Duck hunt
Cuộc Sống Trêu Trọc Chó Mèo Của Nhị Nữu

Cuộc Sống Trêu Trọc Chó Mèo Của Nhị Nữu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325271

Bình chọn: 9.00/10/527 lượt.

…Ngươi nghe ta giải thích ….”

Đại biến thái lạnh lùng nhìn ta.

“Ta…Ta tuyệt đối không phải cố ý-! ! !”Ta giơ ba ngón tay lên trời thề thốt!

Đại biến thái hơi thở càng lúc càng mạnh (tức xịt khói mà) ánh mắt nhìn ta càng lạnh đến thấu xương.

Đại biến thái cũng không thèm cười nữa…Thôi xong, tiêu rồi, lần này thật sự làm hắn xù lông nhím lên rồi …>o

“Đại…Đại biến thái, ta sai rồi, ta sai rồi, ta thật sự không phải cố

ý-…” Ta nhanh chóng khóc lóc ỉ ôi. Trước kia, lúc Đại biến thái tức giận vẫn có thể cười được, bây giờ hắn như vậy, không cười, cũng không nói,

chính là một khẩu súng bắn ra sát khí. Ta thật sự không biết nên làm sao bây giờ.

Đại biến thái vẫn nhìn chằm chằm vào ta, không nói.

“Đại…Đại biến thái, ta biết ngươi rất thương tâm. Cái này…chuyện liên

quan đến danh dự, nhưng là ngươi biến thái như thế cũng…cũng sẽ không

quá quan tâm đúng không? Dù sao ngươi cũng từ quan rồi mà, chờ qua một

thời gian nữa mọi người sẽ quên thôi-!” Ta cố gắng an ủi Đại biến thái.

Vẻ mặt Đại biến thái rốt cuộc có chút biến hóa, nhưng là….là càng hung ác…>o

“Đại biến thái. Vậy…như vậy có được không. Ta, ta có tội, ta có lỗi với

ngươi. Ta chủ động đưa mông cho ngươi đánh, có được hay không?” Ta thử

thương lượng.

Đại biến thái vẫn bất động.

“Đại biến thái?” Hơi liều mạng, ta chậm rãi đứng lên, giơ tay đưa qua

đưa lại trước mắt Đại biến thái. Đại biến thái vẫn chỉ lạnh lùng nhìn

ta, không hề phản ứng.

“Đại biến thái? Ngươi không phải là tức quá hóa ngu đấy chứ?” ta tiếp tục thử đưa tay quơ quơ trước mắt Đại biến thái.

Tay liền bị nắm chặt!

“Đau …Đau đau…Đau…”

Tay Đại biến thái nắm rất chặt, rất ra sức, cảm giác giống như muốn bóp nát xương cốt ta không bằng.

“Rằm tháng tám muốn làm phép trở về là có chuyện gì?” Đại biến thái rốt cuộc mở miệng.

Lời Tiểu Lôi nói lúc nãy, đã bị hắn nghe được?

Tim ta lập tức như ngừng đập, há miệng, bất an nhìn Đại biến thái. Không biết phải giải thích với Đại biến thái như thế nào.

“Ngươi đã sớm muốn bỏ đi rồi, có đúng không!” Đại biến thái rống giận, lại lần nữa đẩy ta té vật xuống giường.

Ta đứng hình nhìn Đại biến thái trân trân, không biết phải trả lời thế nào.

“Xem ra ta trước giờ đã quá nuông chiều ngươi!” Đại biến thái ánh mắt

bạo ngược, hiện lên một tia tàn khốc. Đưa một tay nắm lấy cổ ta nhấc

bổng lên không trung.

“Đại…Biến thái…” Thật khó chịu, có chút khó thở. Hắn muốn, bóp chết ta sao?

Lực tay Đại biến thái càng lúc càng mạnh. Ta nhướng mày, bị xiết cổ nên

hô hấp bắt đầu dồn dập, hai mắt thoáng hằn lên gân máu đỏ tươi nhìn hắn.

“Thứ không nghe lời, giữ lại cũng vô dụng.” Giọng Đại biến thái âm sâu, tiếp tục tăng thêm lực đạo lên tay.

“…Ừm…Ách…” Ta chỉ có thể phát ra một ít tiếng rên rỉ a ô, hoàn toàn

không thể nói ra lời, hai tay không còn sức lực đặt hờ trên tay Đại biến thái, cũng không còn sức giãy dụa.

Thật sự phải chết sao…

Ta nhìn Đại biến thái, một giọt nước mắt theo đuôi mắt chảy xuôi xuống.

Chết thì chết…chỉ là, chết trên tay Đại biến thái, tại sao lại không chút cam lòng.

Rõ ràng hít thở không thông đến nỗi đại não cũng bắt đầu mê muội. Cảnh

vật trước mắt bắt đầu biến thành trống rỗng, tại sao…đau nhất…vẫn là

tim…

Cứ như vậy mà chấm dứt…Ta cũng là…một nữ xuyên không…thất bại nhất.

Nghĩ đến đây, ta không khỏi tự cười giễu mình một tiếng, hai tay khoác trên tay Đại biến thái, vô lực … rơi xuống.

Đôi đồng tử Đại biến thái chợt co rút lại, đột nhiên buông tay. Ta một

lần nữa lại ngã xụp xuống giường, há to mồm khẩn trương hô hấp. Ta tham

lam hít thở hổn hển, toàn thân nổ tung từng đợt – tê dại. Mặc dù đã sớm

được thể nghiệm qua cảm giác chết là như thế nào, nhưng chưa bao giờ cảm thấy sợ hãi như thế.

Đại biến thái dự tính sẽ buông tha cho ta? Ta thở dốc được rồi, lại khó hiểu nhìn lên Đại biến thái.

“…” Đại biến thái nhìn ta, một câu cũng không nói, tay nắm quyền thật chặt.

Ta có chút hoảng sợ nhìn lên Đại biến thái, hắn lại muốn đối với ta như thế nào đây?

Đại biến thái chỉ chăm chú nhìn ta một lúc lâu, trầm mặc xoay người…Đi ra cửa phòng.

Nhìn bóng lưng Đại biến thái đi ra cửa phòng, ta bỗng có dự cảm. Nếu cứ để hắn đi ra như vậy, lần này đây, chúng ta – xa nhau.

Ta không muốn, để ta cùng Đại biến thái nói lời từ biệt lại biến thành như vậy.

“Không được đi!” Còn chưa kịp suy nghĩ nhiều, cũng đã thốt ra.

Đại biến thái thoáng ngừng, sau đó tiếp tục đi ra ngoài.

“Ta không muốn chúng ta như vậy! Dựa vào cái gì? Tại sao ngươi một mực

ra vẻ ta đây là đúng nhất. Ta vốn không phải là người ở cái thế giới

này! ! ! Ta muốn trở về có gì không đúng? Tại một thế giới khác, ta có

người nhà của ta, ta có bạn bè của ta, ta có cuộc sống hoàn mỹ của ta.

Ta tưởng nhớ đến nơi đó, nhớ đến quê nhà ta đã sống từ nhỏ đến lớn, có

cái gì không đúng chứ! ! !”

Oan ức tự nhiên bộc phát, không hiểu sao nỗi khó chịu trong nháy mắt

không ngừng tuôn ra làm suy sụp lý trí, ta bắt đầu gầm rú như bệnh tâm

thần.

Đại biến thái dừng lại. Chỉ là dừng lại.

“Ngươi thì lớn lắm sao? ! Ngươi lợi hại, ngươi rất giỏi. Ngươi muốn giết người liền giết ng