Cưỡng Bức Lính Đặc Biệt

Cưỡng Bức Lính Đặc Biệt

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325753

Bình chọn: 8.00/10/575 lượt.

mới đi mấy trạm, gương mặt hai người đã đỏ lên, mồ hôi lớn chừng như hạt đậu theo trán chảy ròng ròng xuống.

Thiệu Tuấn rất nhanh mang cô quẹo vào một cái hẻm nhỏ, dọc theo ngõ hẻm đi không tới mười mét, là có thể nhìn thấy cảnh tượng đang diễn ra bên trong.

Ngõ hẻm hai bên bày đầy các loại gian hàng.

Cụ ông mặc tạp dề cũ đã rám nắng, tay cầm sạn nhỏ đang trở bề đồ nướng trên vĩ nướng; một bác gái đội nón rộng vành, quần áo hoa lớn hoa nhỏ hét lớn cơm rang trứng Dương Châu; một bé trai trong quán nhỏ mặc T shirt, quần cụt đang khom người chào khách và mang bát đũa cho khách mới vào quán, còn có các loại bán vịt quay, bánh rán Sơn Đông, trái cây . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .

Dòng người cuồn cuộn, đông nghiệt trên dường, khó có thể chan chân, mắt nhìn phí trước, một đường thật dài, căn bản không thể thấy bóng dáng mẹ Thiệu.

Hai người duy trì khoàng cách 1m, sóng vai đi về phía trước, tuấn nam mỹ nữ thu hút không ít ánh nhìn của mọi người xung quanh. Thậm chí còn có người ở sau lưng bình phẩm từ đầu đến chân, thấp giọng khen bọn họ xứng đôi.

Tăng Tĩnh Ngữ len lén liếc nhìn người nào đó vẫn không phản ứng, lấy cùi chỏ đụng đụng Thiệu Tuấn, có chút hả hê hỏi"Có người nói chúng ta là tình nhân kìa!!!"

Thiệu Tuấn nghiêng đầu nhìn cô một cái, thật lâu mới quay đầu nhìn lại, nhàn nhạt nói hai chữ: "Không giống."

Tăng Tĩnh Ngữ ảo não câm miệng. Vốn cho là mặc thục nữ như vậy có thể để cho người trước mặt sáng mắt lên, ai biết cô thay xong quần áo ra ngoài, người ta nửa điểm kinh ngạc cũng không có, liền ném ra hai chữ, "Đi thôi."

Kết quả cô vẫn lập tức đi liền, hơn nữa tốc độ không phải bình thường.

Phía trước là một ngã tư đường, đi hơn 10m nữa còn chưa thấy bóng dáng mẹ Thiệu, Tăng Tĩnh Ngữ không khỏi có chút hoài nghi, " Có phải anh nhớ lộn không?"

Thiệu Tuấn không rãnh để ý tiếp tục tiến lên, rất nhanh đi ra ngã tư đường, bên trái cách đó không xa là cửa trường đại học Y Bắc Viện, bên phải tương đối vắng lạnh, chỉ lác đác có mấy gian hàng bày bán, mà sạp trái cây của mẹ Thiệu chính là một trong những cái đó.

"Mẹ" Thiệu Tuấn bất chợt bước nhanh hơn, đi tới phía gian hàng mẹ Thiệu.

Mẹ Thiệu nghe vậy lặng một giây, chợt xoay người lại, trên mặt thoáng qua một tia kinh ngạc: "Sao con lại tới đây?" Lại nhìn người bên cạnh anh - Tăng Tĩnh Ngữ - một chút, "Đây là. . . . . . . . . . . . . . ." Tăng Tĩnh Ngữ? Mẹ Thiệu có chút không dám tin ——- cà hai dường như có JQ, mẹ Thiệu nghĩ nghĩ.

Không đợi Thiệu Tuấn giới thiệu, Tăng Tĩnh Ngữ liền hào phóng đi đến phía trước, trên mặt là nụ cười nhiệt tình, tự giới thiệu mình: "Bác gái, không phải người đã quên con rồi chứ, con là Tăng Tĩnh Ngữ, lần trước nhà bác một đêm là con đó." Âm thanh của cô trong lúc này bất chợt trở nên vui vẻ mà thanh thúy, giống như tiếng hót chim Hoàng Oanh, thật dễ nghe .

"Cô ấy là bạn của con, vừa rồi chúng con ở trạm xe." Thiệu Tuấn liên tục giải thích không ngừng.

Tăng Tĩnh Ngữ nghe vậy sững sờ, mày nhíu lại thành một chữ Xuyên (chữ xuyên là vậy nè 川), cô là bạn học của anh khi nào?

Tăng Tĩnh Ngữ nghe vậy sững sờ, mày nhíu lại thành một chữ Xuyên (chữ xuyên là vậy nè 川), cô là bạn học của anh khi nào?

Đột nhiên sắc mặt có chút khó chịu nhìn về phía Thiệu Tuấn, nặn ra nụ cười cứng ngắc, phụ họa nói: "Đúng vậy ạ, con tớ đây thăm bạn bè, nhưng người đó không có tim không có phổi đã quên con, đem con quăng thẳng đến Thái Bình Dương rồi, đợi con đến nơi này mới nói hôm nay cô ấy có chuyện đi ra ngoài. Làm hại con đi một chuyến tay không."

Mẹ Thiệu không rõ sự tình bên trong, còn rất tốt bụng thay ban của cô khuyên giải: "Có lẽ cô ấy thật sự có việc gấp nên mới như vậy."

Tăng Tĩnh Ngữ còn muốn nói thêm gì đó, nhưng đột nhiên từ phía trước truyền đến một tiếng hỏi thanh thúy : "Táo này bao nhiêu tiền một cân?"

Mẹ Thiệu muốn tiến lên, bị Thiệu Tuấn kéo lại: "Để con."

"Loại này bốn đồng một cân" Thiệu Tuấn chỉ vào xe hàng trước có vài quả táo nhỏ đáp, rồi sau đó vừa chỉ vào thùng hàng lớn phía sau nói, "Loại này năm đồng." Âm thanh không lành lạnh như lúc trước, mà là ôn hòa, đúng, có thể dùng từ ôn hòa để hình dung anh lúc này.

"Có thể bớt một chút không? Bốn đồng rười được không?" Nữ sinh trước mắt vừa thấy Thiệu Tuấn, gương mặt không khỏi đỏ mấy phần, âm thanh cũng trong lúc bất chợt có chút làm nũng, phía sau còn kéo thật dài, Tăng Tĩnh Ngữ ở một bên nghe mà nổi hết cả da gà , lập tức cũng không thể bình tĩnh được nữa.

Bước lên, cùng Thiệu Tuấn đứng sóng vai, cười nói tự nhiên nhìn hướng cô bé đối diện, nói mấy câu, "Cái này đã rất rẻ rồi, em đi siêu thị mua quả táo như vậy cũng phải bảy tám đồng một cân đấy. Chúng tôi ngày ngày ở nơi này làm ăn, không ngọt bao trả lại." Nói tới chỗ này Tăng Tĩnh Ngữ đột nhiên dừng một giây, cúi đầu liếc nhìn mặt mũi cô gái nhỏ, chỉ thấy trên trán cô gái đầy sẹo do bệnh đậu mùa để lại, còn chưa kịp phai mất, lời nói xoay chuyển nói: "Chị nói em nghe nè cô bé, ăn nhiều trái cây một chút, đối với thân thể rất tốt, đối với da cũng tốt, em xem chị này." Nói xong còn cố ý đem mặt tiế


Old school Easter eggs.