Đại Hoàn Dư - Cho Ta Khuynh Thất Giang San

Đại Hoàn Dư - Cho Ta Khuynh Thất Giang San

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327954

Bình chọn: 8.5.00/10/795 lượt.

khi mặt trời lặn đã tới nơi này. Mặc dù trời đã tối nhưng thôn dân ở đây vẫn chờ Dạ Nhai Tích, thấy hai người bọn họ tới đều vô cùng vui mừng. Nhà nhà đều làm rất nhiều đồ ăn ngon tới chiêu đãi hai người bọn họ, còn sau đó thì Nam Hoa không nhớ nữa bởi chỉ còn mỗi Dạ Nhai Tích ở lại tiếp tục trò chuyện với mọi người trong thôn và uống rượu với mấy huynh đệ.

Nghe tiếng chim ríu rít bên ngoài, tâm tình Nam Hoa cũng cực kỳ thoải mái, định xuống giường chuẩn bị ra ngoài tìm Dạ Nhai Tích. Vừa đẩy cửa ra, cô lại thấy Dạ Nhai Tích xách một thùng nước lớn được làm từ thân cây trúc đi vào, vạt trường bào trắng tinh của huynh ấy được quấn lên ngang hông khiến ánh mặt trời chiếu rọi lên thân hình cao lớn đó càng thêm ngời sáng.

Nam Hoa đứng tại chỗ, ngượng ngùng nhìn Dạ Nhai Tích.

Không biết tại sao, cô cảm thấy giờ phút này Dạ Nhai Tích giống như phu quân của mình vậy, sáng sớm lẳng lặng đi lấy nước về dùng. Một màn này tuy Nam Hoa đã từng nhìn thấy nhưng hôm nay nó thật sự diễn ra trước mắt lại khiến cô ngỡ như mình đang nằm mộng.

Thấy Nam Hoa đứng ở cửa, Dạ Nhai Tích đem thùng trúc để qua một bên, trên gương mặt lộ rõ vẻ cưng chiều, khẽ cất tiếng hỏi, “Nàng tỉnh rồi?”

Thái độ vô cùng tự nhiên này thật giống như một đôi phu thê mới thành thân.

“Vâng!” Nam Hoa nhẹ nhàng gật đầu. Cô không biết tối qua huynh ấy ngủ ở đâu nhưng thấy thần thái Dạ Nhai Tích cực kỳ sáng láng, tâm tình vui vẻ thì cô lại có chút tò mò hỏi, “Huynh đang làm gì vậy?”

Dạ Nhai Tích cười nhẹ một tiếng, “Người ở Hạnh Hoa thôn sớm đã có thói quen tắm ở sông, nàng sao thích ứng được? Đây là nước suối trên núi, đun nóng lên một chút thì nàng có thể dùng để tắm rồi!”

Mặt Nam Hoa liền đỏ bừng lên, vội vàng cúi đầu xuống, nhưng trái tim nhỏ bé không ngừng đập rộn lên vì cảm động, “Huynh đói bụng không, ta đi chuẩn bị đồ ăn sáng?” Nói xong, cô ngượng ngùng ôm khuôn mặt nhỏ nhắn chạy vào phòng.

Dạ Nhai Tích đứng dưới ánh mặt trời, trên gương mặt lộ rõ niềm hạnh phúc, nét vui mừng cũng lan tràn trong mắt hồi lâu không hề tan đi. Hạnh Hoa thôn - tên gọi này không phải tự dưng mà có.

Lúc trời vừa hửng sáng, các thôn dân nơi này đã bắt tay vào công việc nhà nông. Theo tiếng gà gáy thi nhau vang lên, trong không khí cũng tràn ngập sự tươi mới. Hít sâu một hơi rồi nhẹ nhàng thở ra, cảm nhận sự thanh bình ở nơi này cũng là một thứ không dễ dàng có được.

Thoải mái cũng chỉ đến thế này mà thôi.

Đây là lần đầu tiên Nam Hoa công chúa được tận mắt nhìn thấy cuộc sống nơi sơn dã. Trong thôn này, cứ đi vài bước lại có một cây hạnh với những chùm hoa đỏ rực, cây lớn cây nhỏ không đồng nhất nhưng mỗi khi có cơn gió nhẹ thổi qua thì từng bông hoa lại theo đó rơi xuống, nhẹ nhàng phất qua gương mặt lưu lại mùi hương man mác dễ chịu.

Cảnh tượng này thực sự quá đẹp. Bắc quốc lúc này vẫn đang chìm trong giá rét mà nơi này lại tràn ngập sắc hoa, khung cảnh này thật giống như thiên đường trên hạ giới mà trái tim của người đang đứng trong khung cảnh đó cũng đã sớm chìm đắm vào nó.

Dạ Nhai Tích đã dẫn Nam Hoa đi khắp nơi, giới thiệu mọi sinh hoạt trong thôn, còn dẫn cô đi ngắm các thắng cảnh ở nơi này cho đến khi bị tộc trưởng gọi đi. Có thể nhận ra già trẻ lớn bé ở Hạnh Hoa thôn này rất yêu quý Dạ Nhai Tích.

Nam Hoa cũng không hề tỏ ra kiêu kỳ nên rất nhanh chóng hoà nhập với mọi người trong thôn. Bọn trẻ ở đây còn dẫn cô tới chỗ có mấy cây hạnh cổ thụ để cô có thể đắm mình trong cơn mưa cánh hoa mỹ lệ khiến Nam Hoa thực sự cảm nhận được một cảm giác thanh bình từ tận đáy lòng.

Lẫn trong đám trẻ con chợt hiện ra một gương mặt nam nhân nhưng Nam Hoa không hề chú ý mà chỉ mải nhìn bọn trẻ đang chơi trò trốn tìm trước mắt. Nam nhân kia nhanh chóng tiến lên, ngay khi lướt ngang qua Nam Hoa liền dùng tốc độ cực nhanh kín đáo đưa cho cô một gói đồ nhỏ.

Nam Hoa chỉ cảm thấy ngón tay mình như bị một vật cứng hung hăng đập mạnh một cái. Cúi đầu nhìn xuống thì thấy gói đồ trong tay mình có hình dáng giống như một chiếc hộp lớn không hơn một bàn tay. Cô không khỏi dừng bước, quay đầu nhìn lại nhưng nam nhân vừa rồi đã hoàn toàn mất dạng.

“Linh nhi tỷ tỷ, nhanh đuổi theo bọn đệ đi. Nhai Tích ca ca đang chờ chúng ta đó!” Mấy đứa trẻ chạy phía trước thấy Nam Hoa đứng đờ ra đó liền hướng về phía cô vẫy tay thúc giục.

Nam Hoa liền đáp lại rồi vội vã đuổi theo nhưng vẫn không tự chủ mà lén quay đầu nhìn lại, trong lòng không khỏi dâng lên một cảm giác khác thường.

Nam nhân kia xuất hiện rồi biến mất cực nhanh khiến người ta ngỡ như mình đã hoa mắt nhìn lầm nhưng vật trong tay kia lại luôn nhắc nhở Nam Hoa rằng người đó đã từng xuất hiện.

Trong cái bọc kia là thứ gì?

Nơi này sao có thể có người kín đáo đưa đồ cho cô? Nếu như là thôn dân nơi này thì nhất định sẽ dừng lại hàn huyên vài câu mới đúng.

Một cảm giác lạnh lẽo không ngừng dâng lên trong lòng Nam Hoa, cảm giác bất an cũng theo đó quyện vào hơi thở của cô rồi không ngừng khuếch tán.

***

Chia tay bọn trẻ xong, Nam Hoa liền trở về phòng. Dạ Nhai Tích vẫn chưa trở lại, có lẽ đã nhận lời với tộc trưởng cùng chuẩn bị


XtGem Forum catalog