, cô sao thế?” Khưu Lạc ngồi xuống bên cạnh cô ta, nhìn thấy cô ta không
hề phản ứng gì, cho nên một tay kéo cô ta dậy. Dìu nửa thân trên của cô
ta. Sudaly khóc tới mức nhìn mọi thứ đều trở nên mờ mịt, chỉ cảm thấy
dường như cô ấy thương tâm vô cùng.
Khưu Lạc trầm giọng nói:
“Đứng dậy, tôi đưa cô về phòng”. Anh vừa nói vừa kéo cô ta đứng dậy, cô
ấy đột nhiên kích động giằng co, trừng mắt nhìn anh, đầu mày nhăn lên,
trong khoảnh khắc đầu mày lại giãn ra, nước mắt lại ầng ậng trong mắt,
hoài nghi nhìn Khưu Lạc một cách rất đang thương, giọng bi thương, hỏi:
“Tại sao anh lại đối với tôi như thế… Tại sao lại đối với tôi như thế…”
“Cô đang nói gì?” Tiếng Khưu Lạc vừa dứt, cô ta bèn dụi đầu vào lòng anh,
thổn thức rất thương tâm, “Tại sao phải xóa đi những vết tích của tôi,…
anh hận em đến thế sao? Anh hận em phải không?” Đang nói bỗng ngẩng mặt
lên nhìn Khưu Lạc, làn môi mềm mại chỉ cách có một lớp vải mỏng, dán vào môi anh.
“Cô điên rồi!” Khưu Lạc đẩy cô ta ra, lùi lại hai bước, Sudaly ngã ra trên đất. Khi cô ta ngẩng đầu lên lần nữa, ánh mắt dữ
tợn, lập tức đứng phắt dậy, chiếc váy màu đen bay phấp phới trong gió,
miệng lảm nhảm nói: “Anh đã hận em như thế… hận em như thế!”
“Rắn hổ mang kìa!” Vương Tiểu Nhị đột nhiên kêu thất thanh, kéo một tay của Khưu Lạc, dẫn anh lùi về phía sau mấy mét.
Quả nhiên, từ sau bụi cỏ có một con rắn hổ mang trườn tới bên cạnh chân của Sudaly, phần má của con rắn bạnh ra như chiếc mũ, thè chiếc lưỡi rắn đỏ bầm, đôi mắt màu vàng lớn như chiếc chuông đồng có khí thế ép người ta.
“Chạy mau!” Vương Tiểu Nhị kéo Khưu Lạc chạy về phía chung cư, vừa vào cổng
lớn, Vương Tiểu Nhị lập tức gọi điện thoại cho cảnh sát, mồm mép lắp ba
lắp bắp, “Thật, thật sự… có âm hồn, âm hồn của Htshetsut bên cạnh… chúng tôi ở khách sạn Manton!”
Khưu Lạc bước tới bên cạnh cửa sổ, nhìn ra bên ngoài, Sudaly lại vừa ngất ngã xuống đất, con rắn hổ mang trong
nháy mắt cũng biến mất.
“Anh vừa quay về à?” Khưu Lạc hỏi Vương Tiểu Nhị.
“Đúng thế, sao lúc nãy anh cứ đứng đờ ra thế, không nhìn thấy trên mặt đất có rắn sao… thần Amon ơi, lần đầu tiên con nhìn thấy con rắn hổ mang đáng
sợ như thế, nếu bị nó cắn cho một phát thì…” Vương Tiểu Nhị lắc đầu
nguầy nguậy.
Không lâu sau, xe cảnh sát tới, họ đưa Sudaly đang
bị hôn mê rời khỏi khách sạn. Sang ngày thứ hai, trên trang nhất các tờ
báo lớn đã đẩy sự nghi ngờ về lời nguyền rủa của Pharaoh lên tới đỉnh
điểm. Qua sự giám định của bác sĩ, tinh thần Sudaly thực sự khác với
người bình thường, nhưng khi các nhà sử học nói chuyện cùng với cô ta,
thì cô ta bình tĩnh tự tại, hiểu biết về 18 vương triều thậm chí còn sâu sắc hơn cả các học giả.
Giới dư luận, giới khảo cổ đã phát ra những
phản ứng còn ghê gớm hơn cả động đất cấp bảy. Các bác sĩ và chuyên gia
lịch sử học nhiều lần thăm hỏi cũng thích kích thần kinh của Sudaly, cô
ta thường quát tháo giận dữ với mỗi người bước vào phòng bệnh của cô ta, chỉ trích họ bất kính, quấy nhiễu sự nghỉ ngơi của cô ta. Trong thời
gian này, Jerryd cũng đã chết, cái chết yên tĩnh trong bồn tắm của khách sạn, bị rắn hổ mang cắn vào chân mà chết.
Con rắn hổ mang đó đã
vào phòng ngủ của Jerryd như thế nào, đã vào phòng tắm của anh ta như
thế nào, đã nhân cơ hội anh ta không phòng bị mà cắn chết anh như thế
nào? Tất cả đều là một bài toán đố, nhưng mà tiếng hò hét giận dữ và
những lời nói điên rồ của Sudaly đã khiến cho tất cả trở nên hợp tình
hợp lý.
Buổi tối cuối cùng trước khi rời khỏi Luxor, dưới tác dụng của tinh dầu thơm, Thiên Hạ đã nhanh chóng mơ màng.
Vừa ngủ thiêm thiếp, một âm thanh phì phì truyền tới bên tai, âm thanh đó
càng lúc nghe càng rõ, cho đến khi cảm giác thấy có thứ gì đó lạnh trơn
thô nhám đang cọ vào sau chân cô, Thiên Hạ mở trừng mắt.
Một con
rắn hổ mang to đang bò quanh chân cô, đôi mắt như chuông đồng của nó
đang nhìn thẳng cô, đột nhiên nó rướn chiếc cổ, hai bên bành ra như hình cái túi, chiếc lưỡi rắn dài thè ra rất linh hoạt.
Rõ ràng là, nó đang định phun chất kịch độc của mình vào Ngôn Thiên Hạ.
Thiên Hạ ngừng thở một giây, sau đó cố đưa mắt nhìn qua một lượt. Cuối cùng
cô cũng biết Ryan tại sao lại sợ mà chết, nếu như con rắn này hiện ra
trước mặt ở một khoảng cách gần, cô cũng sẽ hết hồn.
Cô phải làm gì đây? Phải làm gì đây?
Liếc mắt nhìn thấy lọ tinh dầu thơm đang được đốt nóng đặt trên kệ đầu
giường, cô nhớ tới lời của người bán hàng từng nói, nó có thể dùng để
đuổi rắn, muỗi, chuột, kiến!
Có lẽ trong giây sắp tới con rắn hổ
mang sẽ cắn vào chân cô, Thiên Hạ quyết định cho dù còn một tia hy vọng
cũng phải làm, nếu lọ tinh dầu này thực sự có thể phát huy tác dụng, nếu không có thể đuổi con rắn đi thì có sẽ làm cho choáng váng! Ngón tay cô dần dần di chuyển tới lọ thủy tinh đựng tinh dầu, mắt con rắn nhìn theo cử động nhẹ nhàng của những ngón tay cô, nó thu lại chiếc miệng và
chiếc cổ đang bạnh ra như chiếc túi, lặng lẽ nhìn Thiên Hạ chuyển lọ
tinh dầu từng chút chút từng chút một. Ánh lửa phản chiếu trong con
ngươi màu vàng, hình như lửa càng đốt,