XtGem Forum catalog
Đàn Hương Hình

Đàn Hương Hình

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325542

Bình chọn: 8.5.00/10/554 lượt.

ài cửa Nam, chỗ bãi luyện ngựa,

làm một cây đu co chót vót, trai gái toàn thành kéo đến tự tập xung

quanh, gáu trang điểm lè loẹt, trai biếm tóc đen mượt như nhung. Từng

đợt tiếùng reo hò, từng trận cười hỉ hả. Tiếng reo tiếng cười xen lẫn

tiếng rao:

Kẹo bạch nha đây!… Phá sa đây!…

Cụp dù

lại, tui nhập vào đám người đưa mắt nhìn khắp lượt, trông thấy tiểu thư

họ Tề, có a hoàn dìu hai bên. Tiểu thư họ Tề có tài văn chương thơ phú,

quần là áo lượt, trâm ngọc đầy đầu, chỉ tiếc mặt cô dài như mặt ngựa,

trên mảnh đất nhiễm phèn trắng bợt ấy mọc lên hai túm cỏ khô. Đó là lông mày của cô. Tôi còn trông thấy thiên kim tiểu thư nhà Hàn lâm họ Cơ có

bốn thị nữ theo hầu. Nghe đồn cô ta là một cao thủ trong hội họa, chơi

được các loại đàn, chỉ tiếc cô ta mũi nhỏ mắt nhỏ tai nhỏ, in hệt một

con chó mắt lồi như mắt cóc. Từ trong ngõ phấn son ùa ra những cô điếm.

Các cô đi du xuân, cười cười nói nói, nhí nhảnh nghịch ngợm như lũ khỉ.

Trông trước ngó sau đủ rồi, tui ngẫng cao đầu, vênh váo đi lên. Đám

choai choai sinh sau đẻ muộn cứ dán mắt vào tui, ngắm từ đầu xuống chân

rồi từ chân lên đầu, miệng há hốc. Tui mỉm cười, bụng hả hê. Các con, mở mắt ra mà nhìn, rồi về nhà mà tơ tưởng! Bà hôm nay mở lượng hải hà, cho các ngươi ngắm cho đã mắt. Đám choai choai ngẩn ra hồi lâu, rồi như

chợt tỉnh “ồ” lên một tiếng như sấm nổ lúc trời quang, sau đó tranh nhau gào toáng lên:

- Tây Thi thịt cầy, mỹ nương Cao Mật!

Xem kìa, hãy xem người ta mặt thoa da phấn, thắt đáy lưng ông, cổ cao ba ngấn, tiên hạc đôi chân!

Nhìn nửa người trên, thèm muốn mà chết! Nhìn nửa người dưới, sợ hãi mà gục,

chỉ mỗi quan Tiền là quái đản, thích nàng Tiên chân to.

Đừng nói nữa, rừng có mạch vách có tai! Người ta nghe thấy giải lên huyện, lãnh bốn mươi gậy, tan xương nát thịt!

Bọn bây nói nhăng nói cụi gì thì hôm nay bà cũng không giận. Cha nuôi thích là được, bọn bây xá kể gì! Bà đến đây để chơi đu, không phải nghe bọn

bay nói bậy. Bọn bay ngoài miệng nói xấu bà, nhưng trong lòng chỉ hận

nỗi không được uống nước tiểu của bà!

Lúc này đu đang rỗi, hai dây thừng to đung đưa dưới mưa phùn, đợi tui trèo lên. Tui quẳng

chiếc dù ra phía sau, cũng không rõ chàng trai nào trợ giúp, tui như con cá chép đã vọt lên mặt nước, hai tay tóm lấy hai bên dây thừng, vươn

người vọt lên lần nữa, hai bàn chân đã đặt trên bàn đế. Các ngươi đã

thấy bàn chân to lợi hại thế nào chưa? Tui nói to:

- Các con, hãy mở mắt mà nhìn, bà sẽ trổ tài cho các con xem, để biết đánh đu thì phải như thế nào!

… Vừa nãy có mật con nhỏ không biết là con nhà ai mà vụng về, lại vừa béo vừa đen, mặt cô nàng còn đen hơn than, cặp mông to hơn lồng bàn, chân

to hơn cột nhà cháy, người ngợm như thế mà cũng leo lên cây đu! Cây đu

là cái gì? Là sân khấu cho người ta biểu diễn, là trưng bầy tấm thân,

khoe khoang khuân mặt, là chiếc bánh dập dềnh trên sóng, là ăn chơi nhảy múa, là nơi để đám phụ nữa nũng nịu làm duyên. Vì sao cha nuôi tui cho

dựng cây đu trên bãi ngựa? Oâng ấy yêu dân chăng? Xì! cóc phải. Nói

thật, đó là món quà ông tặng tui nhân dịp tết thanh minh. Các người có

tin hay không? Không tin thì đi hỏi ông ấy. Chiềi tối qua tui đem thịt

chó đến cho ông, sau cuộc mây mưa, ông ôm eo tui mà bảo: “Trái tim bé

nhỏ, con yêu của ta! Mai là tết thanh minh, cha nuôi dựng cho con cây đu ở ngoài cửa Nam. Cha nuôi biết con đã từng luyện đao thương, con hãy hé lộ đôi chân, không chấn động được tĩnh Sơn Đông thì chấn động vùng Cao

Mật cho ta! Để đám dân đen biết rằng, con gái nuôi quan Tiền là Hoa Mộc

Lan, hào kiệt trong phái nữ! Để mọi người hiểu rằng, chân to đẹp hơn

chân nhỏ. Oâng Tiền muốn sửa đổi phong tục, phụ nữ Cao Mật sẽ không bó

chân nữa!”.

Tui nói, cha nuôi à, vì chuyện cha đẻ của tui mà cha nuôi không vui, cha nuôi đảm đương gánh nặng bảo vệ cha đẻ tui. Cha nuôi

không vui, tui cũng không lòng dạ nào mà vui thú. Cha nuôi cảm động hôn

chân tui, nói:

- Mi Nương, trái tim của ta! Cha nuôi muốn nhân

dịp tết thanh minh xua đuổi sự rủi ro trong huyện, người đã chết thì

không thể sống lại, nhưng người còn sống thì phải vui lên. Mình khóc

khóc mếu mếu, không ai thật lòng cảm thông với mình, nhiều người còn

cười nhạo mình. Nếu mình cứng rắn lên, đứng thẳng lên, tỏ ra mạnh mẽ hơn họ, họ sẽ phục mình. Những người viết sách, viết kịch sẽ đưa mình vào

sách, đưa mình lên sân khấu. Mi Nương trổ tài trên cây đu đi, khoảng

mười năm sau, biết đâu lại có vở Miêu Xoang: Mi Mương đại náo cây đu!

- Thưa cha nuôi, việc khác thì Mi Nương không rành – Tui dùng chân vuốt

ve bộ râu của cha nuôi nói – Nhưng đánh đu thì chắc chắn không để cha

nuôi phải hổ thẹn. Tui bám hai dây đu bằng hai tay, nhún nhấp mông, chân hơi khuỵu xuống, các ngón chân bấm trên bàn đạp, đưa mông về đằng sau,

lại nhún chân khuỵu mông bấm bàn đạp, lại ưỡn ngực ngẩng đầu dướn hai

chân. Cái chốt ngang bằng sắt của vây đu kêu kên kẹt. Đu đã bay lên,

càng bay càng cao, càng bay càng nhanh, càng bay càng mạnh, dây đu thẳng băng, gió rít ù ù, vòng sắt trên then ngang rít rợn người. Tui cảm thấy lâng lân