từ nãy mà tôi không biết đã cười bao nhiêu lần
rồi, thật là vui quá. Nói thật là kể cả trước kia, khi ở cùng Hạo Du,
chúng tôi cũng hiếm có khi nào nói chuyện mà tôi lại thấy được cười
nhiều mà vui như thế này. Tôi cũng chưa bao giờ nghĩ, sẽ có ngày, bọn
tôi có thể cười đùa với nhau như vậy, rất thoải mái! Làm bạn hóa ra cũng thích như vậy, đâu cần hơn đâu nhỉ.
Mà bây giờ, tôi với Hạo Du, có thể coi là bạn thân thiết rồi đấy!
Cho đến khi đồng hồ chỉ mười hai giờ đêm, tôi với Hạo Du vẫn còn ngồi
nói chuyện, vui nên tôi chẳng muốn out chút nào. Bọn tôi có bao nhiêu
chủ đề để nói, rất nhiều, thậm chí tôi còn hỏi anh về cuộc sống bốn năm
về trước, chúng tôi cũng tâm sự với nhau khá nhiều chuyện, tất nhiên là
vẫn còn một vài vấn đề còn e dè không nói. Mà mấy lần tôi cứ định nói
đến chuyện học tập, Hạo Du lại chuyển sang chủ đề khác, làm tôi còn chưa biết anh học trường nào nữa, hic. Dù sao tôi nghĩ giờ bọn tôi là bạn bè rồi, cũng nên biết anh học đâu chứ, nhỉ.
Mà theo tôi thấy, hình như chuyện tình cảm bốn năm trước, cũng như “vụ
rắc rối” lần tôi gặp lại Hạo Du đã không còn là mối bận tâm của hai
chúng tôi nữa, không ai trong hai bọn tôi nhắc lại chuyện ấy, mà nhắc
lại làm gì chứ, tôi cũng muốn quên rồi, Hạo Du cũng quên rồi là tốt. Tôi quyết định sẽ gây dựng lại một mối-quan-hệ-khác-xưa giữa tôi và Hạo Du, mong là không gặp rắc rối gì. Tôi đã nghĩ rồi, tình bạn hay tình yêu
thì đều là những tình cảm đáng trân trọng cả, chúng tôi đã không có
duyên làm người yêu, giờ có thể thoải mái nói chuyện, vui đùa thế này,
tôi thấy không còn gì phải suy nghĩ nhiều nữa.
Lily Lady: vậy thui, muộn r, e đi ngủ trc đây nha, hẹn mai gặp lại
DuHao: uk, ngu ngon, hi
Lily Lady: bibi a nhé, ngủ ngon:–h
DuHao: uk, chao e, mai gap;)
DuHao vừa offline
Hic, tôi chào Hạo Du, chưa kịp out thì đã thấy anh out trước rồi, cứ như kiểu mong tôi chào để đi ngủ luôn vậy, haiz.
Nhìn đồng hồ kim dài đã chỉ số sáu, tôi mới out Yahoo và tắt máy, để gọn nó lên bàn, tôi chui ngay vào trong chăn bông ấm áp, chuẩn bị một giấc
ngủ ngon lành cho đến…trưa mai.
Hôm nay tôi thực sự rất vui. Rất vui…
Có lẽ mai sẽ là một ngày…còn vui hơn nữa…
3.30 p.m
Ba giờ ba mươi phút, tôi và Đình Phong đã đứng ở sân bay chỗ cửa ra Quốc tế để chờ Tú Giang và Hạo Nhiên. Hai người họ chắc còn nửa tiếng nữa
mới xuống đến đây. Hihi, tôi vui quá đi à, ngóng ra ngóng vào, háo hức
vô cùng, xung quanh chúng tôi cũng đông người lắm, gần Tết dương lịch,
có lẽ họ đều chờ người thân đi xa trở về. Không khí tấp nập, nhộn nhịp,
tiếng người ra người vào làm tôi lại càng thêm phấn khởi. Nghĩ ra đúng
là lâu lâu lâu lắm rồi chưa gặp lại, không biết Tú Giang có thay đổi gì
nhiều không, có khi cô ấy còn xinh đẹp hơn trước, còn anh Hạo Nhiên nữa
cơ, bốn năm rồi, có bạn gái rồi không biết anh sẽ thế nào nhỉ, hihi, mà
tôi nóng lòng muốn biết mặt người yêu anh ấy quá, mỗi tội là cô ấy lại
không về được.
Đứng ngoài nhìn vào trong, tôi thấy tim cứ đập loạn lên vui mừng, đấy,
chưa gặp đã vui thế rồi, gặp rồi không biết còn thế nào nữa. Nhìn đồng
hồ, thấy thời gian trôi đi hết sức chậm chạp, tôi thấy mình sắp không
chịu nổi nữa rồi.
_Vợ yêu, bình tĩnh nào, còn chưa đến giờ mà.
Đình Phong khẽ siết tay rồi ghé tai tôi thì thầm. Tôi quay ra nhìn anh
(là ngước lên nhìn anh >.<), lông mày hơi nhíu lại nhưng vẫn cười:
_Em hồi hộp chết mất thôi.
Chợt thấy Đình Phong cúi xuống, còn thơm lên trán tôi một cái >”<
_Được rồi, bình tĩnh nào, vợ yêu, có khi hai người họ chưa xuống, em đã
mừng quá mà…ngất vào lòng anh thì anh không đưa em về được đâu đó.
Đình Phong bỗng ghé tai tôi nói nhỏ rồi lại ngẩng lên hì hì cười, nhìn
mặt đáng ghét không thể tả. Anh nói xong mà khiến hai má tôi nóng bừng
cả lên, chủ yếu là vì cái-thơm-giữa-nơi-đông-người kia, hic. Tôi khẽ cúi đầu, đấm (nhẹ) vào ngực anh mấy cái, giọng giận dỗi:
_Chỉ trêu người ta thôi.
_Đâu, anh nói thật đấy, hihi.
Đình Phong vừa nói vừa cười rồi đưa tay qua khoác vai tôi, để tôi được
dựa vào người anh. Ấm thật, tôi thoải mái ngả người vào ngực Đình Phong, cũng vòng tay qua ôm lấy eo anh. Mặc kệ ai nhìn thấy, tôi đang mỏi
người lắm rồi đây, tính ra là bọn tôi đã đứng ở đây từ ba giờ trưa rồi
đấy, Đình Phong bảo ngồi ở ghế chờ nhưng tôi hồi hộp quá không ngồi nổi.
Dựa vào khuôn ngực to lớn, vững chãi của Đình Phong, tôi vẫn nhìn vào
trong mong ngóng “người thân”, tim cứ rộn ràng đập. Chợt, quay sang bên, tôi bắt gặp ánh mắt của “ai đó” đang nhìn chằm chằm vào mình, ánh
mắt…chan chứa tình cảm nhưng cũng tràn đầy sự không-mấy-thích-thú.
Tôi bỗng giật mình, quay ngay mặt đi, còn đứng hẳn dậy, không…dựa dẫm
Đình Phong nữa, bỗng sao thấy bối rối lạ thường. Là Hạo Du!!!
Lén đưa mắt sang nhìn, tôi thấy Hạo Du đã đi đâu mất rồi, không còn đứng ở đó nữa, hic, tôi ngại quá, nhưng chẳng hiểu sao lại ngại, bao nhiêu
người ở đây tôi không ngại, sao mà vừa nhìn thấy Hạo Du lại ngại chứ
>.<, cảm giác như…mình vừa làm việc gì…sai trái, hic.
Chắc thấy biểu hiện lạ của tôi, Đình Phong choàng ôm lấ
