lấy vầng thái dương của mình, lầm bầm nói “Ý
trời, ý trời mà”
…..
Trong Thụy Anh Vương phủ, một nam tử vận áo lam bào dù độ tuổi trung
niên đang cập kề , nhưng cũng không thể che giấu được cặp mắt sắc xảo và nhan sắc mị hoặc lòng người, cả người đều tản ra khí chất của bậc đế
vương, hắn thở dài đôi mắt nhìn chăm chăm vào Thập nhất vương gia bây
giờ không khác gì cương thi cả.
Huyền Vũ Dạ Nguyệt bước vào thì nàng thở dài “Hoàng huynh, chớ nên quá đau lòng”
Thần Vũ Hiên xoay người lại nhìn nàng, rồi lắc đầu “Huynh không chỉ
đau lòng, mà còn có các bá tánh của huynh nữa, cuối cùng họ là ai, có ý
đồ gì”
Trầm ngâm hồi lâu, nàng mới mở miệng “Hoàng huynh, có lần muội đi Tây Vực đã nói cho huynh nghe, huynh còn nhớ rõ”
“Họ, các yêu nữ đó sao” Thần Vũ Hiên chấn động mà hỏi nàng.
Nàng gật đầu, từ vạt áo lấy ra một bức họa, bao gồm sáu người nói
“Hoàng huynh, đây là đại tỷ-Yêu Nghiệt, Yêu Cơ, Yêu Sắc, Yêu Ái, Yêu Mỵ, Yêu Huyết”
“Muội nói họ có 7 bảy sao bây giờ còn có 6 người”, Thần Vũ Hiên sờ sờ cằm, dù đang nói vẫn nhìn vào bức họa chăm chăm không rời mắt.
Đôi mắt đẹp nheo lại, phút chốc hiện lên tia dị quang “Còn Yêu Hồn- ngũ, đã bất hạnh qua đời từ 16 năm trước”
“Qủa thật các yêu nữ này có nhan sắc không ai bì kịp” Thần Vũ Hiên nở ra nụ cười quỷ dị, rồi khuôn mặt đông cứng lại “Nhất định huynh sẽ
phanh thây họ ra làm trăm mảnh”
“Hoàng huynh, huynh cứ bình tĩnh, họ không tầm thường như huynh nghĩ
đâu, huynh là một người trên vạn người, chớ làm bậy” Huyền Vũ Dạ Nguyệt
đứng kế bên hắn khuyên can hết lời.
“Chẳng lẽ thân làm một huynh trưởng chỉ biết trơ mắt đứng nhìn đệ đệ
mình sống không bằng chết?” Thần Vũ Hiên không còn minh mẩn nói, dù
không phải là ruột thịt nhưng dẫu sao cũng là đệ đệ hắn, thân làm nhất
quốc chi quân thế mà có thể đứng nhìn đệ đệ hắn chết sao?
“Hoàng huynh cứ yên tâm, muội sẽ cố gắng giúp huynh tìm ra họ và lấy
thuốc giải độc”, Huyền Vũ Dạ Nguyệt nói xong, vội quỳ rối xuống “Hoàng
huynh”
“Nhễ nhi, muội hà tất phải làm khó huynh”, Thần Vũ Hiên vội vàng đỡ
nàng dậy, nhưng nàng khước từ “Hoàng huynh, thân là ‘Nhất quốc chi quân’ họ là yêu ma quỷ quái, chuyên hút dương khí nam tử, huynh chớ nên nạp
mạng”
“Được, được, muội cứ đứng lên đã”, Thần Vũ Hiên lúng túng đỡ nàng
đứng lên, nàng đứng lên, nhưng đôi mắt mang theo tâm trạng sầu não, đầu
óc trống rỗng, không thể nghĩ gì được nữa.
“Hoàng muội, dù muội có làm gì đi nữa, thì hãy cẩn thận sức khỏe”,
Thần Vũ Hiên liếc mắt nhìn sắc mặt tái nhợt của Huyền Vũ Dạ Nguyệt mà
đau lòng thay nàng.
Nàng nhoẻn môi cố cười…………… nhưng chẳng thể cười ra hồn được “Cuối
cùng có chuyện gì đã xảy ra”, Thần Vũ Hiên ôn tồn hỏi, thật ra tâm trạng hắn đang xào sáo lên.
Nàng lắc đầu, vội cáo lui, trước khi đi còn ngắm nhìn lại thập nhất
vương nằm bệch trên gường, nàng lại thở dài, bước đi nặng nề, mang theo
tâm trạng sầu não.
P/S: Ngay từ đầu ta có nói qua trên tựa đề là: Huyền nhuyễn
Cửa phủ trống vắng, cánh cửa cao to uy nghiêm bất ngờ bật ra, một cái đầu xinh xinh ló ra, ngắm nhìn xung quanh, một tiếng thở dài cộng thêm
một nụ cười vươn vấn trên môi “Hoan hô, thoát rồi, hắc hắc”
“Phải không” thanh âm trầm thấp mang theo sự uy hiếp rất khủng bố sau lưng truyền tới, Hoàng Bá Dạ Sương nhăn mặt lại như ăn phải mướp đắng,
thầm cầu nguyện trước, vội xoay lại, nhe răng cười “Thỉnh an đại ca”
Hoàng Bá Hạo Minh nhướn mày lên, hai tay khoanh trước ngực, như đang
tra hỏi tội phạm, đôi mắt chim ưng thâm thúy nheo lại, hiện đầy nguy
hiểm.
Nàng cắn môi dưới, vạn phần chột dạ, chỉ biết đứng cười cười, và lùi
lại, vì đại ca của nàng hiện giờ phi thường khủng bố, rất hắc ám chỉ
nhìn nàng bằng ánh mắt chứa đầy thâm thù đại hận gì đó.
Nhìn thấy nàng sợ hãi thì hắn nghiến răng mà nói “Muội từng hứa qua cái gì với huynh”
Nàng lại nở nụ cười chột dạ, không nói ra được câu nào, số nàng thật
là xui nha, bị hai nô tỳ võ công cao siêu với thập đại cao thủ giám sát
cả ngày lẫn đêm, khó khăn lắm mới đánh lừa được họ, thế mà lại bị nhất
đẳng cao thủ này tóm được, thôi tiêu đời rồi.
Thấy chân nàng lùi lại thì hắn tiến lên, hắn dữ tợn lắm sao? Hắn là
sài lang mãnh thú sao? Vì sao nàng thấy hắn lại run như cày sấy? Hứa với hắn những gì, giờ đây lại thất hứa?
Thật là nàng căn bản không xem hắn ra cái gì cả, ngay cả lời nói nàng cũng nghe không lọt tai “Đứng im”
Đột nhiên mắt nàng muốn đổ lệ, nhưng vì sao nàng chẳng thể đổ lệ
được, dù cố gắng rặn nước mắt đi chăng nữa thì cũng không rặn được một
giọt nước mắt nào, ô…ô…ô…
“Sao, không chạy nữa đi” hắn nghiến răng mà phun ra câu này, trừng mắt nhìn nàng.
Thấy hắn hỏi, nàng chỉ biết cúi đầu, có chạy được sao? Căn bản giờ
nàng đang bị ép sát, lưng dán vào cửa, thật chất là không thoát nổi, dù
có biến thành con ruồi như tôn ngộ không đi nữa thì cũng bị tóm về thôi
“Đại ca”
“Dùng chiêu này nữa sao”, hắn nghiến lợi, mắt trái giật giật, hắn hứa không trúng kế của nàng nữa, nhất định phải hảo hảo giáo huấn tiểu thất hứa này một trận cho nàng chừa mới được.
“Đại ca, chẳng qua muội chỉ đi dạo
