h là Lục Khai Nguyên đang kéo dài thời gian The Bosscó mặt
trên thị trường. Ngày mà The Bossphải có mặt trên thị trường sắp tới
gần, nhưng quầy hàng của những chi nhánh ở châu Âu vẫn trống trơn”.
Thiên Hạ im lặng không nói gì, chỉ thấy anh ta nói tiếp: “Nếu thiết kế này
thành công thì rất có thể anh sẽ trở thành phó tổng giám đốc. Đợi khi
nào anh chắc chắn rồi, anh sẽ dứt Lục Sính Đình ra và về bên em. Thiên
Hạ, em có thể đợi anh đến ngày đó không?”
Khóe môi của cô khẽ rung rung, không dám tin Lục Ký Hy có thể nói những lời như vậy, “Nếu thất bại thì anh sẽ thế nào?”
“Vậy thì chỉ có thể để Lục Khai Nguyên ngã đau hơn anh… Thiên Hạ, có chuyện
này anh không biết em có đồng ý giúp anh không?” Anh ta quan sát nét mặt của cô, hơi ngừng lại một lát rồi nói tiếp: “Anh có tai mắt ở phòng tài vụ, rất nhiều năm rồi. Anh đoán Lục Khai Nguyên rất có khả năng trốn
thuế. Nếu có thể lấy được sổ nợ nội bộ thì…..”
“Vậy thì chẳng phải cả công ty sẽ bị liên lụy sao?”
“Dù là cả hai cùng bại trận chứ không thể để anh ta độc chiếm được. Thiên
Hạ, nếu em đồng ý giúp anh, anh có mật mã mở máy tính của anh ta. Ban
ngày, nhân lúc anh ta đi làm, copy sổ nợ điện tử trong máy tính của anh
ta cho anh, được không?”
Thì ra là thế.
Ngôn Thiên Hạ thở
phào nhẹ nhõm. Thì ra đột nhiên Lục Ký Hy tiếp cận cô, đột nhiên bày tỏ
tình cảm với cô là có lý do. Anh ta không quan tâm đến con người Ngôn
Thiên Hạ mà là chiếc chìa khóa phòng ngủ của Lục Khai Nguyên trong tay
cô, bảo cô đi ăn trộm, một khi sự việc bị lộ ra thì mọi tội lỗi thuộc về cô, anh ta có thể chối sạch.
Nếu là những cô gái bình thường thì chắc chắn sẽ bị Lục Ký Hy làm cho mê hoặc, nhận lời anh ta một cách
ngốc nghếch. Nhưng cô… dĩ nhiên cũng sẽ nhận lời. Đây là cơ hội duy nhất mà cô có xóa sạch những tấm ảnh trong máy của Lục Khai Nguyên. Còn về
cuốn sổ nợ, cô nghĩ không nhất định có thể lấy được. Lục Khai Nguyên là
kẻ xảo quyệt. E rằng Lục Ký Hy cũng chỉ lấy cô làm đá ném mở đường,
không hy vọng lấy trộm được gì. Đôi anh em này cũng thật hợp nhau.
Nước mắt đã ngừng rơi từ lúc nào không biết. Cô gật đầu nhận lời Lục Ký Hy, cái ôm của anh ta cũng chặt hơn.
Tất cả đã lọt vào mắt của một đôi trai gái đứng ở xa. Họ nhìn Lục Ký Hy ôm
Ngôn Thiên Hạ từ phía sau. Anh ta an ủi cô gái đang khóc, không biết đã
nói những gì mà Ngôn Thiên Hạ không khóc nữa, hai người ôm nhau.
“Sính Đình, vốn dĩ anh không muốn cho em thấy đôi trai gái vô liêm sỉ này,
nhưng anh nghĩ em biết chuyện này sớm thì sẽ tốt hơn”. Lục Khai Nguyên
mỉm cười chế nhạo, “Một người đàn ông không đáng để em hy sinh thì em
nên sớm dứt ra”.
Mặt Lục Sính Đình tái nhợt lại, trợn mắt nhìn,
khóe môi hơi run run. Đột nhiên, khóe môi ấy nhếch lên, cười lạnh lùng,
“Hứ, thực ra em sớm biết anh ấy có người con gái khác bên ngoài”. Nét
mặt lạnh lùng khác hoàn toàn vẻ ngây thơ đáng yêu bình thường. Ghen là
thứ thần kỳ, nó khiến nụ cười của Lục Sính Đình và Lục Khai Nguyên giống nhau đến kỳ lạ, “nhưng em không ngờ anh ta lại dám lén lút trước mặt
em”.
Lục Khai Nguyên nhếch mép cười lạnh lùng, vì anh nghe thấy
câu cuối cùng của cô: “Anh mới là anh ruột của em. Từ nay về sau, em sẽ
nghe anh”. Khi Thiên Hạ nói với Lục Ký Hy rằng cô
ấy không phát hiện bất kỳ thông tin tài vụ nào trong máy của Lục Khai
Nguyên thì ánh sáng trong mắt của Lục Ký Hy dần tan biến.
Hải
quan vẫn chưa cho qua. Nếu hai ngày này không cho qua nữa thì e rằng
ngày mà The Bossđồng bộ phát hành trên thị trường sẽ phải chậm lại.
Lẽ nào Lục Ký Hy không địch lại được Lục Khai Nguyên sao?
Lục Ký Hy cũng hút thuốc, chỉ có điều không hút trước mặt người khác. Khi
màn đêm buông xuống, một mình anh đi dạo bên ngoài hành lang của khu
biệt thự kiểu Nhật, dựa người vào bức tường gỗ hút thuốc, đầu mẩu thuốc
lá nhấp nháy trong đêm. Anh không ngừng gạt tàn thuốc xuống hồ nước cạnh chân mình.
“Sao tôi lại có thằng em ngu như anh chứ?” Giọng nói
ma quái lẫn nụ cười châm biếm vang lên trong gió. Lục Khai Nguyên đến,
cùng anh dựa người vào bức tường gỗ, châm điếu thuốc.
“Anh muốn nói gì?”
“Thả con cá to Lục Sính Đình để câu Ngôn Thiên Hạ? Lục Ký Hy, anh thấy mình ngốc chưa?”
Lục Ký Hy tiếp tục hút thuốc, không trả lời anh ta. Lục Khai Nguyên nói tiếp: “Lục Sính Đình đã hoàn toàn đứng về phía tôi rồi”.
“Hứ”. Lục Ký Hy cười khẩy: “Đừng có mà bịa đặt”.
“Còn nữa”, Lục Khai Nguyên mỉm cười dịu dàng, “Ngôn Thiên Hạ là người phụ nữ của tôi, nhận chỉ thị của tôi nên mới tiếp cận anh”.
“Nói láo, cô ấy ghét anh như thế nào, tôi có thể cảm nhận được”.
Lục Khai Nguyên ngắm nghía dáng vẻ tỏ ra nghiêm túc của Lục Ký Hy, một giây sau bỗng nhiên phát ra tiếng cười giòn vang, giống như tiếng kêu của
một đàn dơi trong bóng đêm, “Vậy thì anh hãy xem xem tôi và cô ấy đã
cùng làm những chuyện gì”. Nói xong, Lục Khai Nguyên nhét một tập gì đó
vào túi comple của Lục Ký Hy và không quên căn dặn: “Đây là bản đẹp cuối cùng của tôi đấy, tặng anh hết, anh hãy cất giữ cho cẩn thận. Dĩ nhiên
nếu làm mất thì có thể đến chỗ tôi copy lại”. Nói xong, anh vỗ vai Lụ