nữa lại thời thượng, cái gọi là thua người không thua trận, bọn họ là phái nữ tự nhiên cũng phải ăn mặc đẹp một chút mới được, đặc biệt cô còn là do vạn nhân mê cô ấy giới thiệu.
Kháng nghị không có hiệu quả. Cuối cùng cô chỉ có thể lợi dụng lý do trời lạnh tranh thủ một cái áo khoác, miễn cưỡng che đi đường cong phía trên cơ thể hoàn toàn bị lộ ra, chỉ là cô không nghĩ đến vừa vào trong quán bar, áo khoác của cô liền bị Mễ Mễ tịch thu, chỉ để lại một cái khăn lụa không che được cái gì cho cô.
“Mễ Mễ, tớ cảm thấy hơi lạnh, cậu đem áo khoác trả cho tớ được không?” Cô yêu cầu.
“Không được.” Thời Mễ Mễ kiên quyết cự tuyệt cô. “Nếu như lạnh, có thể uống chén rượu hoặc lên sàn nhảy đi, đảm bảo một lát cậu sẽ nóng lên.”
“Mễ Mễ….”
“Được rồi, tớ đi giúp các cậu lấy chút đồ uống, các cậu muốn uống cái gì?” Cô ấy cắt ngang lời cầu xin của cô.
“Bia là được rồi.” Duẫn Thắng Nam nói.
“Tớ cũng như vậy.” Lữ Tư Anh giơ tay nói.
“Cậu thì sao, Khiết?” Thời Mễ Mễ nhìn cô.
“Tớ muốn áo khoác của tớ.”
“Áo khoác của cậu? OK, tớ đi tìm xem trong chỗ này có bán loại đồ uống này hay không, nếu như không có…”
“Mễ Mễ!” Uông Bồng Khiết thua cô, mà Duẫn Thắng Nam và Lữ Tư Anh nhịn không được cười lên.
“Được rồi, chờ tớ, một lát tớ sẽ trở lại.” Thời Mễ Mễ nắm chặt lấy áo khoác của Uông Bồng Khiết, vẫy vẫy tay với bọn họ, sau đó xoay người uyển chuyển lắc hông đi về phía quầy rượu.
Cô ấy lừa người!
Nói một lát sẽ trở lại nhưng Uông Bồng Khiết các cô 3 người chờ nữa ngày lại vẫn không thấy bóng cô ấy trở lại. Duẫn Thắng Nam không chờ được nữa, sau khi ra hiệu cho hai người các cô liền xoay người đi tìm cô ấy, nhưng qua một hồi hai người ở lại phát hiện cô ấy cũng một đi không trở lại.
Xảy ra chuyện gì?!
Lần này người đứng dậy đổi lại là Lữ Tư Anh.
“Tớ đi cùng cậu.” Uông Bồng Khiết đứng dậy theo.
“Không được.” Lữ Tư Anh một mực từ chối cô, “Cậu nhất định phải chiếm giữ vị trí này, nếu như chúng ta đều đứng dậy đi lát nữa trở về chắc chắn không có chỗ ngồi.”
Uông Bồng Khiết biết cô ấy nói không sai, nhưng muốn cô ngồi đây một mình….
“Nếu không, cậu đi tìm Mễ Mễ các cậu ấy, tớ ở đây chờ các cậu được không.” Nhìn ra thái độ dị nghị trên mặt cô, Lữ Tư Anh thay đổi đề nghị nói.
Uông Bồng Khiết đột nhiên mở to hai mắt, sau đó cố sứ lắc đầu. Cô nghĩ đến cái váy ngắn không gì bằng trên người mình, kêu cô mặc bộ trang phục dễ làm người khác chú ý này đi tới đi lui trong đám người không bằng cô an tĩnh ngồi ở chỗ này còn tốt hơn.
“Cậu đi tìm các cậu ấy, tớ ngồi đây chờ các cậu.”
“Ok, tớ đi tìm bọn họ.” Ném xuống câu này, Lữ Tư Anh xoay người đi.
Nhìn thấy bóng lưng của cô ấy biến mất trong đám người, Uông Bồng Khiết chậm chạp trở về ngồi lại trên ghế. Trên mặt bàn không có bất luận cái gì có thể uống, vị trí bên cạnh cũng không có người có thể nói chuyện với cô, Uông Bồng Khiết ngồi yên tại chỗ chờ người.
Đột nhiên trong lúc đó, chỗ ngồi bên phải cô bị một người đàn ông không mời mà đến chiếm lấy, sau đó bên trái, phía trước bên cạnh bàn vốn là ba cái ghế dựa trống đều bị những người đàn ông lạ lẫm chiếm lấy.
“Xin lỗi, những chỗ này đã có người ngồi rồi.” Cô chớp mắt thông báo.
“Tôi biết, chúng tôi chỉ là muốn cùng với tiểu thư xinh đẹp như cô kết bạn.” Người đàn ông phía bên trái cô nói.
“Ly nước này mời cô.” Người đàn ông phía bên phải cô đưa ly nước trong tay lên.
“Không biết quý tính phương danh của tiểu thư? Tôi họ Trần, tên chỉ có một chữ Thịnh.” Người đàn ông phía trước mặt cô tự mình hướng cô giới thiệu.
Uông Bồng Khiết ngây ngốc, cả người hoàn toàn đần độn nhìn bọn họ trừng trừng. Bọn họ đây là…đến bắt chuyện với cô sao?! Trời ơi!”
“Tôi gọi là Hoàng Quốc Chương, hiện 28 tuổi, cao 1m8.” Người đàn ông bên phải cô mở miệng. “Tôi cảm thấy cô có chút quen quen, có phải đã từng chụp quảng cáo hoặc làm người mẫu phải không?”
“Không phải đã từng, tôi nghĩ cô chính xác là một người mẫu phải không?” Người đàn ông bên trái cô tiếp lời nói, “Xin chào, tôi còn chưa tự mình giới thiệu, tôi tên là Khâu Thế Tu, năm nay 26 tuổi, cao 1m8, bản thân cũng là người mẫu.”
“Mặc dù tôi không cao như hai người bọn họ như vậy nhưng lại thật tâm muốn làm quen với cô.” Trần Thịnh ngồi trước mặt cô thâm tình ngóng nhìn cô. “Từ khi cô mới bước vào quán bar, lần đầu tiên nhìn thấy cô tôi liền nhất kiến chung tình.”
“Tôi cũng vậy!” Hai người khác lập tức hai miệng một lời phụ họa theo.
Uông Bồng Khiết cứng họng nhìn bọn họ.
“Các người…các người…” Nói các người nữa ngày, cô vẫn nói không ra một câu hoàn chỉnh, ông trời, con đường tình duyên của cô khi nào thì trở nên tốt như vậy, sao cô lại hoàn toàn không biết?
28 tuổi, 26 tuổi còn có một người nhất kiến chung tình, trời đất ơi, cô mừng sắp ngất rồi, chuyện này sao lại xảy ra với cuồng kết hôn cô?
“Nói trước, cạnh tranh công bằng.”
“Việc gì phải cạnh tranh công bằng vậy?” Thời Mễ Mễ luôn chờ ở bên cạnh lén lút quan sát, đúng lúc xuất hiện.
“Mễ Mễ, cuối cùng cậu đã trở lại.” Uông Bồng Khiết kinh hỷ nhìn về phía cô, cùng lúc đó, 3 người đàn ông ở xung
