_Tôi bảo đừng nói nhiều mà.
Anh bỗng nổi dậy, đứng vụt dậy rồi nhìn tôi trừng trừng, lại còn to
tiếng với tôi nữa. Tôi vội bám tay anh, van xin anh bằng giọng vô cùng
thảm thiết:
_Không…xin anh, đừng để em sống một mình ở đây.
_Cô có nói thế nào thì tôi cũng không thay đổi quyết định đâu.
Mặc cho lời van xin của tôi, Hạo Du vẫn cứ quả quyết sẽ rời xa tôi bằng
cái giọng lạnh lùng đến đáng sợ. Rồi anh bỏ luôn bữa cơm mà lên phòng.
Tôi cũng bỏ đấy chạy theo anh, nhưng chỉ nhận được một cái đóng sập cửa
vô tình. Tôi ngồi sụp xuống trước cửa phòng anh, vẫn cứ run lên bần bật, không tin vào những gì anh vừa nói nữa. Mọi chuyện chỉ là mơ thôi chứ,
phải không.
Tôi lững thững đi về phòng rồi lên luôn giường nằm. Cuộn tròn trong cái
chăn bông ấm áp, tôi lúc này muốn khóc quá mà sao không khóc được, chỉ
thấy đau quặn trong tim. Nếu thực sự mai anh không ở nhà nữa, thì tôi sẽ ra sao đây. Có lẽ tôi sẽ chết dần chết mòn vì nhớ anh mất thôi. Tôi sao có thể chịu được chứ, trời ơi!
* * * * * *6.30 p.m
Tôi không hiểu tâm trạng của tôi bây giờ ra sao chứ. Mọi thứ đều cứ mờ
mờ ảo ảo. Tôi không nghĩ gì được ngoài việc từ mai anh sẽ không về nhà
nữa. Tôi nấu ăn mà hoàn toàn không kiểm soát được mình nữa, cứ cắt vào
tay suốt. Tim tôi đau lắm, đâu đến thắt lại, cảm tưởng như có thể ngừng
đập bất cứ lúc nào. Tôi mệt mỏi ngồi phịch xuống ghế, trước mắt chỉ có
duy nhất một màu đen.
_Dọn cơm đi, tôi đói rồi.
Nghe thấy giọng Hạo Du, tôi quay sang nhìn anh rồi lặng lẽ đứng lên dọn
cơm. Tôi không nói gì cả, mà cũng chẳng biết phải nói gì bây giờ, chỉ im lặng xới cơm và gắp thức ăn cho anh như mọi khi. Anh cũng ăn mà không
nói gì, cũng không gạt thức ăn tôi gắp cho như trưa nay nữa.
Đây sẽ là bữa cuối cùng tôi được cùng ngồi đây với anh sao, ai nói với
tôi là không phải đi mà. Tôi nhìn anh, chăm chú, bằng đôi mắt vô hồn. Cả bữa tôi chỉ ngồi nhìn anh vậy thôi chứ cũng chẳng có tâm trạng nào mà
ăn nữa.
Chờ Hạo Du ăn xong, tôi đứng dậy dọn dẹp rồi lại về phòng. Hôm nay, tôi
sẽ ngủ thật ngon, sẽ quên hết mọi chuyện đi, không quan tâm gì nữa đâu,
không quan tâm gì nữa…
HAO DU’ S POV
Nhìn cô ta trong bữa cơm tối nay mà tự nhiên mình cứ có cảm giác lo
lắng. Mình biết cô ta đang cố tỏ ra không có chuyện gì, nhưng lại hoàn
toàn ngược lại. Thà cô ta cứ khóc như mọi lần thì còn dễ chịu hơn. Cứ
nhìn vào ánh mắt ấy là mình lại không chịu nổi cảm giác tội lỗi đang dần xâm chiếm mình. Đôi mắt đáng thương, yếu ớt nhưng đầy dịu dàng, yêu
mến. Ước gì cô ta cứ tỏ ra tức giận rồi trách móc hay hận mình, mình còn cảm thấy dễ chịu hơn. Đằng này lại vẫn quan tâm đến mình như vậy. Hic,
mình có nên ở lại trường không nhỉ? Có chứ, mục đích của mình sắp đạt
được rồi nữa, cứ thế này, nhất định cô ta sẽ bỏ cuộc thôi. Mặc kệ cô ta
đi vậy.
Em sẽ phải bỏ cuộc sao anh?
Hôm nay Hạo Du không về nhà thật, mới thế mà tôi đã nhớ anh khôn nguôi.
Tôi ngồi trên giường, mắt nhìn vô định. Tôi nhớ anh, nhớ dáng ngồi của
anh trên sofa, nhớ lúc anh ăn ngon miệng món do tôi nấu, nhớ cái lần đầu tiên anh cười nhớ tôi, nhớ đến quay quắt. Nỗi buồn như vây lấy tôi,
khiến tôi muốn khóc mà không khóc được, chỉ thấy đau nhói ở trong tim.
Giờ này không biết anh đang đang làm gì, đã ăn gì chưa, có ai chăm sóc
không? Tôi cứ tự hỏi mình rồi lại suy diễn, đã có Tú Giang lo cho anh,
tôi đâu cần. Lại trùm kín chăn và một mình trong nỗi nhớ, tôi không dám
nhắm mắt lại nữa, chỉ sợ anh lại xuất hiện, cùng với những lời nói vô
tình làm trái tim tôi tan nát. Ôi, đau lắm anh biết không.
HAO DU’ S POV (1)
Ôi, tâm trạng gì thế này. Sao mình lại cứ nghĩ đến cô ta. Hic, không
biết cô ta có buồn nhiều không, có khóc nhiều không, khéo lại sưng hết
cả mắt lên rồi ý chứ. Mong là không phải vậy, nếu cô ta cứ khóc nhiều mà lại không ăn gì thì thật là nguy hiểm, nếu bị làm sao thì sao đây, lại ở một mình nữa chứ. Hic, liệu mình có nên về không nhỉ. Nhưng nếu mới đi
mà đã về thế này thì mất mặt lắm, không được. Thôi kệ, không có mình một hôm thì đã làm sao mà chết được, mình được tự do thế này thật là thích, haha.
* * * * * *Ngày thứ hai không có anh là một ngày thật dài. Để không nhớ anh đến điên dại, tôi lao đầu
vào học, học, học và học. Dù sao thì cũng sắp thi học kì rồi, không thể
đều chuyện tình cảm choán hết tâm trí tôi như vậy. Nói thế chứ có học
thế nào thì hình ảnh của anh vẫn cứ xuất hiện trong đầu tôi. Tôi nhớ anh quá. Hôm nay tôi vô tình thấy anh ở trường, đi cùng Tú Giang. Anh vẫn
cười tươi lắm. Vậy là tốt rồi, chỉ cần thấy anh luôn vui khỏe, vậy là
tôi yên tâm rồi.
Từ lúc anh không về nhà, tôi chẳng ăn gì cả. Nhưng tôi không thấy đói, chẳng muốn ăn gì. Có vui vẻ gì đâu mà ăn chứ, hic.
HAO DU’ S POV (2)
Hic, ngồi một mình buồn thiu trong kí túc xá trường mới chán làm sao,
Tiểu Giang thì đi học suốt. Tự nhiên mình lại thèm có được sự quan tâm
như lúc ở bên cô ta. Hic hic, ở nhà lúc nào cũng có người chuẩn bị bữa
cơm cho rồi đem tận miệng, lại còn được cô ta gắp thức ăn cho, bây giờ
phải tự chăm lo cho