Pair of Vintage Old School Fru
Cưỡng Bức Lính Đặc Biệt

Cưỡng Bức Lính Đặc Biệt

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326505

Bình chọn: 7.00/10/650 lượt.

ậm chí còn mắng chửi người, nói gì Thiệu Tuấn thằng chó, không về nữa em liền không cần anh nữa, đến tai cuối cùng dứt khoát thấp giọng khóc, trong miệng đoạn kêu tên tuổi Thiệu Tuấn, người khác nghe được chua xót trong lòng một hồi lâu.

Thật vất vả mang người về nhà thì đã là gần mười giờ tối rồi. Trong nhà, mẹ Thiệu nằm trên ghế sa lon xem ti vi đã sớm ngủ thiếp đi.

Thiệu Tuấn ôm người thả nhẹ bước chân đi vào trong phòng, nhưng không ngờ cái người vốn đang say bất tỉnh đột nhiên hô to, "Thiệu Tuấn cái tên vương bát đảng kia, không về nữa em sẽ bỏ anh mà quen người khác." Ngay sau đó trong miệng lại mơ hồ không rõ kêu "Thiệu Tuấn, Thiệu Tuấn."

Mẹ Thiệu cũng không ngủ sâu, nghe tiếng hô to giống như nghe tiếng sấm, tự nhiên bị tiếng hô làm tỉnh.

"Không phải đi ăn một bữa cơm thôi sao? Tại sao trở về trễ như thế." Mẹ Thiệu từ trên ghế salon đứng dậy, trực tiếp hướng Thiệu Tuấn đang phía cửa đi tới, thấy trong ngực Thiệu Tuấn là Tăng Tĩnh Ngữ, không nhịn được hỏi thêm một câu: "Tĩnh Ngữ làm sao vậy?"

"Cô ấy uống say rồi, mẹ, mẹ làm thứ gì giải rượu cho cô ấy giúp con, con đưa cô ấy vào phòng trước đã."

Khi đi ngang qua cửa phòng ngủ mẹ Thiệu, lúc Thiệu Tuấn do dự một chút, cuối cùng vẫn ôm người tiếp tục đi vào phòng ngủ của mình. Rất nhanh, mẹ Thiệu bưng nước mật ong giải rượu tiến vào, Thiệu Tuấn ngồi ở mép giường, vội vàng đứng dậy nhận lấy cái ly mẹ Thiệu trong tay, nói: "Mẹ, có con chăm sóc cô ấy là được rồi, mẹ đi ngủ trước đi."

Mẹ Thiệu nhìn Tăng Tĩnh Ngữ trên giường, gương mặt ửng hồng, lại nhìn gương mặt mệt mỏi Thiệu Tuấn một chút, hoài nghi nói: "Các con. . . . . ." Bà vốn muốn nói chẳng lẽ các con đã cùng nhau, chỉ là rốt cuộc vẫn không có hỏi ra thành lời.

Lúc mẹ Thiệu ra ngoài còn chu đáo thay họ khép cửa phòng lại, Thiệu Tuấn nhìn cửa phòng khép chặt, anh không biết tại sao mình muốn như vậy, cố ý khiến mẹ hiểu lầm, nhưng là, nếu như không như vậy, anh chắc chắn mẹ anh sẽ không để cho anh và Tĩnh Ngữ ngủ chung một phòng.

Anh nghĩ, thật ra anh cũng không nghĩ làm gì Tĩnh Ngữ vào lúc này, anh chỉ là muốn gần cô hơn một chút, ôm cô, ôm cô, hít lấy một chút ấm áp của cô. Bởi vì anh biết rõ, cô cũng như anh, cũng khát vọng anh như anh khát vọng cô, đặc biệt là thời điểm nghe được cô khóc khẽ một lần một lần kêu "Thiệu Tuấn, Thiệu Tuấn", anh chân thực cảm thấy tâm mình như bị cô kêu đến tan nát.

Trên giường lớn mềm mại, Tăng Tĩnh Ngữ uốn éo thân thể của mình, trong miệng vẫn rầm rì như cũ nhưng không biết đang nói cái gì, Thiệu Tuấn lấy gối đầu giường kê đầu để cho cô nằm xong, kiên nhẫn dụ dỗ cô uống mật ong nước, lại chịu khó múc nước thay cô lau mặt rửa tay.

Tất cả trước sau đều làm tốt, Thiệu Tuấn đi phòng tắm tự mình tắm rửa.

Trở lại phòng ngủ lần nữa thì Tăng Tĩnh Ngữ đã ngủ rồi, cả người cuộn thành một đoàn, đầu cũng vùi vào trong chăn. Thiệu Tuấn đi nhanh tới bên giường, vén chăn lên nằm vào, rồi sau đó nghiêng người đem Tăng Tĩnh Ngữ kéo vào trong ngực.

Đây chính là nói cùng giường chung gối ư, rốt cuộc. . . . . .

Thiệu Tuấn thở phào nhẹ nhõm, nghĩ thầm, dù là không hề làm gì, cứ như vậy ôm cô ngủ một đêm cũng là tốt .

Dĩ nhiên, trên thực tế anh cũng không phải không có làm gì, ôn hương nhuyễn ngọc trong ngực, chỉ cần là người đàn ông, chỉ cần người đàn ông kia không phải đồng tính luyến ái, có ai làm Liễu Hạ Huệ, huống chi Thiệu Tuấn là người nhiệt huyết như vậy, ôm trong ngực chính là người con gái mình yêu.

Thời gian giống như dừng lại ở lúc này, thế giới an tĩnh chỉ còn lại tiếng tim đập. Anh nghĩ, anh đã đánh giá cao sự nhẫn nại của mình, đối mặt với Tăng Tĩnh Ngữ an tĩnh như vậy, nghe cô hô hấp nhàn nhạt, nhìn đẹp mắt của cô, cảm thụ thân thể mềm mại của cô, anh thật không thể thờ ơ ơ hờ được.

Khó khăn lắm mới trôi qua được mấy phút, anh liền bắt đầu cảm thấy trong lòng ngứa ngáy khó nhịn rồi, thật sự là không nhịn được a. . . . . .

Kết quả là, anh nín thở, chợt lật người đặt ở trên người của người khác, con mắt anh tối đen, chăm chú nhìn chằm chằm người phía dưới đang ngủ say.

Hôn còn chưa phải hôn. . . . . . Vài lần gian nan giãy giụa, anh vẫn cố hôn xuống.

Mút khẽ bờ môi, lướt qua rồi dừng.

Thiệu Tuấn nghĩ, anh muốn hôn cô, hôn một chút là được rồi, nhưng trên thực tế, khi thật sự chiếm lấy Tăng Tĩnh Ngữ, cảm thấy đôi môi mềm mại kia như đang phả hơi lạnh, làm cho cả trái tim anh mềm nhũn, làm thế nào cũng không hạ được quyết tâm rời đi.

Mùi rượu nhàn nhạt theo hơi thở tràn ngập ra, rõ ràng cũng chỉ là vài lần bia, thế nhưng anh lại giống như là uống Brandy mười mấy độ, cả người cũng say, hôn đến phía sau, đã hoàn toàn khó có thể tự khống chế mình rồi. Trực tiếp sử dụng đầu lưỡi chống đỡ mở đôi môi cô ra, hướng hàm răng cô càn quét, chỉ là thật đáng tiếc, lúc này người khác ngủ quá mê, hàm răng cắn chặt căn bản không để cho anh thuận tiện tiến công, cho nên người nào đó chỉ đành phải hận hận dời đi chiến trường, theo cổ một đường xuống phía dưới, khẽ cắn xương quai xanh nhô ra. Diễn đàn Lê Quý Đôn.Anh có chút độc ác nghĩ, dứt khoát đem cô cắn tỉnh đến tỉnh