Old school Easter eggs.
Cưỡng Bức Lính Đặc Biệt

Cưỡng Bức Lính Đặc Biệt

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325814

Bình chọn: 7.00/10/581 lượt.

ng, ánh mắt có chút mờ mịt, thật giống như đang chuyên chú nhìn chằm chằm cái gì đó, mà kì thực bên trong trống rỗng vô hồn, môi mím lại thật chặt tạo thành một đường thẳng. Tăng Tĩnh Ngữ xưa nay sảng khoái phóng khoáng, ghét nhất chính là tánh tình này của anh, trên mặt xem ra rối rắm vạn lần, nhưng miệng lại không nói nửa chữ. Cô phiền não, đem túi đeo sau lưng hung hăng đập lên người Thiệu Tuấn, âm thanh chợt cất cao: "Nói chuyện với anh đó, anh đây như vậy là sao ?."

Thiệu Tuấn đưa tay vững vàng tiếp được cái túi cô đập tới, đột nhiên nghiêng đầu chống lại ánh mắt phẫn nộ của Tăng Tĩnh Ngữ, sắc mặt vẫn nguội lạnh như cũ, giọng nói lạnh nhạt như thường, "Tôi không thích cô, cho nên, chúng ta không thể nào."

"Anh. . . . . . . . . . . . . . . ." Tăng Tĩnh Ngữ bị anh nói như vậy làm cho á khẩu, không trả lời được, mắt to trừng anh, mũi hít từng trận khí lớn, tay chân luống cuống quay đầu đi chỗ khác, trong lòng cảm thấy chua chát, ánh mắt không khỏi có chút bi thương, trong đầu không ngừng nhớ đến câu nói của Thiệu Tuấn "Tôi không thích cô."

Vị trí hai người lúc này là ở lối vào ngõ hẻm, hai bên ngõ hẻm là phòng ốc đã cũ đứng thẳng vây quanh, phía trước là đường cái rộng rãi, cũng may lúc này người đi đường không nhiều lắm, hai người đứng ở góc khuất của con đường, cách đường cái một đoạn, mới không có đưa tới sự chú ý của người đi đường.

Thiệu Tuấn khó khăn lắm quay lưng đi, không dám nhìn Tăng Tĩnh Ngữ, anh không muốn nhìn bóng lưng bi thương rời đi của Tăng Tĩnh Ngữ, nhưng anh càng không thể chấp nhận Tăng Tĩnh Ngữ làm bạn gái anh, có lẽ từ nay về sau, hai người liền bạn bè cũng không thể làm được.

Lại nói, từ lúc hiểu chuyện đến nay, chuyện của người khác Thiệu Tuấn đều không quan tâm, nhưng.....

Tăng Tĩnh Ngữ tức giận, hận không ăn được thịt của anh, uống máu của anh, càng nhìn càng cảm thấy Thiệu Tuấn rất đáng đánh đòn, thật đúng là động lòng không bằng hành động, người nào đó nóng nảy hung hăng đập mấy quyền vào bả vai bền chắc của Thiệu Tuấn, vừa đánh người vừa tức giận chất vấn: "Vậy anh thích người nào?"

Thiệu Tuấn chậm rãi xoay người lại, một bên khóe miệng nhẹ nhàng nâng lên, giống như tự giễu, cười khổ nói: "Tôi cũng không biết mình thích ai nữa." Thích đối với anh hiện tại chính xác mà nói, quá xa xỉ, anh không tiêu phí nổi.

"Vậy. . . . . . . . ." Tăng Tĩnh Ngữ lặng im, quả đấm khó khăn cứng lại giữa không trung, cô vốn cho là anh có người thích mới có thể cự tuyệt triệt để thế kia, thì ra là không phải vậy a. Ngay sau đó tức giận cũng giảm bớt, thu hồi quả đấm, trên mặt vui mừng, lại biến trở về thành Tiểu Cường vạm vỡ đánh không chết , giọng nói hết sức phóng khoáng: "Anh không yêu thích em thì sao, em thích anh là được. Yên tâm đi, anh sẽ rất nhanh thích em thôi." Nói xong hai tay mạnh mẽ vỗ vỗ bả vai Thiệu Tuấn , giống như an ủi anh .

Trên mặt Thiệu Tuấn nguội lạnh từ từ xuất hiện một tia vết nứt, môi khẽ nhúc nhích, nhưng cuối cùng cái gì cũng không nói ra, theo sự hiểu biết của anh đối với Tăng Tĩnh Ngữ, bất luận anh nói gì cuối cùng đều sẽ bị phản bác trở về, hơn nữa kết quả cuối cùng thường thường là cảm giác bị cô chọc mình tức giận đến hận không được đập đầu chết được.

Vì vậy trong lòng Thiệu Tuấn không ngừng tự nhủ: bình tĩnh, bình tĩnh, bình tĩnh. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .

Vì vậy trong lòng Thiệu Tuấn không ngừng tự nhủ: bình tĩnh, bình tĩnh, bình tĩnh. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .

Tăng Tĩnh Ngữ thấy anh không nói lời nào, trong bụng vui mừng, lại khôi phục có chút trạng thái tự tin quá đáng , "Im lặng có nghĩa là đồng ý, em biết rõ anh rất tán thành ý nghĩ của em."

Thiệu Tuấn: ". . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . ."

Về vấn đề bạn gái như vậy không giải quyết được gì, cho đến cuối cùng cũng không có kết luận gì.

Một giờ trưa, chính là lúc mặt trời lên cao nhất, nóng nhất, trên đất bốc hơi nóng, hận không thể đem người nướng chín . Hai người ở góc khuất đứng gần mười phút, Thiệu Tuấn nửa ngày không nói một câu, Tăng Tĩnh Ngữ ở một bên ngáp liên tục.

"Thiệu Tuấn, chúng ta đi dạo thành phố Y một chút đi, em thật tò mò."

Thiệu Tuấn không phản bác cô, vì vậy người nọ được voi đòi tiên, bắt được tay Thiệu Tuấn như không có chuyện gì xảy ra lôi kéo người ta đi dạo quanh thành phố Y.

Tay Thiệu Tuấn thật lạnh, giống như nắm khối băng, thoải mái khiến Tăng Tĩnh Ngữ không tự chủ nắm chặt hơn. Lòng bàn tay hai người kề nhau, tay Thiệu Tuấn rất lớn và có rất nhiều vết chai, biểu thị cho sự siêng năng luyện tập cũng như anh thường xuyên phải làm việc nặng, trong lòng Tăng Tĩnh Ngữ đột nhiên ngứa ngáy, nhưng trên mặt lại làm bộ như không có xảy ra chuyện gì, thật sự rất khó chịu.

Trường đại học Y rất lớn, cổng cao lớn tạo thành vòm, trên cổng vòm là tên trường học. Trường học là kiểu cởi mở , cũng không có cửa, ra vào tùy ý. Phong cảnh đầu tiên sau khi vào cửa là đài phun nước thật to, nước phun ra dày đặc như tơ, tiêu tiêu sái sái phun ra, giống như một đóa hoa bọt nước. Nước phun chia hai bên ra thành một khu phòng họ