hư là… anh còn chẳng
đối xử với tôi bình thường như những cô gái khác. Tôi thấy anh vẫn hay
cười với họ cơ mà, còn với tôi thì…, sao anh cứ lạnh lùng, khó chịu thế
nhỉ, còn cứ im lặng nữa.
Nghĩ đến đây, tôi lại thở dài liền mấy cái. Nằm trên giường, tôi cứ nghĩ mãi về cuộc hôn nhân-cứ-như-trong-mơ này của chúng tôi. Chẳng biết, nó
có phải thứ sẽ mang lại cho tôi niềm hạnh phúc không nữa, nhưng tôi sẽ
cố gắng, làm một người vợ tốt, chắc chắn đấy!
* * * * * *11 p.m
“Cốc…cốc…cốc…”
Làm xong bài tập chuẩn bị cho buổi học ngày mai, tôi đang định lên
giường đi ngủ thì bỗng nghe có tiếng gõ cửa. Tất nhiên, đoán ngay là
anh, tôi hỏi to:
_Có việc gì không ạ, em chuẩn bị đi ngủ rồi.
_Ra đây, tôi có việc muốn nói với cô.
Tôi nghe anh nói liền lật đật ra mở cửa.
_Dạ.
_Ra ngoài này!
Vừa nói anh vừa đi ra ban công, tôi đi theo anh, bên ngoài gió thổi lạnh buốt. Tôi đứng đối diện với anh, cố gắng giữ nhịp thở bình thường, tôi
hỏi, không giấu nổi tò mò:
_Có việc gì thế anh?
_Một vài việc thôi, tôi cần có sự thỏa thuận với cô.
_Sao ạ? – tôi vẫn chưa hiểu ý anh lắm.
_Việc thứ nhất là về hôn lễ của chúng ta, tôi muốn cô giữ bí mật về
chuyện này. Cô không được kể với bất kì ai về việc chúng ta đã lấy nhau. Tất nhiên ở trường, cô có thể coi như không biết tôi, được chứ .
Tỏ ra không quen biết ư, nếu tôi không phải bạn của Tú Giang chắc anh cũng chẳng biết tôi là ai mất.
_Vậy còn việc thứ hai ạ ? – tôi lại hỏi.
_Việc thứ hai, cuộc hôn nhân của chúng ta là do cha mẹ tôi và cô sắp
đặt, tôi không có tình cảm gì với cô cả nên đừng mong tôi sẽ quan tâm
cô. Tôi có cuộc sống riêng và tôi mong cô đừng can thiệp vào, nếu vậy
tôi cũng sẽ tôn trọng cuộc sống riêng của cô. Tất nhiên, cô không có
quyền áp đặt cho tôi chỉ vì tôi đã là chồng của cô, được chứ.
Hic, yêu cầu gì mà quá đáng thế. Tóm lại là anh muốn để yên để đi “ngoại tình” chứ gì. Dù sao thì tôi cũng là vợ cơ mà, không lẽ anh muốn có
“lẽ” sao TT_TT
_Vâng, tùy anh thôi ạ. – tôi lí nhí
Nghe tôi nói mà anh vui mừng ra mặt.
_Mà sao cô cứ gọi tôi là anh thế, nghe chối tai quá.
_Thì papa, à, bố em bảo là là vợ chồng thì phải xưng hô như vậy.
_Thôi, tùy cô, nhưng cấm gọi tôi như vậy khi không phải ở nhà đấy, nghe chưa. Thôi, tôi đi ngủ đây.
Nói rồi Hạo Du đi thẳng luôn về phòng. Tôi nhìn theo dáng anh rồi cũng
lẽo đẽo theo sau. Hôm nay vẫn như vậy, anh ngủ phòng anh, tôi ngủ phòng
tôi, cách nhau phong-của-hai-đứa to oành. Tôi nằm phịch xuống giường một cách mệt mỏi, trong đầu lại nghĩ không ngừng nghỉ về chuyện của tôi và
anh, về cuộc hôn nhân của chúng tôi. Mới mấy hôm đầu thôi mà mọi chuyện
chẳng có vẻ gì là suôn sẻ thế này, tôi chỉ biết thầm ước rằng những ngày sau mọi thứ sẽ tốt đẹp hơn!
* * * * * *6.15 a.m
Tôi mở mắt nhìn đồng hồ, đã đến giờ phải dậy. Tổi uể oải ra khỏi giường, vươn vai một cái rồi hít một hơi thật dài, thật dài, trong người vẫn
cảm thấy mệt mỏi. Hôm qua, tôi vẫn chưa quen giường nên ngủ không được
ngon cho lắm, hơn nữa, suy nghĩ về anh cứ lấp đầy tâm trí tôi làm tôi
càng cố ngủ càng không thể. Tôi đi ra trước cái gương rồi nhìn vào đó.
Tệ hại chưa, trước mặt tôi là khuôn mặt “không lấy gì làm thẩm mĩ”, mắt
vốn to lại còn hơi thâm thành ra như con gấu trúc vậy TT_TT, tóc thì vẫn còn nguyên dấu tích của cả đêm…lăn lộn. Tôi làm mặt dở khóc dở cười rồi bước ra khỏi phòng, nhìn sang bên vẫn thấy phòng anh đóng cửa im lìm,
đi xuống nhà cũng không thấy xe anh, biết anh đã đi học, tôi cũng nhanh
chân xuống chuẩn bị đến trường. Mặc dù ước mong được anh lai đến trường
không được thuận lợi, tôi vẫn tự nhủ là thời gian sống với nhau vẫn còn
rất dài, tất cả, mới chỉ là khởi đầu cho cuộc sống mới của tôi thôi. CUỘC GẶP GỠ ĐỊNH MỆNH
Hôm nay đến hơi muộn nên khu để xe đã đông nghịt rồi. Hàng trăm chiếc xe xếp thành từng hàng đều đặn, tôi để cho bác coi xe dắt xe vào cho mình
rồi đi bộ luôn lên lớp.
Trường tôi rộng lắm, có phải đi ôtô một vòng quanh trường chắc cũng phải mất hơn 30 phút. Vì trường tôi là trường học dành cho con nhà giàu. Tất cả học sinh ở đây đều là con các gia đình có địa vị trong nước. Con gái của chủ tịch tập đoàn dầu khí, công tử của bộ trưởng bộ giao thông vận
tải, hai anh em sinh đôi con chủ tịch ngân hàng quốc gia…nhiều lắm, có
kể tôi cũng không kể hết được. Lớp tôi là 10A1, lớp chọn của trường
nhưng không bằng lớp đặc biệt dành cho ban chỉ huy đoàn trường được. Đó
là lớp của Hạo Du, trong lớp toàn siêu nhân cả thôi TT_TT. Tú Giang cũng học lớp đó. Mà hình như các bạn của lớp 10 đặc biệt đều là hotboy,
hotgirl thì phải. Tú Giang vô cùng thông minh và xinh đẹp, được rất
nhiều bạn nam với các anh trong và ngoài trường yêu mến. Cô ấy tính lại
hiền lành và tốt bụng nữa chứ. Tú Giang với Hạo Du thì là một couple nổi tiếng của trường mà ai cũng phải ghen tị, mặc dù mới vào trường được
không lâu. Ngoài ra hai anh em sinh đôi Anh Dương – Anh Duy tôi kể trên
cũng là những chàng trai “sáng giá” nhất của trường tôi. Hai anh ấy đều
học lớp 11 năng khiếu. Anh Dương thủ lĩnh của đội bóng rổ, chiều cao lý
