Duck hunt
Dạ Ngưng Tịch

Dạ Ngưng Tịch

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3213231

Bình chọn: 10.00/10/1323 lượt.

à niềm vui hòa vào thành biển lớn.

Thế giới này và thế giới của tôi cùng tồn tại trong một không gian,

cùng tổ tiên cùng nguồn gốc, nhưng lại bị ngăn cách nhau, không bao giờ

cùng xuất hiện

Giống như cá và chim, một loài trên trời, còn một loài lại ở dưới biển.

Chăm chú nhìn nhau, tò mò về nhau, nhưng chẳng cách nào tiến vào thế giới của nhau.

Cũng giống như tôi bây giờ không phù hợp với quốc gia trong truyền thuyết này, tiếng cười vui vẻ của họ khiến tôi khó xử…

Trong lúc thất thần, đột nhiên bị người ta khoác lên vai

Quay sang, nhìn thấy một đôi mắt biết cười, giờ phút này hắn lại có thể bình thản mà cười tươi như thế…

“Đây là cái gì?” Tôi nhìn thứ hắn đặt lên vai tôi

“À, em nhìn đi, ở đây ai cũng làm như vậy”, Hắn chỉ chỉ đôi tình nhân phía trước.

Tôi không cười nổi, hắn bắt chước nhanh thật.

Có điều suy nghĩ một chút, chúng tôi đã làm tình vô số lần, nhưng vai chạm vai như bây giờ lại là lần đầu tiên.

“Tư Dạ, sao lại muốn đến đây?”

“Muốn cùng với em, xây dựng quá khứ đã mất của chúng ta. Hôm nay, chúng ta sẽ quên tất cả đi, chơi thật vui ở chỗ này…”

Hắn kéo tay tôi chạy đi, tiếng cười của chúng tôi như một giọt nước, hòa vào biển cả vui vẻ này…

Hắn của ngày hôm nay khiến tôi rất lâu vẫn không thể quên nổi

Hắn đáng yêu như một cậu bé, tò mò với tất cả mọi thứ, trò chơi nào cũng khiến hắn cảm thấy mới mẻ.

Tôi cũng giống như một cô bé, đứng trước một ngã rẽ của số phận, một

cô bé mờ mịt không biết nên làm gì, mãi đến khi hắn kéo tay tôi, bước

vào thế giới mộng ảo kia.

Chúng tôi là hai đứa trẻ chơi đến quên trời đất, ngày hôm ấy, chúng

tôi đều đã quên đi tất cả hỗn loạn, trong mắt chỉ có bóng dáng của nhau.

Chơi một lượt các trò chơi, mặt trời đã ngả về phía tây, chúng tôi

ngồi nghỉ ngơi dưới dù nghỉ mát, lúc chơi chẳng cảm thấy mệt, lúc ngồi

xuống mới cảm giác được thấm mệt rồi.

Hai bộ quần áo đã thấm ướt mồ hôi, chúng tôi nhìn nhau cười.

Tư Dạ gọi đồ uống thanh nhẹ và món ăn nhẹ ngon miệng, tôi cầm chai nước uống rất chậm, ánh mắt lại đưa về bãi tập bắn phía trước

“Nhìn cái gì vậy?” Hắn quay đầu nhìn

“Họ đang chơi gì thế?” Tôi chỉ về phía đó

“Chắc là trò bắn bia, bắn trúng thì có thể được phần thưởng, em thích không?”

“Ừm” ta gật đầu, “Hình như rất thú vị “

“Haha” Hắn cười, kéo tôi từ trên ghế xuống “Vậy đi thôi…”

Người chơi không ít, chúng tôi chen lên phía trước, thấy có một cô bé cầm súng hơi, mắt đo đỏ.

Tôi hơi tò mò, đi qua cúi người xuống hỏi cô bé “Sao em lại khóc?”

Cô bé xịt xịt mũi chỉ vào con gấu bông trên quầy, “Em rất muốn cái này, nhưng mãi vẫn không bắn trúng.”

Tôi mỉm cười, lấy khăn tay lau nước mắt cho cô bé, “Đừng khóc nữa, em nín đi chị sẽ lấy được nó xuống cho em.”

Cô bé đưa ngón tay tròn vo của mình ra lau nước mắt, đôi mắt long lanh nhìn tôi đầy mong đợi “Thật ạ?”

“Ừ, ngoắc tay.”

“Vâng” Cô bé cười to.

Tư Dạ nhìn tôi, vẫn cười

Tôi cầm lấy khẩu súng hơi, rất nhẹ, chỉ để cho trẻ con chơi, không có cảm giác tay, tôi hơi nhíu mày

Bắn một phát, không trúng!

Hả? Tôi ngạc nhiên. Cúi đầu nhìn mắt tiểu cô nương lại hồng hồng lên rồi.

Hầy, nhiều nước mắt thế không biết…

“Haha…” Hắn cười rồi đi tới, đỡ lấy tay tôi từ phía sau

“Loại súng hơi này khác với loại súng chúng ta thường dùng, em càng

ngắm chuẩn thì lại càng không trúng. Hơi lệch đi một chút thử xem…”

Hắn cầm tay tôi, giống như lúc dạy tôi bắn trước kia, bóp cò, trúng!

Cô bé vỗ tay rất to…

“Sao anh biết rõ vậy?”

Hắn cúi xuống tai tôi thì thầm, “Vừa rồi thấy ông chủ động tay động chân vào khẩu súng.”

“Thảo nào…” Tôi không phục nói

“Chị ơi, em cũng muốn.”

“Chị ơi, giúp em lấy cái kia đi.”

“Chị ơi,…”

Mấy đứa trẻ xung quanh thấy cô bé ôm lấy chú gấu bông kia, tất cả vây chặt chỗ này.

“Được rồi, được rồi, từng đứa một…” Tôi cười nói, khuôn mặt nào cũng

hồn nhiên thế này, làm sao tôi có thể từ chối chúng được đây?

Kết quả tất nhiên là bách phát bách trúng, phần thường từng cái từng

cái rơi vào trong vòng tay của lũ trẻ, nụ cười trên mặt lũ trẻ còn rực

rỡ hơn cả mặt trời.

Thỏa mãn, thật vô cùng thỏa mãn. Chưa bao giờ nỗi thỏa mãn chiếm đầy trong tim tôi đến vậy.

Lũ trẻ càng lúc càng nhiều, tôi sắp ứng phó không nổi rồi.

“Anh ơi, anh cũng giúp bọn em đi.”

“Anh ơi, em muốn con gấu kia.”

Đám nhóc đó, không chờ nổi liền đi cầu cứu Hoàn Tư Dạ đang đứng hóng mát bên cạnh tôi.

Hắn vuốt ve khuôn mặt non nớt đó, cầm súng, tôi thấy ông chủ đang đứng lau mồ hôi…

Không trượt phát nào, đúng là thói quen của Hoàn Tư Dạ, lúc giết người hắn luôn bắn vào ấn đường đối thủ.

Mỗi phát súng của hắn vừa bắn ra lũ trẻ đã ồn ào vỗ tay

Đám trẻ lấy được phần thưởng mình thích, nhao nhao cảm ơn hắn, hắn

cúi người xuống mỉm cười với lũ trẻ, nụ cười bên khóe môi tôi chưa bao

giờ từng thấy hắn cười như vậy.

Cuối cùng ông chủ đã lau xong mồ hôi, vẻ mặt đầy nuối tiếc đến trước

mặt chúng tôi, “Anh à, cô à, hai người đều là cao thủ, đừng làm khó cho

tôi nữa.”

Chúng ta nhìn nhau cười, đúng là hơi quá đáng.

Cúi đầu nhìn, lũ trẻ đứa nào cũng có đồ chơi trong tay, có đứa còn cầm hai cái.

Haiz, đám tiểu tử t