Đại Hiệp Rất Nghèo

Đại Hiệp Rất Nghèo

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 321904

Bình chọn: 8.00/10/190 lượt.

hải là bộ dáng nữ tử phải có trong lòng hắn ban đầu, nhưng…

Hắn biết gặp nàng, cưới nàng làm vợ là ngoài ý muốn, nhưng cũng là điều tốt đẹp nhất trời cao ban cho.

Nàng đáng giá được tốt nhất!

“Tiểu Tiểu.” đột nhiên Lệ Thú cắt ngang tranh luận của Tiểu Tiểu cùng lão bản.

“Đợi lát nữa.” Tiểu Tiểu đang vội không thể vội hơn (*), quăng cho Lệ Thú câu nói rồi tiếp tục nghiệp lớn ép giá của nàng.

Lệ Thú yên lặng đứng bên cạnh, đợi đến Tiểu Tiểu vui vẻ đem bốn quả

trứng gà đưa tới trước mặt hắn: “Thú ca, chàng xem, chàng xem, buổi tối

cho chàng thêm bữa nữa nha!”

“Tiểu Tiểu.” biểu cảm của Lệ Thú nhu hòa khác thường, khóe môi hơi hơi cong lên.

“Di?” Tiểu Tiểu kinh ngạc nhìn Lệ Thú, tay có chút không tự giác vươn

đến trước mặt Lệ Thú, khẽ vuốt khóe môi hắn: “Đại đầu gỗ, thì ra chàng

có thể cười a!” Tiểu Tiểu vô thức sờ tới sờ lui như trước — ngay trên

đường cái: “chàng cười rộ lên thật sự rất đẹp mắt nha! Thiếp nghĩ rằng

chàng chỉ biết một loại biểu cảm thôi!”

“biểu cảm gì?” Không có cắt ngang Tiểu Tiểu vuốt ve, Lệ Thú hỏi.

Bỗng nhiên Tiểu Tiểu thu tay, bày ra một bộ mặt không biểu cảm như người chết: “Chính là loại vẻ mặt như thiếp hiện tại.”

“…”

Bất đắc dĩ trầm mặc một lúc lâu, Lệ Thú lại gọi tên Tiểu Tiểu: ”Tiểu Tiểu.”

“Chuyện gì, Thú ca?”

Lệ Thú nắm lấy tay Tiểu Tiểu, vuốt ve vết chai trên tay nàng: “sau này không cần đi giặt quần áo nữa.”

“Nhưng mà…”

“Không có nhưng mà.” Lệ Thú hiếm khi ra vẻ uy nghiêm của trượng phu: “Về sau giao cho ta là được mà.”

Tiểu Tiểu nhún nhún vai, được thôi, hắn nói là việc của hắn, nàng làm là việc của nàng thì tốt rồi, theo kinh nghiệm trước mà xem, cùng đại đầu

gỗ này tranh luận là không có kết cục tốt gì !

Nàng không muốn phải nghe một ngày《 Nữ Huấn 》!

Ngày tháng trôi qua, Lệ Thú cảm thấy cuộc sống phiêu bạt bất định như

hiện tại thật không thích hợp với thê tử nhỏ của hắn, tuy rằng nàng

không oán giận, nhưng thần thái mệt mỏi đó của nàng là có thể thấy được, nàng không thích hợp loại cuộc sống nay đây mai đó này.

Có lẽ, hắn nên mua một chỗ ở ?

Nếu chỉ có mình hắn, cho dù bữa no bữa đói cũng được, nhưng nương tử hắn thì không được.

“Tiểu Tiểu.” Lệ Thú gọi tên thê tử.

“thế nào vậy?” Tiểu Tiểu nhu thuận đi theo bên người Lệ Thú, hoang mang

ngẩng đầu nhìn Lệ Thú, không hiểu hắn vì sao đột nhiên dừng lại.

Lệ Thú mân môi lên.”Chờ chúng ta rời xa Tô Châu liền mua một chỗ ở đi!”

Chú thích (*) : trong cv là vội bất nhạc diệc hồ

bất diệc nhạc hồ: trích trong sách Luận ngữ:

Tử nói, học nhi thời tập chi, bất diệc thuyết hồ. Hữu bằng tự viễn

phương lai, bất diệc nhạc hồ. Nhân bất tri, nhi bất uấn, bất diệc quân

tử hồ.

-> Có học tập thì còn gì dễ chịu hơn. Có bạn từ phương xa tới thì còn gì vui hơn. Người đời không biết, trong lòng ta không oán hận, đấy là

người đức hạnh.

thế nên ta thấy vui thì không thể vui hơn nên câu kia ta chuyển thành vội không thể vội hơn Lệ Thú khẽ nhếch môi :”Chờ chúng ta rời xa Tô Châu liền mua một nơi ở đi!”

” Được .” Tiểu Tiểu cười khẽ, gả cho một người bình thường, rời xa giang hồ, cuộc sống bình bình đạm đạm vừa vặn là mong muốn nàng hướng tới .

Đến bây giờ Tiểu Tiểu còn không biết chuyện Lệ Thú có võ công.

Đại đầu gỗ không biết võ công, nàng cũng coi như một thê tử bình thường cũng không dùng võ công!

Kế hoạch thay đổi, nên hành trình của hai người cũng thay đổi theo, từ hướng tây ngược lại đi hướng bắc.

Hơn một tháng sau, bọn họ đến Nam Dương, Lệ Thú quyết định muốn sống ở nơi này bởi vì bọn họ tránh né vòng vo xong rồi.

Ngồi bên một cái bàn trong khách sạn, Tiểu Tiểu cùng Lệ Thú tính các

khoản chi trong hai ngày này, đối với người nghèo từng phân tiền đều rất quan trọng.

“Thú ca, kế tiếp chúng ta làm gì bây giờ?”

“Để ta nghĩ biện pháp.” Lệ Thú đang tính toán tiền thừa còn dùng được

thời gian bao lâu, “Nàng không cần phải xen vào.” Lại bổ sung một câu :

“Ta nhìn thấy bến cảng bên kia có tuyển người khuân vác.”

“Thú ca.” Tiểu Tiểu túm lấy góc áo Lệ Thú, cẩn thận tìm từ để không làm

bị thương tự tôn của hắn: “Thiếp còn có một chút tiền”. Là nàng mang

theo khi trốn ra khỏi nhà: “Cũng đủ cho chúng ta mua một chỗ ở ở đây”.

Không cho Lệ Thú mở miệng trước Tiểu Tiểu lập tức bổ sung một câu: “Chờ

chàng sau khi có tiền lại trả lại cho thiếp cũng được! Hơn nữa…” Tiểu

Tiểu ra vẻ đáng thương biểu cảm hề hề, phối hợp với khuân mặt đáng yêu

làm cho người ta có chút đau lòng: “chàng bôn ba vất vả cũng sẽ khiến

thiếp khổ sở! chàng bỏ được việc thiếp khổ sở sao?”

Lệ Thú không chút do dự lắc đầu, hắn cố chấp nhưng cũng không cổ hủ.

“Thì đúng rồi, chúng ta đi ngoài thành tìm nhà đi!” Cho nên nói, chỉ cần biết cách làm mềm hóa tính cố chấp của Đại đầu gỗ là nàng có thể thắng !

“Nàng đi tìm đi. ” Lệ Thú đem nhiệm vụ lần này giao cho Tiểu Tiểu: “Ta còn có chút việc khác phải làm.”

“Được rồi.” Tiểu Tiểu gật đầu, nàng không định làm sâu gạo, cũng đã muốn sớm tìm một chút việc trợ giúp hắn .

Lệ Thú đột nhiên nở nụ cười thật ôn nhu, không như là lần trước khẽ

nhếch khóe miệng cho xong việc, mà là chân chính bật cười, đ


Old school Swatch Watches