XtGem Forum catalog
Cuối Cùng...mình Cũng Thuộc Về Nhau!

Cuối Cùng...mình Cũng Thuộc Về Nhau!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328940

Bình chọn: 10.00/10/894 lượt.

kệ trái

đất vẫn quay xung quanh, một mình tự trói buộc mình trong cơn đau quay

cuồng.

Đôi mắt cô ráo hoảnh. Ngay cả lúc nghe Hạo Du nói lời chia tay, Tiểu Minh cũng hoàn toàn không khóc.

Chính là sáng nay ở trong quán café, Hạo Du đã nói với cô những lời như

một phát bóp nát trái tim cô mà đến giờ, từng giây, từng phút cô không

thể nào gạt nó ra khỏi đầu:

_Tiểu Minh, mình chia tay thôi. Anh hết yêu em rồi.

Nghe Hạo Du nói xong, Tiểu Minh chỉ im lặng gật đầu rồi đứng lên ra về. Thậm chí còn không chờ nghe Hạo Du nói nốt:

_Chúc em hạnh phúc.

Mà Tiểu Minh có nghe được hay không thì chỉ có mình cô biết thôi. Chỉ

biết lúc đó gương mặt cô thật vô cảm, tâm tư cũng vô cùng phẳng lặng,

tựa như những gì cô vừa nghe chẳng phải là lời chia tay, hoặc giả đúng

thì cô cũng hoàn toàn vì không hề yêu người con trai kia nên không mảy

may xúc động.

Nhưng làm sao cô lại không yêu Hạo Du cho được.

Tiểu Minh lúc đó đến đi cũng không vững nữa mà vẫn tỏ ra kiên cường. Vì

Tiểu Minh biết, tình yêu của cô đến đây đã chấm dứt rồi, Hạo Du đã nói

không còn yêu cô nữa, cô có tỏ ra đáng thương mà bám lấy anh thì cũng

chẳng thể níu kéo được điều gì. Cô cũng chẳng thể quỳ xuống xin anh đừng đi như bốn năm về trước...

Đành tỏ ra mạnh mẽ mà đi thôi, để Hạo Du biết rằng, mọi chuyện đến đây

là kết thúc, anh có thể đi tìm tình yêu mới. Còn cô cũng không còn mong

chờ gì ở cái tình yêu đã chết chỉ vì một chuyện hiểu lầm cỏn con như vậy nữa.

Tiểu Minh đã cố kiên cường đến phút cuối, đến lúc vừa bước được qua cánh cửa nhà, cô đã ngã quỵ. Cũng may là có Đình Phong ở trong, lập tức bế

cô lên giường.

_Tiểu Minh, anh lấy cho em bát cháo nữa nhé.

Thấy Tiểu Minh chẳng nói gì, Đình Phong cũng đứng lên vào bếp lấy thêm một bát cháo nữa ra, lại lặng lẽ đút cho cô ăn.

Trong lòng anh mỗi lúc bài ca đau thương bất lực lại một vang lớn hơn,

từng nhịp đập vào con tim anh mạnh mẽ như muốn đánh văng cả nó ra khỏi

lồng ngực.

Đình Phong vuốt nhẹ tóc Tiểu Minh, không kìm được mà đưa dần xuống chạm

vào mắt cô, khóe môi cô. Bàn tay anh dịu dàng cũng như ánh mắt nhìn cô

của anh, làm Tiểu Minh chợt có những xót xa.

Người con trai trước mặt cô đây cũng đã từng phải chịu đựng như cô phải

không. Yêu một người bằng cả con tim chân thật, cuối cùng thì lại bị

người đó...bỏ rơi. À, có lẽ cả Hạo Du nữa nhỉ, lúc cô đưa giấy ly hôn

cho anh ấy.

Cả hai người con trai đều đã từng bị cô làm tổn thương mà vẫn rất tốt

với cô. Tiểu Minh luôn nghĩ mình thật đáng thương nhưng giờ cô mới biết

là mình rất đáng ghét, vô cùng đáng ghét. Và có phải ông trời cũng ghét

cô rồi không, nên đã trừng phạt cô đây.

Tự nhiên nước mắt Tiểu Minh cứ lũ lượt trào ra, không sao kiểm soát nổi. Cô gần như gào lên mà khóc, từng dòng nước nóng hổi mặn chát chảy vào

miệng cùng những xót xa.

Tiếng khóc bất chợt của Tiểu Minh làm Đình Phong không khỏi giật mình

run sợ. Anh vội vàng vứt bát cháo ấy, cuống cuồng choàng ôm lấy cô vào

lòng, tay cứ liên tục xoa tấm lưng gầy guộc của cô:

_Tiểu Minh, Tiểu Minh, có anh đây, có anh đây.

Rồi Đình Phong cũng khóc, đau đớn đột ngột bật ra thành dòng, những

tưởng sẽ chẳng bao giờ phải khóc vì người con gái này nữa, ấy mà...

Đình Phong cứ ôm chặt Tiểu Minh vào lòng, ôm ghì lấy thân hình nhỏ bé

của cô, cố gắng dùng hết hơi ấm của mình bao bọc lấy trái tim đã chịu

đầy vết thương ấy. Đình Phong không khóc thành tiếng nhưng nước mắt cứ

trào ra mãi thôi.

Còn Tiểu Phần đứng đằng sau thì cũng đang nấc lên từng tiếng, nước mắt đã phủ kín gương mặt từ lúc nào.

Tiểu Phần đã đứng đấy đã lâu rồi, đủ để thấy những “biến đổi” của cả hai con người trong căn phòng.

Và cô thấy trái tim mình như không còn đủ sức để đập nữa, nó đang bị sự

hối hận từ từ nuốt trọn, không phải như mấy ngày qua cứ thế giày vò nữa, mà là muốn nuốt chửng luôn.

Tiểu Phần cứ trân trân đứng đó, đau đớn không nói nên lời.

Cô thật quá điên rồ rồi, vì cớ gì mà cô lại đang tâm chia rẽ Tiểu Minh

với Hạo Du chứ. Để bây giờ phải nhìn thấy cô bạn thân nhất của mình đau

khổ nhường kia, còn người con trai tên Hạo Du ấy cũng khổ sở vô cùng vì

những trò cô đã gây ra. Nãy gặp cậu ta chính từ nơi này đi ra, con người như chẳng còn tí sức sống nào, chắc chắn vì tình yêu – lẽ sống của cậu

ta đã bị cô chà đạp, ngắt đứt nên giờ đây mới thành ra như vậy. Một

người tốt như thế, sẵn sàng nhìn người mình yêu ở bên người con trai

khác chỉ vì muốn cô ấy được hạnh phúc vì đâu mà lại hai lần phải chịu

cùng một thứ đau khổ, bốn năm trước cô đã chia rẽ hai người, bây giờ

lại...

Cô làm thế là vì cái gì kia chứ, vì hạnh phúc cho người cô yêu ư, thứ

hạnh phúc giả cô ngu ngốc bày ra bởi sự điên rồ và bởi tình yêu quá mù

quáng ư. Đình Phong có vui đâu, vậy thì cô làm những việc trái lương tâm này để làm gì kia chứ. Hại chính bản thân mình cũng chẳng được sống

thanh thản.

Tiểu Phần đứng đó dằn vặt chính mình, thật ra lúc làm những việc ấy,

phần thiện lương trong cô đã bị sự ích kỉ che lấp hết rồi. Cô lại cứ

nghĩ là mình làm đúng, đã mang lại được cho Đình Phong hạnh phúc...

Là một kh