Snack's 1967
Đại Hiệp Rất Nghèo

Đại Hiệp Rất Nghèo

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325313

Bình chọn: 10.00/10/531 lượt.

nên liên lụy tới người vô tội sao?"

"Con cũng không có làm hại đến Tiểu Tĩnh cô cô!" Tiểu tử béo trợn trắng

mắt, khinh thường loại tình cảm đến ngay cả kẻ ngốc cũng cảm thấy được.

"Nhưng còn những người khác? Những người đó không có sai lầm gì!"

"Bọn họ là đồng lõa! Nếu không có bọn họ, người phụ nữ kia có thể kiêu

ngạo như vậy sao?" Tiểu tử béo cây ngay không sợ chết cãi lại: "Nhất là

Lục Thâm kia, biết rất rõ ràng người phụ nữ kia muốn làm gì lại tuyệt

đối không ngăn cản!"

Yến Thanh Dịch do dự một chút, ấn tượng của hắn với Lục Thâm cũng coi

như không tệ, nhưng hắn không biết nên giải thích với tiểu tử béo như

thế nào: “Lục Thâm kia..."

"Con biết!" Lệ Vân không chút khách khí cắt ngang lời cậu mình đang nói: "Hắn thích Lục Y Ninh chứ gì!"

"Con biết?" Yến Thanh Dịch kinh ngạc, vậy hắn vừa rồi do dự là vô ích?

"Đương nhiên biết!" Lệ Vân hất cằm: "Ánh mắt hắn nhìn Lục Y Ninh cùng

một loại với ánh mắt cha con nhìn nương con!" Tiểu tử béo làm ra vẻ thân mình run lẩy bẩy: "Ghê tởm chết con rồi!"

"Vậy con còn chỉnh hắn!"

Trong khoảng thời gian này Lục Thâm kia mới gọi là thảm, tuy cũng không

bị cạo đầu, cũng không bị vẽ thành đông cung, nhưng là trong khoảng thời gian này mỗi ngày hắn đều sẽ không thể hiểu nổi bị hắt nước bẩn vào cả

người — phải biết rằng bây giờ cũng là cuối mùa thu, sau đó muốn đi tắm

rửa lại khó hiểu phát hiện tất cả củi lửa đều không thấy, bởi vậy, hoặc

là hắn phải tắm bằng nước lạnh cả đời khó quên, hoặc là cũng chỉ có thể

mang mùi thôi thối chạy khắp nơi.

Nhưng đến bị ai hắn chỉnh Lục Thâm cũng không biết!

Không ai có thể nghi ngờ đến trên đầu mỗ tiểu quỷ giảo hoạt, dù sao bé mới ba tuổi.

"Ai bảo hắn bất chấp người phụ nữ kia tốt xấu!" Lệ Vân nghi ngờ nhìn Yến Thanh Dịch: "Cậu, không là Tiểu Tĩnh cô cô bảo cậu tới tìm con nói giúp chứ?"

Mặt Yến Thanh Dịch khẽ đỏ lên: "Không có, chẳng qua..."

"Chẳng qua nàng nói với cậu nàng rất lo lắng chuyện xảy ra với Lục gia,

bởi vậy cậu mới tới tìm con sao?" Lệ Vân khinh thường hừ hừ: "Cậu, người cũng không thể trọng sắc khinh cháu ngoại trai!"

"..." Yến Thanh Dịch á khẩu không trả lời được.

Lệ Vân vỗ vỗ bả vai cậu, ra vẻ tiểu đại nhân: "Quên đi, cậu, con bán cho người một phần thể diện, bước tiếp theo chỉ nhằm vào một người Lục Y

Ninh là được rồi!"

"..." Hắn thật sự không biết nên nói cái gì.

Ngay khi Yến Thanh Dịch á khẩu không trả lời được đối diện với Lệ Vân,

Sở Văn Di vội vội vàng vàng xông vào viện của Tiểu Tiểu cùng Lệ Thú: "Tứ tẩu! Tứ ca!"

"Văn Di tỷ, Tỷ vội như thế làm gì?" Yến Thanh Dịch không hiểu, theo lý

mà nói, Dược vương đã trị cho Quý Nho Hiếu, Sở Văn Di không nên khẩn

trương như vậy chứ ... Chẳng lẽ Quý Nho Hiếu bị thương lại: "Nho Hiếu ca như thế nào? Chẳng lẽ..."

"Đại Trạng nguyên..." Sở Văn Di có chút nghẹn ngào.

Thật sự đã xảy ra chuyện!

Tiểu Lệ Vân thấy thế, lập tức mở miệng: "Con đi tìm Dược vương gia gia!"

"Không cần không cần!" Sở Văn Di lập tức ngăn cản tiểu Lệ Vân: "Đại Trạng nguyên không có việc gì, hắn, hắn đã tỉnh!"

"Ngũ cô cô." Tiểu Lệ Vân trợn trắng mắt: "Người cũng phải nói rõ ràng chứ! Khiến cho con lo lắng đề phòng!"

"Văn Di sao vậy?" Nghe thấy tiếng kêu la của Sở Văn Di Tiểu Tiểu cùng Lệ Thú đi ra từ trong phòng, nhìn ba người bên ngoài.

"Đại Trạng nguyên hắn đã tỉnh!" Trong giọng nói của Sở Văn Di bộc lộ ra vẻ khoan khoái.

Tiểu Tiểu sửng sốt: "Vậy mau đi thăm hắn một chút thôi! Nhìn xem mạch tượng có bình thường hay không!"

Nói xong, liền đi cùng Sở Văn Di đến phòng Quý Nho Hiếu, còn Lệ Thú vẫn ngoan ngoãn đi theo sau.

"Con đi gọi Tam bá, đại gia gia, ông ngoại cùng bà ngoại!" Lệ Vân chớp mắt.

"Con đi gọi Dược vương tiền bối đi!" Lệ Thú lập tức dừng lại, nhìn Lệ

Vân: "Chờ học xong những thứ Dược vương tiền bối dạy cho con, ta còn

muốn kiểm tra Yêu Tuyệt kiếm kiếm phổ con học ra sao."

Tiểu tử béo lập tức chu miệng: "Dạ biết."

Yến Thanh Dịch vui sướng khi người gặp họa lén cười: "Vậy đệ đi báo cho những người này đi!"

Lệ Thú gật đầu: "Tiểu Dịch, vậy nhờ đệ, thuận tiện đưa tiểu tử này đến chỗ Dược vương tiền bối đi!"

Nói xong, Lệ Thú liền xoay người rời đi, còn Yến Thanh Dịch khiêu khích nhìn Lệ Vân: "Đi thôi! Tiểu quỷ!"

...

...

"Không được, phải đi ngay!" Quý Nho Hiếu giãy dụa ngồi dậy, Sở Văn Di

lập tức đặt một tấm đệm ra sau lưng cho hắn dựa."Người dân Cẩm thành

không chờ được lâu như vậy!"

Vấn đề thứ nhất Quý Nho Hiếu vừa tỉnh lại chẳng phải cuối cùng hắn hôn

mê bao lâu hoặc là đến cùng người ám sát hắn có bắt được hay không, mà

là chuyện ở Cẩm thành có được giải quyết hay không.

Lúc nghe đến sự kiện Cẩm thành không có tiến triển gì mà bọn họ đã trốn

ra ngoài, mỗ ngự sử tuần án không biết sống chết lại kiên trì muốn chạy

tới Cẩm thành.

"Ngươi không có nghe thấy Tứ tẩu nói sao?" Sở Văn Di trợn trừng mắt: "Bây giờ ngươi còn chưa thể di chuyển!"

"Nhưng dân chúng Cẩm thành càng cần sự trợ giúp hơn ta!"

"Ngươi không thể động!" Sở Văn Di kiên trì.

"Ta muốn đi Cẩm thành!" Hai người cứ như vậy căng lên.

"Nếu không... Ta cùng Thú ca thay các ngươi đi Cẩm