sao, nó không sao rồi con ạ, đã qua cơn nguy kịch rồi, không còn nguy hiểm đến tính mạng nữa.
_Thật sao ạ?
_Ừ, giờ chỉ chờ tỉnh lại là tất cả sẽ ổn.
Mẹ Tiểu Minh liền trả lời với giọng rất dịu dàng, vẫn âu yếm ôm con gái bé bỏng trong vòng tay.
_Thế anh ấy đang ở đâu ạ?
_Đình Phong đang nằm trong phòng hồi sức.
Nghe thấy mẹ nói, Tiểu Minh vội buông mẹ ra ngay. Cô tuy thấy mình không khỏe chút nào những vẫn cố gượng dậy ra khỏi giường. Tiểu Minh phải đến chỗ Đình Phong thôi, không thể ngồi thế này được.
Thấy vậy người phụ nữ vội lên tiếng:
_Mi Mi, con định đi đâu?
_Con đến chỗ Đình Phong mẹ ạ.
_Tiểu Minh, con đã…
_Mẹ, con không sao, Đình Phong…hiện ở phòng nào hả mẹ, để con…để con đến. – Tiểu Minh mắt vẫn đầy nước.
_Nó…ở phòng bên cạnh đó.
_Dạ.
Tiểu Minh không chờ mẹ nói thêm gì liền chạy đi, mặc dù thấy hơi chóng
mặt. Nhưng cô không quan tâm gì được hết ngoài Đình Phong lúc này.
Tiểu Minh chạy sang bên thì thấy Tiểu Phần đang một mình ngồi bên giường bệnh. Trên đó…là Đình Phong.
_Tiểu Minh, bạn tỉnh rồi sao.
Tiểu Phần nghe tiếng bước chân vội quay ra ngay, thì thấy Tiểu Minh lo
lắng chạy vào. Tiểu Minh đến bên giường Đình Phong, tay đưa lên quệt
nước mắt, hướng Tiểu Phần hỏi:
_Tiểu Phần, Đình Phong…
_Không sao đâu, anh ấy không sao, bạn đừng lo. Bạn thì sao hả Tiểu Minh, bạn đã ngất ngay sau khi đưa được Đình Phong vào viện, còn ngủ từ hôm
qua đến giờ.
_Ừ, tớ…cũng không sao.
Tiểu Minh đau lòng ngồi xuống chiếc ghế đã để sẵn đó, mắt chăm chăm nhìn vào Đình Phong đang nằm trên giường. Đình Phong trong bộ quần áo bệnh
nhân, đầu băng băng trắng, da, môi đều nhợt nhạt thiếu sức sống. Nhìn
anh mà Tiểu Minh lại không kìm được nước mắt.
Thấy Tiểu Minh như vậy, Tiểu Phần vội vàng an ủi bạn. Đưa khăn giấy cho Tiểu Minh, còn nằm tay cô, Tiểu Phần nhẹ nói:
_Tiểu Minh, Đình Phong không sao rồi, bác sĩ bảo giờ chỉ cần anh ấy tỉnh lại nữa thôi. Bạn đừng khóc nữa.
Cầm giấy từ tay Tiểu Phần, Tiểu Minh khẽ gật đầu. Đình Phong không sao
vậy là tốt quá rồi, hôm qua cô còn cứ tưởng Đình Phong sẽ…sẽ không qua
khỏi.
Lau sạch hai dòng nước mắt, Tiểu Minh lúc này mới nhìn quan căn phòng. Sao chỉ có mình Tiểu Phần ở đây.
_Tiểu Phần, bố mẹ Đình Phong đâu, sao có mình bạn ở đây?
_Ừ, hai bác vừa về qua nhà tắm giặt thay quần áo nên có một mình tớ
trông Đình Phong thôi. Tớ cũng vừa ngủ dậy ấy mà, hôm qua hiến nhiều máu quá nên mệt.
_Vậy à? – giờ Tiểu Minh mới nhìn thấy da Tiểu Phần cũng hơi xanh.
_Ừ, hôm qua lúc cấp cứu, Đình Phong mất nhiều máu quá mà bệnh viện lại
không đủ, máu của bố anh ấy cũng không đủ, thật may là tớ lại là nhóm
máu O.
_Ừ, thật may quá.
Tiểu Minh thở phào trong đầu, mắt vẫn nhìn Đình Phong. Tay cô khẽ nắm
lấy bàn tay to lớn của anh, là bàn tay hôm qua đã cố đưa lên chạm vào má cô... Mới nghĩ thế mà nước mắt lại rưng rưng rồi, Tiểu Minh sao lại nợ
Đình Phong nhiều đến vậy kia chứ, không chỉ tình yêu mà đến cả mạng sống của mình, Đình Phong cũng muốn dành cho cô nữa.
Tiểu Minh biết làm sao có thể trả Đình Phong bây giờ.
_Tiểu Minh…
Tiểu Phần thấy Tiểu Minh rơi nước mắt, ngồi bên cạnh mà tự nhiên cũng
muốn khóc quá. Cô lại khẽ nắm lấy tay Tiểu Minh, lần này tự dùng khăn
lau nước mắt cho cô bạn.
Một lúc sau thấy Tiểu Minh bình tâm hơn, Tiểu Phần mới lại lên tiếng:
_Tiểu Minh, mình nói chuyện một chút nha.
Tiểu Minh quay ra nhìn Tiểu Phần, khẽ gật đầu.
_Ra kia ngồi.
Tiểu Phần ra hiệu cho Tiểu Minh, chỉ về phía chiếc giường hôm qua cô đã ngủ. Rồi hai người đi ra đấy ngồi.
Tiểu Phần cúi mặt nói:
_Tiểu Minh, có một chuyện…tớ không thể không nói với bạn. – là chuyện cô đã lừa dối bạn thân mình…
_Ừ, bạn nói đi Tiểu Phần.
_Tiểu Minh, tớ mong là nghe xong, bạn… Mà thôi, để tớ nói đã.
Lần này thấy Tiểu Minh gật đầu, Tiểu Phần mới bắt đầu nói. Cô lại cúi
gằm mặt xuống giường, nhìn hai bàn tay mình đang đan vào nhau.
Không gian im ắng như làm nền cho “câu chuyện” Tiểu Phần kể, vẫn với
giọng hối lỗi như lúc nói với Đình Phong nhưng Tiểu Phần lúc này đã bớt
căng thẳng hơn. Nếu Tiểu Minh không tha thứ cho cô, cô cũng không có gì
phản đối. Tất cả là cô sai mà.
Tiểu Phần kể xong mọi chuyện rồi, nhìn lên Tiểu Minh, thấy cô bạn trong
mắt cảm xúc đang lẫn lộn hòa vào nhau, lại nói thêm một câu nữa:
_Tiểu Minh, tớ là một đứa bạn tồi tệ. À, tớ không xứng đáng được làm bạn của bạn nữa.
Tiểu Minh không thể tin được những gì Tiểu Phần nói là thật, tay cứ run lên:
_Tiểu…Tiểu Phần, những chuyện đó…chuyện đó… Sao bạn có thể…có thể…
Tiểu Phần thấy Tiểu Minh như thế thật vô cùng đau lòng. Hẳn là Tiểu Minh thấy thất vọng lắm đúng không.
Thế rồi vụt một cái ôm lấy cô bạn, Tiểu Phần bỗng khóc:
_Tiểu Minh, tớ thật xấu xa mà, vô cùng xấu xa vô cùng đáng ghét. Tớ hối
hận lắm Tiểu Minh ạ, tớ đã dằn vặt mình bao nhiêu hôm nay, dù thế nào
bạn cũng đừng tha thứ cho tớ. Dù thế nào cũng đừng tha thứ cho người đã
phản bội lại bạn bè như tớ…
Tiểu Phần vừa nói vừa khóc mặc dù đã cố kìm nén.
Tiểu Minh ngồi đấy, trong vòng tay của cô bạn thân nhất, mắt cũng ngấn nước.
Đúng, dù thế