y tiện như vậy, có lẽ cô thích anh chứ?
Nghĩ đến chỗ này, khóe miệng không nhịn được cong lên.
***
Văn phòng làm việc Tập đoàn quốc tế Long Hổ Hội, Lạc Viêm Hành chuyển động
cây bút ngòi vàng, cũng không chớp mắt nhìn Bạch Diệp Thành đứng ở phía
trước, nếu xem cậu ta không có truyền chuyện này ra ngoài, thì cho một
nấc thang: "Cậu đều thấy được?" Chỉ cần giả bộ ngu, anh sẽ bỏ qua cho
cậu ta.
Thấy được không cút nhanh lên, còn nói cái gì khẩu vị nặng, không phải là tự tìm chết sao?
Bạch Diệp Thành không hiểu ra sao, vừa sáng sớm tìm anh ta tới đây nói lời
rất kỳ quái? Anh ta nhìn thấy cái gì? Chợt nhanh trí, con rắn kia sao?
Cười nói: "Đã thấy được!"
Vốn đang chuẩn bị phất tay để cho cút
đi, ba chữ này, làm cho gương mặt cười lạnh của Lạc Viêm Hành biến thành đen thui: "Ý của cậu là?" Anh không cảm thấy cậu ta dám uy hiếp anh.
"Anh Hành, tôi cảm thấy là chuyện tốt a, nên truyền ra ngoài cho mọi người
đều biết, cổ động tuyên dương, tốt nhất là khắp thiên hạ đều biết!" Một
con rắn lớn như vậy, lại là con vật cưng, là chuyện rất vinh dự.
Lạc Viêm Hành không biết làm thế nào để hình dung tâm tình của mình lúc
này, thật lâu nói không ra một chữ nhưng trên trán nổi gân xanh, cắn
răng nghiến lợi lặp lại: "Cậu xác định cậu nhìn thấy?"
Bạch Diệp Thành chớp mắt mấy cái, đại ca có ý gì? Không hiểu, cười nói: "Thấy được, hơn nữa không chỉ có một mình tôi!"
"Cậu còn có người làm chứng?" Bàn tay của một người đàn ông nào đó cứng rắn, Bạch Diệp Thành chết tiệt, có phải đầu chỉ để cho con lừa nó đá hay
không?
"Đúng vậy a, hơn mười thủ hạ của tôi đều nhìn thấy!" Tại sao Đại ca càng ngày càng tức giận?
Lạc Viêm Hành trợn mắt hốc mồm, đường đường là một Hội trưởng bị cô gái cầm roi da chơi bạo lực, bị ngược đãi, hơn mười người chứng kiến, còn muốn
cổ động tuyên dương cho anh. . . . . . Sau này mặt mũi để vào đâu? Hàm
răng cắn nghe kẽo kẹt: "Cậu đang ép tôi giết cậu sao?"
Giết. . . . . . Có nghiêm trọng không? Bạch Diệp Thành ngu luôn, không phải là nuôi một con rắn to sao? Chẳng lẽ con rắn này của đại ca còn có bí mật không thể cho ai biết? Chẳng lẽ con rắn kia là xà mỹ nhân? Trời vừa tối sẽ
hóa thân thành mỹ nhân? Nếu không tại sao nghiêm trọng như thế? Hay
giống như trong phim ảnh như vậy, đại ca làm thí nghiệm nào đó, thật ra
đó chính là một con rắn nhỏ dài một thước, sau đó cho ăn thứ gì trở nên
to lớn? Nhưng mặc kệ là cái gì, lần này đại ca thật sự tức giận, hai đầu gối vội vàng quỳ xuống: "Đại ca, anh yên tâm, chúng tôi tuyệt đối sẽ
không nói ra đâu!"
Trên trán rịn ra mồ hôi lạnh, rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Ai tới nói cho anh ta một chút?
Ngoài cửa, Hàn Dục nuốt nước miếng, người anh em, là tự anh nói vì anh em
nguyện bị thọt một đao, xem như giúp anh một chút đi, đứa bé đáng
thương, cũng quỳ xuống rồi, nếu là mình thì làm không được, quá mất mặt
rồi.
Sắc mặt Lạc Viêm Hành lúc đen lúc đỏ một hồi, khóe miệng
hung hăng mấp máy mấy cái, mới âm trầm cười nói: "Nghe nói hàng đã vận
chuyển đến quân doanh rồi, vì đề phòng ông già họ La đánh hơi tiền nổi
máu tham, cậu xâm nhập vào trại lính đi tìm niềm vui thú làm binh lính
một lần đi!"
"À?" Bạch Diệp Thành khủng hoảng ngửa đầu: "Làm binh lính? Anh Hành, không thể như vậy, tôi đã từng tuổi này, làm binh lính
cái gì? Hơn nữa có thể phái những người khác đi. . . . . ."
"Cũng chỉ có ba năm mà thôi, nếu nói nhảm nữa, mười năm cũng đừng nghĩ ra
ngoài!" Tâm tình Lạc Viêm Hành hơi không tốt lắm, cúi đầu bắt đầu xử lý
công việc.
Bạch Diệp Thành ngây người như tượng gỗ, trước tiên
không nói làm lính may mắn hay đau khổ, đó là nơi muốn chết, bên trong
toàn bộ là giống đực, anh ta không có cách nào...tiếp nhận, ba năm, đại
ca, ba năm a, anh thật độc ác, làm lính phải làm gì? Tân binh bị khi dễ, mỗi ngày đi sớm về tối, không phải là cuộc sống của con người, tại sao
có thể như vậy? Rốt cuộc con rắn kia cất giấu bí mật gì?
Đối phương không có ý tứ thu hồi mệnh lệnh đã ban ra, chỉ có thể thức
thời đứng dậy, vừa muốn đi ra cửa, hai chữ ‘đợi chút’ vang lên, giống
như bay vọt tới trước bàn làm việc cười nói: "Đại ca tôi biết ngay là
anh đổi ý mà, tôi trên có người già dưới có con nhỏ, còn có một con chó
phải nuôi đến già, đại ca, anh là người sáng suốt a!" Quá cảm động, quá
cảm động.
Lạc Viêm Hành hừ một tiếng, vô tình nói: "Đem mười mấy tên thủ hạ của cậu, tất cả đều mang đi cho tôi!"
Ngoài cửa, Hàn Dục ôm ngực, may mà lúc đó phản ứng khá nhanh, nếu không
hiện tại cút đi đúng là anh ta, làm lính ba năm, Diệp Thành a, đừng
trách anh, ai kêu thường ngày anh ham chơi gái nhất? Lúc ấy, người đầu
tiên tôi nghĩ đến chính là anh, chỉ có anh mới có thể nói ra câu nói như thế.
Bạch Diệp Thành không còn hơi sức đi ra, nhìn thấy Hàn Dục ở tại cửa ra vào, muốn khóc nói: "Tôi trêu ai ghẹo ai?"
"Người anh em, nghĩ thoáng một chút đi, như vậy nhé, anh đi trại lính,
cái tuổi này khẳng định không phù hợp, về vấn đề giấy chứng nhận tôi tự
mình làm cho anh, trở về nghỉ ngơi thật tốt, chuyện còn lại đều giao cho tôi làm!" Nói như rất chân thành, còn
