lời chậm chạp của cô lại bị Khưu Lạc hiểu nhầm rằng cô đang do dự.
“Không”, Khưu Lạc cười rất khác thường, ánh mắt anh sáng lên: “Em muốn lấy anh ấy, anh muốn em lấy anh ấy trước mặt anh”.
Trong tim cô dội lên cảm giác nặng trĩu. Tại sao cô lại cảm thấy con người
lạnh lùng vô tình, giỏi ngụy trang giả vờ của Khưu Lạc quay lại rồi?
Giữa hai người họ tại sao lại trở về vạch xuất phát? Không phải đã phá
vỡ hết các lớp băng, sống chết có nhau rồi hay sao?... Tại sao lại như
thế này? Cô chờ đợi giây phút gặp nhau này bao lâu rồi, nhưng lại biến
thành như vậy, trong hoàn cảnh này và có kết cục thế này.
Thiên Hạ quay lại hỏi: “Vậy tại sao anh lại quay về?”
“Anh quay về là vì bốn viên đá quý”. Giọng anh lại lạnh lùng như xưa, dường
như không có một chút ấm áp nào trong đó, giống như đang nói về một vụ
làm ăn vậy. Ánh mắt Thiên Hạ nhìn thẳng vào mắt anh, vẫn là đôi mắt xanh sâu thẳm ấy, vẫn dễ cuốn hút mê hoặc lòng người, khiến người ta rơi vào mộng cảnh.
“Đá quý vẫn còn, em vẫn bảo quản tốt chúng”.
“Đưa cho anh”.
“Đương nhiên có thể, nhưng bây giờ em không thể đi tìm bảo tàng cùng với anh
được, sức khỏe ba em rất yếu, em phải ở bên ba trong những ngày này…”.
“Vậy một mình anh đi tìm”.
“Cái gì?”
Thiên Hạ ngạc nhiên, một người đã từng sống chết có nhau với anh như thế vậy
mà lại chẳng là gì cả: “Không phải anh muốn em cùng đi với anh sao?”
“Nhà giám định đá quý hàng đầu trên thế giới có rất nhiều, anh có thể tìm
người thay thế em”. Anh nhếch môi cười một cách tàn khốc.
“Khưu Lạc, anh đừng quá đáng như thế…”
“Thứ anh cần chỉ là những viên đá quý…” Đôi mắt anh sáng lên nhưng vẫn không có chút tình cảm nào trong đó.
Hai tay cô nắm chặt lại, âm thanh giống như nghiến răng mà nói ra: “Em đã
cảnh cáo anh rồi, không được quá đáng như thế!” Cô đột nhiên tiến lên
phía trước nắm chặt cà vạt của anh rồi kiễng chân lên hôn. Tình cảm sâu
đậm và nồng nhiệt theo hai đôi môi chạm vào nhau, hòa quyện, không rời.
Anh mở to mắt, đôi mắt hướng về phía ánh trăng, cảm giác không chân thực.
Rèm cửa bay lên bay xuống theo quỹ đạo, rồi lùi về hai bên, để lộ ra một đôi mắt màu hổ phách trầm buồn.
Đôi mắt ấy càng nhìn càng lạnh lẽo.
Gió ngừng, rèm cửa dừng lại không bay nữa, đuôi rèm chạm xuống đất lại ngăn cách không gian làm hai nửa.
Cô cười, trong đôi mắt ẩn giấu chút bi thương: “Bây giờ em thay đổi ý kiến rồi. Đá quý em không dễ gì mà đưa cho anh được. Nếu muốn có thì anh hãy lấy nó từ tay em đi. Còn nữa, nếu anh không ngại thì năm ngày sau mời
anh đến dự đám cưới của em và Cẩn Du, lúc đó luôn hoan nghênh anh đến”.
Nói xong Thiên Hạ quay người bước ta ngoài tấm rèm, trong lòng dội lên
niềm đau xót nhưng cô cố gắng che giấu hết.
Khưu Lạc đột nhiên đưa tay về phía cô nhưng chậm một giây, hai tay cứ thế mà xa nhau, cô đã vén rèm bước ra ngoài.
Có lúc, bỏ qua một cách đơn giản như thế. Chính trong khoảnh khắc ấy Ngôn
Thiên Hạ đã bỏ qua Khưu Lạc, Châu Cẩn Du đã bỏ qua Thiên Hạ.
Hôn lễ hai nhà Ngôn – Châu được tổ chức
long trọng, thực ra mức độ long trọng không thể hiện ở nơi tổ chức hôn
lễ mà ở các con đường chuyên dùng cho xe chạy, để đảm bao đoàn xe khách
mời hôm đó được chạy thông suốt mà không gặp phải trở ngại nào.
Trên đường báo chí truyền thông đến rất đông, xe phóng viên phỏng vấn người
đi ngược người đi xuôi, không ai liên quan đến ai cả.
Nhà thờ St
Peter’s mở rộng cửa, bên trong khu nhà thờ không thể chứa hết được đoàn
xe đông như thế. Hai con phố trước nhà thờ đã được phong tỏa để làm bãi
đỗ xe tạm thời.
Khắp nơi tràn ngập cánh hoa và ruy băng, khoảng không gian vây quanh nhà thờ cũng được rắc đầy cánh hoa tường vi.
Thiên Hạ được phù dâu dẫn ra ngoài xe hoa Rolls-Royce, tấm mạng trắng phủ
trước mặt, dường như cả thế giới đang chìm trong câu chuyện cổ tích,
khung cảnh đẹp như mơ khiến cô không thể tập trung. Phía sau cô là hai
hàng thiên thần nhỏ giúp cô nâng váy.
Cánh cửa nhà thờ bật mở
sang hai bên, cô đứng ngược phía ánh sáng, xa xa cô chỉ thấy hình ảnh
bức tượng thánh mẫu Maria và khách mời ngồi kín hai bên lễ đường.
Ông Khởi Thước ngồi trên xe lăn, gương mặt tràn ngập niềm vui, ông chìa tay về phía con gái. Thiên Hạ đưa tay cho ông và hai ba con tiến về phía
Châu Cẩn Du.
Cuối cùng cũng đi đến nơi, Châu Cẩn Du trong bộ vest trắng đón Thiên Hạ từ tay ông Khởi Thước, anh nắm tay cô thật chặt,
thật ấm áp.
Ông Khởi Thước được đưa lên phía trên để quan sát hôn lễ, gương mặt ông rạng rỡ hạnh phúc.
Cha sứ mặc bộ đồ đen tay cầm quyển kinh thánh đi đến trước bục, ánh mắt
tràn đầy niềm vui và sự nhân từ. Trong trí nhớ của cô thì lần này giống y như lần trước, cũng đọc về hôn từ, cả lễ đường im phăng phắc, không
gian thần thánh đến lạ kỳ. Sau khi đọc xong, cha sứ nhìn một vòng rồi
hỏi mọi người: “Trước khi hôn lễ được bắt đầu, nếu như có bất cứ chuyện
gì gây cản trở hôn lễ thì hãy nói ra ngay bây giờ, hoặc luôn luôn giữ im lặng”.
Cả lễ đường im lặng, im lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng bước chân ở bên ngoài.
Thiên Hạ quay đầu lại và nhìn thấy một chàng trai đứng ở cửa, ngượ