ó vùng Cao Mật. Thấy chó sủa, Xuân Sinh và Lưu Phác chạy tới. Lưu
Phác thì không quen, nhưng Xuân Sinh thì là bạn. Hắn thường xuyên đến
nhà tớ chén thịt chó, uống rượu, lần nào tớ cũng bán rẻ cho hắn. Xuân
Sinh hỏi, Giáp Con đến đây làm gì? Tớ bảo tớ đến đào cây thuốc, vợ tớ
đau, tớ phải kiếm cây đứt ruột thân đỏ lá xanh, làm thuốc cho vợ. Anh có biết cây đứt ruột không? Biết thì làm ơn chỉ cho tớ, bệnh vợ tớ không
nhẹ đâu. Quan huyện đến trước mặt tớ, nheo mắt nhìn tớ từ đầu đến chân,
hỏi tớ người ở đâu tên chi. Tớ không trả lời, cứ ú ớ trong miệng. Hồi
nhỏ, mẹ tớ dạy, hễ gặp quan hỏi chuyện thì phải giả vờ câm. Tớ nghe thấy Xuân Sinh ghé tai nói nhỏ với quan huyện: “Chồng Tây Thi Thịt Cầy, hơi
ngớ ngẩn…”. Tớ nghĩ bụng, đ. bà thằng Xuân Sinh, vừa nãy mi còn nói mi
là bạn thân của tớ! Thế mà là bạn thân? Bạn thân mà nói bạn thân là hơi
ngớ ngẩn! Mi-ao mi-ao mi-ao, đ. cụ mi, mi bảo ai hơi ngớ ngẩn? Tớ mà hơi ngớ ngẩn thì mi là ngớ ngẩn hoàn toàn!
Ngưu Thanh sử dụng cây
súng tự tạo, bắn ra một chùm đạn ghém; quan huyện sử dụng cây súng tây,
bắn ra đạn chỉ có một viên. Trên đầu Ba Tống chỉ có một lỗ đạn, anh bảo
không phải là quan huyện bắn thì ai vào đấy? Nhưng vì sao quan huyện bắn chết Ba Tống? Ờ, tớ hiểu rồi, Ba Tống ăn cắp tiền của quan huyện, chắc
là thế. tiền của quan mà thích lấy thì lấy sao? Anh ăn cắp tiền của
quan, không bắn chết anh sao được? Đáng kiếp, đáng kiếp! Mi cậy cửa
quan, gặp tớ không thèm chào một tiếng. Mi còn nợ tớ năm xâu tiền, đến
nay vẫn chưa trả, ngươi không trả, tớ cũng chẳng dám đòi, giờ thì tớ
tiền mất, còn mi thì toi mạng. Vậy mạng sống quan trọng hay tiền quan
trọng? Tất nhiên là mạng sống quan trọng hơn. Mi cầm số tiền quịt của tớ mà đi chầu Diêm vương.
Đêm qua, sau tiếng súng, quan quân lập
tức ùa tới. Họ hối hả lôi Ba Tống ra khỏi ghênh. Đầu hắn thơm phức, máu
và dầu cùng rỏ giọt, chẳng khác bánh hồ lô chiên dầu. Mi-ao mi-ao! Quan
quân đặt hắn xuống đất, hắn chưa chết hẳn, hai chân vẫn co giật như con
gà bị cắt tiết. Quan quân giương mắt nhìn nhau, không biết nên làm gì.
Một đầu mục chạy tới, ấn bố tớ và tớ vào trong lều, rồi hướng về phía
viên đạn bắn tới, lẩy một phát đạn. Lần đầu tiên tớ nghe súng nổ ngay
bên tai, súng tây, mà lại là súng Đức, bắn xa mấy dặm, đạn xuyên thủng
tường. Quan quân bắt chước viên đầu mục, chĩa súng về phía viên đạn bắn
tới, mỗi người nã một phát. Bắn xong, đầu nòng có khói trắng, mùi thuốc
súng nồng nặc, chẳng khác thuốc pháo ngày Tết nguyên đán. Tiếp đó, viên
đầu mục quát: “Truy kích!”. Mi-ao mi-ao, quan quân hò la, nhằm hướng vừa bắn, xông lên. Tớ định chạy theo họ thì bị bố tớ nắm tay giữ lại. Tớ
nghĩ bụng, một lũ ngốc! Truy thì truy hướng nào? Chắc chắn quan huyện
cưỡi ngựa, trong lúc các người loay hoay lôi Ba Tống ra ngoài, ông ta đã thúc ngựa chạy về huyện. Ngựa quan là ngựa xích thố, toàn thân màu hồng không sợi tạp, khi chạy như một quả cầu lửa, càng chạy dáng càng to,
réo ù ù. Con ngựa của quan huyện vốn là của Quan công, ngày chạy ngàn
dặm, không ăn cỏ, đói ăn đất, khát uống gió – đấy là bố tớ bảo thế. Bố
tớ còn bảo, nên gọi ngựa là xích thố là ngựa ăn đất, ngựa uống gió. Ngựa mà ăn đất uống gió thì là tinh của loài ngựa. Khi nào tớ có một con
ngựa như thế, tớ nhường bố tớ cưỡi trước, bố không nỡ cưỡi thì tớ cưỡi.
Cái gì tốt thì nên nhường cho bố, tớ là đứa con có hiếu, có hiếu nhất
vùng Cao Mật, có hiếu nhất phủ Lai Châu, có hiếu nhất tỉnh Sơn Đông!
Mi-ao mi-ao mi-ao!
Quan quân truy kích một hồi, rồi lác đác trở lại. viên đầu mục bảo bố tớ:
- Già Triệu, để đảm bảo an toàn, Già không nên đi khỏi lều, đây là lệnh cu3a Viên đại nhân.
Bố tớ không trả lời, chỉ cười nhạt. Mấy chục quân quan vây chặt cái lều,
mi-ao mi-ao mi-ao, biến bọn tớ thành bửu bối. Viên đầu mục thổi tắt ngọn nến, bố trí hai bố con tớ ở chỗ không có ánh trăng rọi vào. Ông ta còn
hỏi bố tớ, cọc đàn hương ninh kỹ chưa, bố tớ bảo cơ bản được rồi. Viên
đầu mục lôi củi trong bầu lò ra, tưới nước cho tắt, mùi tro rất thơm. Tớ khịt mũi rất mạnh. Trong bóng tối, tớ nghe bố nói một mình hoặc có thể
là nói với tớ:
- Đây là ý trời! Hắn tế cọc đàn hương.
Bố, bố nói gì thế?
- Con ngủ đi, ngày mai làm việc lớn.
Bố, con đấm lưng cho bố?
- Khỏi.
Con gãi ngứa cho bố nhé?
- Ngủ đi – Bố hơi khó chịu, nói.
Mi-ao mi-ao.
- Ngủ đi!
Sau khi trời sáng, đám quan quân bố trí xung quanh lều rút đi, thay vào đó
là một tốp lính Đức. Chúng phân tán xung quanh bãi, mặt quay ra, đít
quay vào trong. Sau đó lại có một tốp quân quan, cũng phân tán xung
quanh bãi, nhưng khác bọn lính Đức ở chỗ, mặt quay vào đít quay ra. Sau
đó lại có sáu quân quan, sáu lính Đức, bốn đứng quanh lều, bốn đứng
quanh sân khấu, bốn đứng quanh Thăn Thiên đài. Bốn đứng quanh lều, hai
lính của Viên, hai lính Đức. Chúng đều ngoảnh ra, lưng quay vào trong.
Cả bốn như thi nhau đứng nghiêm, thẳng đuỗn.
Bàn tay lần tràng
hạt của bố dừng trong giây lát, một hòa thượng già đang nhập định, A di
đà Phật. A di đà Phật, vợ tớ thường xuyên nói vậy. Tớ dán mắt