ờ lại có vẻ nhàm chán phức tạp
như thế?
Từ khi tôi bước vào cửa lớn nhà Quan gia tới nay chưa
bao giờ thấy hắn sinh bệnh, kể cả thức đêm để làm việc thì cùng lắm cũng chỉ
xuất hiện quầng đen quanh mắt. Lúc chật vật nhất cũng chỉ thấy trong ánh mắt có
thêm tơ máu như mạng nhện, tóc không thèm chải nên rối tung mà thôi. Chỉ cần
chỉnh trang một chút là áo mũ lại chỉnh tề. Tôi vẫn cho rằng hắn thuộc dạng
thân mình sắt gân cốt thép, sao một Iron Man lại có thể sinh bệnh chứ?
Buổi tối ngủ không ngon, sáng sớm khi ngủ dậy phát
hiện ra hai mắt đen sì, chẳng khác nào như con mèo nhà bà lão hàng xóm. Tóc tai
lộn xộn, cả người có chút mông lung, tôi bây giờ chả khác nào hình ảnh của bà
chủ nhà*, có khi trông còn giống hơn.
*Bà
chủ nhà ở đây là để chỉ một nhân vật trong phim Cao thủ mạt chược, tên Tiếng
Anh là Kungfu Mahjong, là một bộ phim hài của Trung Quốc được khởi chiếu năm
2005, nhân vật này do Yuen Qiu thủ vai.
Chỗ ở cách hiệu sách rất gần, mỗi ngày tôi đều thuận
đường qua đó mua vài quyển sách về nhà đọc để an ủi chính mình cũng đỡ phải suy
nghĩ miên man suốt ngày. Nhưng cuối cùng thì cho dù đọc tới cả truyện hài từ ngày
xưa, cũng chỉ là ngoài cười nhưng trong không cười. Tôi nhìn vào gương bắt
chước một phen, bắt đầu diễn thử đủ các loại sắc mặt than đen chuyên dụng của
Quan Ứng Thư. Nhưng mà, rốt cuộc là từ khi nào, nụ cười tươi của hắn trở nên ấm
áp như vậy, làm người ta trầm mê, làm người ta không thể tự kiềm chế…
Ngồi suy nghĩ, mặt mày phơi phới ngược lại sầu muốn
chết. Ngoài cửa sổ cây liễu đã nẩy mầm lá xanh nhạt, nhanh như thể chỉ trong
vòng thời gian cháy hết một nén hương, mùa xuân tới thật vội vàng, làm người ta
cảm thấy có chút không ổn đến hoảng hốt.
Cứ như vậy, cân nặng giảm xuống chóng mặt. Lúc trước
vốn thuần túy là trong lòng chồng chất oán giận, nên chỉ cần phát tiết qua
miệng một phen là xong. Hiện tại cả ngày tinh thần không yên lo lắng sợ hãi, dĩ
nhiên không thể tăng cân.
Câu nói đầu tiên của Trúc Diệp khi bước vào cửa là:
“Tiền dùng hết rồi à?”
Tôi cười khổ: “Họ Trúc nhà cậu giàu có, tớ cảm thấy tớ
như là đối tượng kim ốc tàng kiều (nhà vàng cất người đẹp) của
cậu vậy.”
Biết ngay là cô ấy sẽ không dễ dàng bỏ qua mà, cô ấy
nhìn chằm chằm vào tôi, tức giận lan tràn: “Cậu thế mà lại dám ngược đãi con
nuôi tớ!”
… …
Nguyên nhân là do đâu trong lòng cô ấy hiển nhiên cũng
biết rõ, chẳng qua chỉ thản nhiên để lại địa chỉ bệnh viện cùng số phòng và một
câu nói ngoan độc: “Cậu còn cứ không tiền đồ cố tình trốn tránh như vậy, tra
tấn con nuôi của tớ, tớ liền trở thành kẻ tuyệt tình quyết tâm tuyệt giao với
cậu .”
Do dự lại do dự, dây dưa lại dây dưa, bồi hồi rồi bồi
hồi, lúc đi dạo tìm được chính xác phòng bệnh thì tôi lại bắt đầu có suy nghĩ
đánh trống lui binh.
Đi vào để làm gì? Hắn thực sự cần tôi sao? Chẳng may
gặp bác sĩ và chị Dụ Hà thì tính sao?
Mấy vấn đề này vừa tụ tập nhảy nhót trong đầu tôi,
liền lập tức bị tôi mạnh mẽ ngăn lại: Quên đi, coi như tới thăm một người bạn,
người ta sinh bệnh, đến nói chuyện hàn huyên hai, ba câu là được …
Cửa phòng bệnh ở đây như “mành treo chuông”, chỉ mới
gõ nhẹ một cái đã bị mở ra.
Tôi định trốn tránh cũng không kịp nữa rồi, vì đúng
lúc đụng phải người bên trong đi ra.
Hai người đều sợ sệt nhìn nhau không nói gì, sau một
lúc lâu mới dám ngẩng lên nhìn thẳng vào đối phương. Thái độ của tôi lúc này
thật không biết đã rối rắm thành cái dạng gì, nhưng mà tôi biết trong
ánh mắt mình đều là áy náy và hổ thẹn.
Thái độ của mẹ cũng có ý lảng tránh, chỉ khẽ thở dài
một cái, nhẹ giọng nói: “Vào xem nó đi.”
Hả? Tôi không hiểu gì cả, cứ nghĩ sẽ thấy bà hầm hầm
tức giận mắng mỏ và khinh bỉ tôi. Nhưng mà bà chỉ nhẹ nhàng bâng quơ nói ra một
câu như vậy thôi sao?
Tuy vậy tôi cũng chẳng có thời gian để nghĩ nhiều, bởi
bên trong có giọng nói mệt mỏi truyền ra: “Mẹ? Ai vậy?”
Lúc tôi đi vào sau lưng vẫn còn chút run rẩy, bước đi
cũng không ổn định, bèn lấy tay bắt chặt lấy tay nắm cửa: “Là em.”
Hắn bỗng dưng ngẩng đầu lên, ánh mắt tan rã. Yên lặng
nhìn tôi, rất lâu sau đó phục hồi lại rồi tiếp tục cúi đầu xuống xem văn kiện:
“Em tới đây làm gì?”
Giọng điệu trở nên lạnh băng không có độ ấm, hình như
còn kèm theo hận thù tới nghiến răng nghiến lợi.
Mắt của tôi, tựa như đập nước bị những lời này làm mở
tung nắp, nước mắt phút chốc trào ra, chảy xuống, giống hệt như sáng sớm hôm
nay nhìn thấy trên mái nhà rơi xuống rất nhiều tuyết trắng, chúng đáp xuống chiếc
áo dệt bằng lụa màu sáng, chưa kịp tan ra đã bị hất xuống mặt đất. Hóa ra tôi
thật sự không được chào đón, nhưng tôi vậy mà lại tự chuốc lấy nhục, tự mình đi
tới trước mặt người ta để nhận lấy sự khinh bỉ, rốt cuộc lúc tỉnh dậy sáng nay
dây thần kinh của tôi nó lại bị chập ở đâu rồi?
“Thật xin lỗi, quấy rầy rồi.” Vụng về nói xong tôi
liền xoay người bước đi, cảm thấy rằng nếu còn ở lại thêm một giây nào nữa tôi
sẽ không chịu nổi mất, sẽ tiếp tục bị mất mặt, toàn thân ngã xụi lơ, giống như
một oán phụ đang cãi lộn.
Nhưng còn