phía nàng, nay lại nghe thấy nàng tự mình làm điểm tâm cùng mang rượu mạnh tới, đương nhiên càng cảm động.
“Thanh Tụ, em lại muốn bị đánh đòn sao?” Sở Lăng Thường thấy binh sỹ phân tâm, cười rầy la một câu, rồi nhìn về phía Hách Liên Ngự Thuấn, dịu dàng nói, “Binh lính huấn luyện cả một ngày cũng mệt mỏi rồi, nghỉ ngơi một chút đi. Chàng cũng vậy, cho dù thân thể có làm bằng sắt thì giữa trời giá rét thế này cũng rất vất vả.”
“Được!” Hách Liên Ngự Thuấn nở nụ cười vô cùng dịu dàng, nhận lời nàng.
Thanh Tụ vốn là một nha đầu quỷ quái, thấy Hách Liên Ngự Thuấn mở miệng đồng ý liền lập tức chạy tới chỗ binh lính, lớn tiếng kêu lên, “Mọi người tới ăn điểm tâm, uống rượu đi!”
Vừa hô xong, đám đông binh lính lập tức vây quanh Thanh Tụ.
Rất nhanh chóng, trên giáo trường liền tràn ngập mùi cay nồng và thơm phức của rượu mạnh khiến không khí lạnh lẽo nhanh chóng bị xua tan.
Hách Liên Ngự Thuấn kéo Sở Lăng Thường sang một bên, sau khi ngồi xuống liền kéo nàng ngồi lên đùi mình khiến cho mặt mũi nàng đỏ bừng lên, vội nhỏ giọng nói, “Đừng như vậy, sẽ bị bọn họ nhìn thấy mất!”
“Thấy thì sao chứ? Giờ có người nào không biết nàng là thái tử phi của ta đâu.” Hách Liên Ngự Thuấn buồn cười nhìn chằm chằm vào khuôn mặt xinh đẹp đỏ bừng lên của Sở Lăng Thường. Hắn thực sự thích nhìn dáng vẻ ngượng ngùng này của nàng.
Sở Lăng Thường không có cách nào tránh thoát đành mặc cho hắn ôm chặt vào trong ngực. Hắn còn xoa xoa đôi bàn tay nhỏ bé của nàng, “Nha đầu ngốc, trời lạnh thế này, về sau đừng nên tới đây!”
Sở Lăng Thường dựa vào người hắn, cười nhẹ, “Bọn họ đều là người của chàng, đối tốt với bọn họ cũng chính là đối tốt với chàng mà!”
“Nàng đã quá vất vả vì ta rồi!” Hắn cúi đầu, nhẹ giọng thì thầm bên tai nàng, mà Sở Lăng Thường cũng nở nụ cười rạng ngời khiến khuôn mặt xinh đẹp lại sáng bừng lên dưới ánh nắng yếu ớt nơi chân trời. Khi Hách Liên Ngự Thuấn trở về Kiêu Long điện thì sắc trời đã tối hẳn, tuyết cũng ngừng rơi gần nửa ngày trời. Sở Lăng Thường nghe thấy tiếng động thì choàng tỉnh lại từ trong giấc ngủ, bước ra khỏi phòng chủ động tiến lên giúp hắn thay y phục thoải mái hơn. Thanh Tụ vội kêu mấy cung nữ khác chuẩn bị bữa tối chu đáo.
Uống xong chén rượu cho ấm người, lại thấy Sở Lăng Thường ăn cực ít, Hách Liên Ngự Thuấn lo lắng hỏi, “Thức ăn không hợp khẩu vị sao?”
“Không phải, đồ ăn rất ngon!” Nàng hướng về phía hắn nở nụ cười dịu dàng.
Động tác dùng bữa của Hách Liên Ngự Thuấn cũng ngừng lại, hắn không chút để ý đến việc bên cạnh vẫn còn cung nữ đứng hầu, vươn tay nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng ngước lên, nhìn kỹ một hồi thì trong mắt lại dâng lên một tia lo âu, “Sao sắc mặt nàng lại kém như vậy?” Nói xong, hắn nhìn về phía Thanh Tụ ra lệnh, “Đem đồ ăn ở đây bỏ hết đi, đổi món mới lên.”
“Ngự Thuấn, không cần đâu, đồ ăn ngon như vậy sao lại phải đổi?” Sở Lăng Thường vội vàng ngăn hắn lại.
“Đổi món nàng thích ăn!” Hắn cười cười, đau lòng nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Sở Lăng Thường. Mấy ngày nay, nàng có vẻ ngủ nhiều hơn bình thường, ban đêm ngủ lại ngủ không được sâu giấc, hôm nay ở giáo trường sắc mặt còn có chút tái nhợt. Hắn còn tưởng là do trời lạnh nên thấy nàng như vậy trong lòng đương nhiên cảm thấy vô cùng áy náy, thầm trách bản thân quá bận rộn với chính sự nên mới bỏ quên tình trạng thân thể nàng.
Sở Lăng Thường nhìn ra sự lo lắng của hắn, dịu dàng nói, “Những đồ ăn ở đây thật sự rất ngon. Ngự Thuấn, không cần phải lãng phí. Còn nhớ lúc chúng ta ở Ấp Thành không, có nhà ở đó nghèo tới mức không có cả đồ ăn nữa.”
“Được!” Trong mắt Hách Liên Ngự Thuấn dâng tràn sự cảm động, tự mình bón đồ ăn cho nàng.
“Ngự Thuấn, để ta tự ăn là được rồi!” Sở Lăng Thường ngượng ngùng nhìn mấy cung nữ xung quanh.
Hách Liên Ngự Thuấn vẫn một mực duy trì hành động của mình, mỉm cười ôm lấy nàng, xem ra hắn rất muốn cùng nàng so độ nhẫn nại. Giọng nói ôn nhu của hắn lại vang lên, “Há miệng nào!”
“Ngự Thuấn…” Gương mặt Sở Lăng Thường càng lúc càng đỏ hơn.
Mấy cung nữ xung quanh không khỏi mỉm cười khi nhìn thấy một màn này, trong mắt cũng tràn ngập sự hâm mộ. Phu thê ân ái như vậy thực khiến bọn họ cảm động, nhất là Thanh Tụ lại càng ngưỡng mộ hơn hết. Nha đầu này là người biết mọi chuyện tường tận nhất. Kể từ khi tiểu thư tới Hung Nô, thái tử cũng thay đổi đồ ăn của mình, trước là thế nào thì nha đầu này không biết, nhưng bây giờ, tất cả đồ ăn đều dựa theo khẩu vị của tiểu thư để làm.
Tiểu thư luôn ăn món thanh đạm, cho nên thái tử cũng theo như vậy. Điểm này quả thực rất khó có được bởi theo Thanh Tụ biết thì người Hung Nô vốn thích uống rượu ăn thịt, cử chỉ vô cùng hào sảng. Thái tử tuy rằng không sinh ra ở Hung Nô, nhưng từ nhỏ cũng lớn lên ở nơi này, nhiều năm như vậy cũng tạo thành tính cách thoải mái. Thái tử có thể theo tiểu thư ăn những món thanh đạm như hiện giờ quả thực không dễ dàng.
Hách Liên Ngự Thuấn cũng không muốn Sở Lăng Thường khó xử. Biết rõ nàng xấu hổ, hắn lập tức đưa mắt nhìn về phía Thanh Tụ ra hiệu.
Thanh Tụ là một nha đầu thông minh, thấy vậy vội vàng kêu mấy cung nữ đứng hầu,