc hai gáo nước lạnh trong ang, đổ vào chậu đồng, trông thấy lão vội
vội vàng vàng ngâm tay trong nước, tui nghe thấy tiếng răng nghiến ken
két trong miệng lão, không đoán được cảm giác của lão như thế nào. Tui
trông thấy hai bàn tay của lão đỏ ửng lên như than hồng, những ngón tay
nuột nà co quắp như móng vuốt của con gà trống. Tui hốt hoảng khi thấy
tay lão như thép nung đỏ, nước trong chậu đồng phát ra tiếng lóc bóc,
sùi bọt, bốc hơi. Kỳ quặc thật! Lần đầu tiên, tui được chứng kiến chuyện kỳ lạ như thế này! Lão già ngâm tay trong nước lạnh chắc khoan khoái
lắm, hãy nhìn khuôn mặt lão: mắt lim dim, hít không khí vào qua kẻ răng, giữ hơi một lúc lâu mới thở ra. Rõ ràng là cách thở của anh nghiện. Đã
nghiện chưa, đồ con lừa! Không ngờ lão có cái trò quỉ quái này, con yêu
già!
Thoải mái lắm rồi, lão giơ hai tay nước rớt
tong tỏng, trở lại ghế thái sư, khác chăng là lúc này lão không nhắm mắt nữa, mà là mở mắt nhìn trân trân hai bàn tay, nhìn những giọt nước rớt
từ đầu ngón tay xuống đất. Lão thư giản toàn thân, gân cốt chùng xuống,
thỏa mãn cao độ.
Cha nuôi cũng vừa như thế trên mình tui…
Khi đó tui vẫn chưa biết lão là tên đao phủ khét tiếng. Tui cứ chăm chăm
vào số ngân phiếu giắt trong người lão. Tui dịu dàng bảo lão:
- Cha ơi, hình như con đấm bóp hầu cha, cha thấy dễ chịu lắm. Cái mạng
nhỏ nhoi của cha đẻ con không đêm nay thì sáng mai đi đức, dù sao cũng
là xui gia, cha tính cách giúp con. Cha cứ từ từ mà nghĩ, để con nấu
cháo huyết cha dùng.
Tui múc nước giếng vo gạo, cảm
giác trống trải vẫn đeo đẳng trong lòng. Tui nhìn lên mái đao miếu Thành hoàng, một đàn chim câu mầu xám đang rủ rỉ, chúng đậu ken khít nhau,
chẳng hiểu đang bàn bạc gì đó. Ngoài đường lát đá xanh rộn lên tiếng vó
ngựa: một toáng lính Đức đi qua. Qua khe hở, tui thấy chúng đội mũ hình
ống có cắm lông chim. Tui giật mình, tim đập rộn lên, linh cảm thấy sự
có mặt của bọn Đức liên quan đến chuyện cha tui. Tiểu Giáp mài xong dao, đang sắp xếp đồ nghề. Anh chàng cầm cây gậy bằng gỗ bạch lạp, một đầu
có móc sắt, lôi một con lợn đen ra khỏi chuồng. Cái móc ở đầu gậy móc
vào hàm dưới con lợn, có kêu thảm thiết, lông gáy dựng ngược, gúm người
cố trằn lại, chân sau và mông miết trên mặt đất, mắt đỏ ngầu những tia
máu. Nhưng nó không cưỡng nổi sức mạnh như thần của Giáp Con. Anh chàng
chỉ cần nhún thấp một tí, vận sức ra tay, bàn chân như bàn cuốc từng
bước từng bước lún sâu đến ba tấc, lôi con lợn ra, móng lợn cày đất
thành rãnh, chẳng khác cày ruộng. Nói lại thì chậm, lúc làm thì nhanh,
Giáp Con đã kéo được con lợn đến trước bàn mổ. Một tay ghìm móc, tay kia tóm đuôi lợn, anh chàng “hự” một tiếng đứng thẳng lên, nhấc bổng con
lợn lên bàn mổ. Con lợn bị choáng quên cả chống cự, chỉ há miệng mà kêu, bốn chân thẳng đuỗn. Giáp Con mở cái móc quăng hẳn một bên, thuận tay
cầm lấy con dao chọc tiết sắc như nước để trong chậu sành, rồi gần như
không cần tính toán, anh chàng đâm một nhác vào cổ con lợn, đường dao đi ngọt như đâm vào tảng đậu phụ, ấn thêm một nhát nữa, lưỡi dao rồi cả
cán dao lút sâu trong cổ lợn. Tiếng kêu im bặt, chỉ còn tiế