XtGem Forum catalog
Cuối Cùng...mình Cũng Thuộc Về Nhau!

Cuối Cùng...mình Cũng Thuộc Về Nhau!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3215430

Bình chọn: 7.5.00/10/1543 lượt.

ghếch như vậy, ai thấy mà không

yêu chứ. Tôi nhìn mãi mà không thấy chán tẹo nào, mà sao lại chán cho

được, yêu em còn chưa hết.

Nghĩ lại buổi tối nay được ở bên em tôi cảm giác cứ như đang mơ vậy, giờ nghĩ về những khoảnh khắc đó còn thấy mình lâng lâng, như đang vi vu

chín tầng mây. Quả thực là một buổi tối Noel đáng nhớ, có lẽ tôi sẽ

chẳng quên nổi đâu, hạnh phúc đến vậy cơ mà, thật lâu rồi tôi mới có thể thoải mái mà cười như thế. Cảm giác rất bình yên, giờ chỉ cần nhắm mắt

lại, mọi cảm xúc lúc tôi đi bên Tiểu Minh sẽ tràn ngay về lấp đầy con

tim của tôi, ấm áp, bình yên đến kì diệu.

Chưa bao giờ nghĩ chỉ cần được nhìn thấy cô ấy thôi là trái tim đã thổn

thức khôn nguôi, đâu cần gì hơn, một cái ôm, đến một cái nắm tay cũng

không có, vậy mà trong lòng vẫn ấm áp và bình yên đến vậy. Tình yêu đúng thật là lạ, tình đơn phương còn lạ hơn nữa.

Mà sao đã hơn ba mươi phút rồi mà Tiểu Minh của tôi vẫn chưa thấy lên

mạng vậy, gần mười một rưỡi rồi, có khi nào em đi ngủ rồi không, hôm nay đi cũng mệt mà. Nếu là vậy thì buồn thật. Tôi chán nản nghĩ thầm, không kìm nổi mà thở dài một cái. Chợt tôi thấy điện thoại rung liên hồi, ý

nghĩ là Tiểu Minh gọi lóe lên trong đầu, tôi vội xem máy. Không phải, là Tiểu Giang, hơi thất vọng tí.

_Ơi, anh đây, Tiểu Giang à?

_Vâng, hì, Hạo Du, gọi điện để chúc mừng giáng sinh anh thôi, anh chưa ngủ chứ?

_Ừ, anh chưa, anh vừa đi chơi về, cám ơn em, hì, giáng sinh vui vẻ nhé.

Thế em đang làm gì đấy, bên em đang là buổi trưa đúng không?

_Vâng, em nằm chơi thôi, ăn trưa xong khá lâu rồi. Thế anh vừa đi

chơi với Tiểu Minh về hả, hai người vui vẻ chứ? Mà mấy lần em nhắn tin

bảo anh gửi cho em số cô ấy mà chẳng thấy anh trả lời gì cả.


_Ừm – lí do tôi không trả lời em là vì tôi chưa biết nói sao cho em về

chuyện tôi và Tiểu Minh, nhưng dù sao…sớm hay muộn gì cũng phải nói thôi – Tiểu Giang, thực ra…

_Sao thế anh?

_Thực ra…anh với Tiểu Minh không phải là một đôi.

_Hạo…Hạo Du, anh nói…nói vậy là sao? Hai người…hai người không phải là một đôi? Như vậy là sao?

Tiểu Giang nghe tôi nói có vẻ sửng sốt lắm, tôi hiểu mà, tôi đã giấu em, giờ lại nói như vậy, em ngạc nhiên là phải.

_Ừ, bọn anh không phải là một đôi. Ý anh là…Tiểu Minh, cô ấy…không yêu anh.

Nói ra những lời này mà lòng tôi đau như cắt. Tôi biết, cho dù chúng tôi vẫn có thể bên nhau vui vẻ mà không nghĩ gì đến chuyện quá khứ (như vừa rồi), em cũng có thể vẫn còn quan tâm tới tôi (dù không nhiều), sự thật em không yêu tôi vẫn không thể thay đổi, tôi cũng không dám mơ mộng,

ước ao gì, chỉ sợ là viển vông, quá xa vời.

_Sao…như vậy? Thế Tiểu Minh yêu ai, cô ấy yêu ai? Hả Hạo Du?

_Đình Phong. – tôi buồn buồn nói.

_Lẽ nào lại vậy. Thế…hai người chia tay từ lúc nào?

_Chia tay? À…

Thấy Tiểu Giang hiểu lầm, tôi vội nói:

_Không, thực ra anh đã nói dối em, anh với Tiểu Minh chưa bao giờ là một đôi cả. Từ bốn năm trước, Tiểu Minh…

_Ý anh là sao? – Tiểu Giang bỗng ngắt lời tôi – Ý anh là Tiểu Minh đã chọn làm người yêu Đình Phong, chứ không phải là anh?

_Ừ.

Tôi nói rồi thở dài:

_Haiz, lúc anh đưa em đi lên máy bay đó, về đến bệnh viện, Tiểu Minh

đã…đã chọn Đình Phong rồi. Giờ hai người họ vẫn hạnh phúc lắm.

_Vậy…anh thì sao? Hạo Du, anh…bốn năm qua anh sống thế nào, lúc bị

Tiểu Minh…anh thế nào? Sao bây giờ anh mới nói với em, sao lại như thế

chứ?


_Tiểu Giang, anh…sống rất tốt.

_Hạo Du, tốt ư, anh nghĩ em là ai, em có thể tự tin là em còn hiểu anh hơn cả mẹ anh đấy, anh sao có thể sống tốt chứ?

_......

Tôi im lặng chẳng biết nói gì trước câu nói đầy kích động của Tiểu

Giang. Tôi không nghĩ là em lại xúc động đến thế trước chuyện này. Thực

ra đối với tôi, chuyện này không còn quan trọng nữa, tôi cũng dần dần

quên được những đau khổ trước kia, cho dù những vết thương lòng thì

chẳng thể nào lành được.

_Hạo Du, anh nói là bốn năm trước Tiểu Minh đã chọn Đình Phong ư? – nghe giọng Tiểu Giang đã bình tĩnh hơn.

_Ừm, từ lúc anh trở về bệnh viện thì hai người đã ở bên nhau rồi, cô ấy còn đưa anh…đơn li hôn.

_Khó tin thật. Anh có hỏi lí do không, em không tin là Tiểu Minh lại làm như vậy nếu không có lí do đặc biệt gì đó.

Nghe Tiểu Giang nói, tôi cũng thấy đúng ý mình nhưng chỉ nhẹ lời trả lời vào câu hỏi của Tiểu Giang.

_Cô ấy chỉ nói đã hết yêu anh.

_Chỉ nói là hết yêu anh? Chỉ nói như vậy sao Hạo Du, vậy là anh tin sao?

_Ừm.

_Sao anh lại ngốc như vậy chứ, một lí do chung chung như thế mà anh

cũng tin sao. Hạo Du, anh đọc cho em số Tiểu Minh đi, em sẽ nói chuyện

với cô ấy. Em không thể tin được là cô ấy chọn Đình Phong, mà chuyện đấy rõ ràng là không thể mà.


_Tiểu Giang…

_Nhanh lên đi Hạo Du, đọc cho em số Tiểu Minh.

_Tiểu Giang! Thực ra anh cũng nghĩ vì có chuyện gì đó nên người Tiểu

Minh chọn mới là Đình Phong nhưng hiện thực đã chứng minh điều ngược

lại, có lẽ lúc đó cô ấy thực sự đã muốn chọn anh ta rồi. Haiz, dù sao đó cũng là chuyện trong quá khứ rồi, em đừng nhắc đến làm gì, điều đó