Pair of Vintage Old School Fru
Đá Quý Không Nói Dối

Đá Quý Không Nói Dối

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324171

Bình chọn: 8.00/10/417 lượt.

.

Chiếc túi mua đồ

trong Thiên Hạ rơi bịch xuống đất, tờ giấy gói đồ màu vàng nhạt rơi ra

từ bộ váy áo liền thân bị người đi đường dẫm lên không thương tiếc.

“Đài chúng tôi đã liên lạc với thư ký Trần Giai Vân của tập đoàn “Lý Ngự

Thành”, cô cho biết hiện nay mọi việc vẫn chưa xác định được. Trong ba

ngày tới “Lý Ngự Thành” và ba nhà giám định sẽ về đến thành phố. Đây là

thông tin mới nhất có liên quan đến vụ này”.

Ba ngày… Khưu Lạc

không có tiến triển gì cả! Cô đã cá cược nhầm, cô quá tự tin, cô luôn

cho rằng nhất định sẽ có cơ hội xoay chuyển. “Cảnh Thụy” bây giờ đúng là thân bại danh liệt rồi…

“Đài chúng tôi cũng đã phỏng vấn người

phụ trách của “Cảnh Thụy” – bà Lâm Hề Nhị, bà nói: Ông Lý Ngự Thành cũng chưa hề xác nhận chuyện này, nhưng hai tờ báo đã chắc chắn như thế, quả là trùng hợp và cũng quá là hay.” Đồng thời bà cũng tỏ ý hy vọng ông Lý Ngự Thành không nên tin vào những tin đồn thất thiệt thế này”.

Sau khi tin tức được tung ra, rất nhiều người ở quảng trường đều xôn xao bàn tán: ““Cảnh Thụy” thật sự đấu giá hàng giả sao?”

“Trời ơi, hôm qua tớ còn mua một cặp nhẫn của họ”.

“Chắc không phải đâu, bà Lâm nói cũng có lý mà”.

“Vậy chỉ biết đợi ông Lý xác nhận thôi”.

Mỗi người tranh luận một ý khiến đám đông như cái chợ vỡ, cứ dồn dập đổ bên tai cô. Ba ngày, nếu trong ba ngày không giải quyết xong vấn đề này thì “Cảnh Thụy” chết thật.

Khưu Lạc vẫn chưa tìm được viên ngọc

thật, nhà họ Ngôn đã cố gắng bưng bít giới báo chí truyền thông đến mức

thấp nhất, còn Lý Ngự Thành thì sẽ dẫn theo các nhà giám định đá quý về

cùng.

Vậy thì, bây giờ ai có thể cứu “Cảnh Thụy” đây?

Lần thứ hai cô quay lại tìm Châu Cẩn Du, cũng vẫn là vì “Cảnh Thụy” .

Thiên Hạ đứng trước cửa nhà họ Châu nhưng cứ chần chừ không vào. Người thì đã đến đây nhưng tim vẫn đang đấu tranh.

Cánh cửa sắt màu đen tự động mở, bên trong là những hàng hoa rực rỡ, có một

hồ phun nước lớn. Biệt thự nhà họ Châu long lanh dưới trời xanh mây

trắng. Đây là nơi mà cô đã từng sống nửa năm trời.

Châu Cẩn Du chắc chắn đã nhìn thấy cô rồi? Còn sao nữa, cửa cũng tự động mở rồi còn gì.

Cô phải vào sao?

Lần nữa gặp lại Châu Cẩn Du sẽ là cảnh như thế nào nhỉ? Một bóng hình dài,

bộ Âu phục nho nhã, chiếc cằm ngạo mạn, đôi đồng tử màu hổ phách… có thể anh ấy sẽ lạnh lùng nhìn cô, hoặc sẽ cười dịu dàng với cô, điều không

thay đổi chính là sự nồng ấm trong ánh mắt của anh.

Sau đó, cô sẽ cầu cứu anh ấy.

Cầu cứu thế nào? Cô sẽ quỳ xuống? Hay là hy sinh bản thân mình? Không, Châu Cẩn Du là một người cao ngạo, anh sẽ không dễ dàng để cô làm thế.

Ngôn Thiên Hạ cuối cùng cũng đã quyết tâm, cô hướng về nơi đã từng là “nhà” cô, cô nhoẻn miệng cười rồi quay người bước đi.

Xin lỗi, Châu Cẩn Du, thứ anh cần em không mang lại được.

Bóng Ngôn Thiên Hạ bước đi được hiển thị trên màn hình tinh thể lỏng. Rất nhanh sau đó chiếc màn trở lại trạng thái chờ ban đầu.

Đôi tay dài và trắng ném cái điều khiển sang một bên.

Châu Cẩn Du đứng dậy và đi ra phía cửa sổ.

Quản gia bước vào nhìn chiếc bóng lạnh lùng của anh rồi nói: “Cậu chủ…” Ông

định nói cô Ngôn đã về rồi, nhưng chỉ cần nhìn phản ứng của Cẩn Du ông

đã rõ anh đã biết từ sớm.

“Thời gian hẹn đến rồi”. Anh không quay người lại, ánh nắng chiếu lên bộ quần áo và mái tóc của anh, càng làm

nó sáng thêm. Anh khẽ nhếch mép và cười lạnh lùng: “Sáng sớm ngày mai sẽ thông báo với bên ngoài, hai nhà Ngôn Châu đã hủy bỏ hôn ước”.

Trái tim đàn ông, chẳng phải là thứ khó đoán nhất trên thế gian này?

Thiên Hạ mệt mỏi trở về nhà họ Ngôn, trong đầu mọi thứ đều hỗn loạn. Không

ngờ cô vừa đặt chân vào cửa đã nghe thấy tiếng bước chân vội vàng truyền từ trong ra. Bà Lâm chạy trước, ông Khởi Thước chạy sau, dường như có

chuyện gì đó xảy ra.

“Con đi gặp Châu Cẩn Du chưa?” bà Lâm đứng lại trước mặt cô, đôi mắt bà như muốn nhìn vào tận đáy lòng cô.

“Đi rồi..” Thiên Hạ chớp mắt.

“Anh ấy có đồng ý giúp chúng ta không?”

Thiên Hạ im lặng, đôi mắt cô cụp lại.

Bà Lâm nhìn cô và nói gằn giọng: “Ngôn Thiên Hạ, con phải biết rằng bây

giờ người duy nhất có thể giúp chúng ta vượt qua cửa ải này chỉ có Châu

Cẩn Du. Ở hội bán đấu giá chỉ có họ mới biết được. Chỉ cần cậu ấy nói

một câu là “Cảnh Thụy” có thể sống được. Con nghĩ rằng ban đầu khi chúng ta muốn gả con vào nhà họ Châu là vì cái gì?”

Thiên Hạ cười

nhạt, cô hạ thấp giọng nói: “Dì nghĩ Châu Cẩn Du sẽ mắc lừa con lần thứ

hai sao? Dì nghĩ con đủ hấp dẫn để điều khiển trái tim anh ấy sao?” Cô

học được thái độ máu lạnh của bà Lâm, cô tiếp tục nói: “Nếu con có sức

hấp dẫn đến thế thì con còn phải lo sự sống chết của “Cảnh Thụy” sao? Cả nhà họ Châu chẳng phải đã là của con rồi sao, không phải thế sao?”

Bà Lâm lùi lại một bước rồi nhìn cô một lượt, bà nhanh chóng lấy lại vẻ

lạnh lùng ban đầu: “Được lắm, được lắm, lớn rồi, học được thói máu lạnh

của ta rồi. Ta cứ nghĩ rằng con sẽ luôn luôn coi “Cảnh Thụy” là nhất cơ

đấy”.

“Cảnh Thụy” từ trước đến giờ đều là số một trong lòng cô,

chỉ là cô không thể đi lừa anh ấy một lần nữa, không thể lừa Châu Cẩn Du cũng