vết thương trên mông,
cứ mỗi bước đi lại dày vò a dày vò. Nhớ lại sau khi bị Đại biến thái
đánh xong, ngày hôm sau ta đưa tay vuốt mông, hình dấu tay người rõ ràng in hằn trên mông, còn có thể mò thấy từng cái từng cái một! T_T Cũng
còn may là, ta là ngươi đi đầu tiên, tất cả mọi người chỉ có thể nhìn
thấy bóng lưng của ta. Nếu không, bọn họ nhất định sẽ rất kinh ngạc, tại sao Thánh Nữ Linh Sơn lại dùng vẻ mặt dữ tợn như vậy đi lên tế đàn…
Thật vất vả mới leo lên đến đỉnh tế đàn, ta hít vào mấy hơi thở thật sâu, mới có thể sửa lại nét mặt, xoay người lại.
Nhìn quan sát xuống bên dưới tế đàn….Người quỳ lạy rậm rạp, xuyên suốt
tầm nhìn chỉ toàn là một màu tối như mực. Nhiều người như vậy mà chỉ dập đầu quỳ lạy, không có một chút ầm ỹ nào. Nếu nói không bị toàn cảnh thế này làm cho rung động – chỉ là giả dối thôi. Cảm giác ở trên cao nhất,
độc tôn duy ngã thế này…thì ra lại tuyệt vời như vậy. Có lẽ là đã bị hào khí ở đây lây nhiễm, ta bất tri bất giác cũng trở nên trang nghiêm
Đọc tế văn cầu phúc, dâng hương, quỳ lạy, nghi thức dựa theo trình tự cứ từng bước mà thực hiện. Kế tiếp chính là hiến tế máu của hoàng thượng
và Tam hoàng tử, lấy danh nghĩa hoàng tộc của triều đại hướng về phía
trước tỏ vẻ chờ lệnh, phù hộ sinh linh. Vừa lúc ta đem hai chén máu đi
lên phía trước tế đàn, tế đàn đột nhiên bắt đầu kịch liệt lay động. Chén máu trong tay thiếu chút nữa là bị đánh đổ. Người dưới đất vẫn quỳ lạy
như trước, nhưng bởi vì khoảng cách quá xa, cho dù bọn họ có đi lên nhìn xem cũng không thấy rõ lắm trên tế đàn rốt cuộc là đang xảy ra chuyện
gì.
Lay động xong, viên đá ta đang đứng dưới chân đột nhiên đẩy ra hai bên,
ta còn chưa kịp phản ứng đã bị rớt xuống dưới. Lục mỹ nam phi thân tiến
đến kéo ta lại, ai ngờ Lục mỹ nam còn chưa vận sức, tảng đá dưới chân
hắn cũng tự động mở ra, cùng ta rơi xuống hố sâu. Rơi xuống tiếp đất, ta kêu rên lên, bởi vì, chỗ tiếp đất là cái mông tội nghiệp của ta-!
Ta giãy dụa, thật vất vả đứng dậy, trong nháy mắt lại bị một vật thể rơi xuống đập vào. Ta lại ngã xuống đất, kêu rên lên một tiếng…ta phun! Cái mông ta lại tiếp đất!
“Nhị Nữu! Ngươi không sao chứ!” Một đôi tay giúp ta đứng dậy. Tảng đá
trên đỉnh đã tự động đóng lại miệng hố. Ta muốn lấy dtdd ra chiếu sáng,
lại phát hiện dtdd không có ở trên người, có thể là lúc té xuống đã rơi
xuống đất rồi. Ta gian nan ngồi xổm xuống lục lọi mò tìm, lại mò thấy
một vật thể ấm áp mềm nhũn.
“Ai…Ai đang sờ trẫm!”
“…” Ta chuyển phương hướng, tiếp tục mò. Sờ soạng hồi lâu cũng không mò
thấy gì, không khỏi sốt ruột, đột nhiên nhớ ra Thần bí thạch còn đang bị trói chung trên dtdd, vội vàng hô: “Thần bí thạch, nghe được lệnh ta,
lập tức biến thành dạ minh châu cho ta!” Vừa dứt lời, trong một góc nhỏ
của mật thất lập tức phát ra ánh sáng lờ mờ. Ta mừng rỡ chạy tới, đúng
là một viên dạ minh châu tròn xoe nằm bên cạnh dtdd.
Ta cầm lấy dtdd, lại nói với Thần bí thạch. “Lớn hơn một chút!” Thần bí
thạch bay lên không trung, phát ra ánh sáng chói lòa, cả mật thất rốt
cuộc hoàn toàn sáng ngời ngời.
“Trăm phòng vạn phòng, không ngờ Yến Vương lại ngang nhiên sẽ như thế!”
Hoàng thượng cũng đứng dậy, trong giọng nói mang theo chút phẫn nộ.
Ta gật đầu. “Tại lễ tế dâng máu, chúng ta đều biến mất. Yến Vương có thể mượn cơ hội này nói trời xanh không thừa nhận các ngươi. Nhưng điều ta
càng quan tâm hơn chính là, chúng ta có thể … ra ngoài được hay không
đây.”
Tất cả mọi người không ai nói gì thêm nữa. Ta tỉ mỉ quan sát mật thất
thật lâu. “Ta nói, cái mật thất này cũng không đến nỗi quá nhỏ.” Ít nhất chúng ta ba người rớt vào bên trong cũng không đến độ phải chen lấn.
Lục mỹ nam trong khuôn mặt của Tiểu Si gật đầu. Hoàng thượng có vẻ hơi nghi ngờ – nhìn về phía ta
“Hơn nữa, cái mật thất này cũng không sâu. Bây giờ đang là ở phía dưới
tế đàn, nhưng là, tế đàn được kiến tạo theo hình thang. Trên tế đàn nhất định thể tích cũng không lớn.” Ta tiếp tục nói.
“Ý của ngươi là, tường đá nơi này sẽ không phải là rất dày?” Hoàng
thượng hình như đã hiểu ý ta. “Nhưng cho dù tường đá không phải rất dày, muốn đánh nát nó cũng thực sự không phải chỉ dùng lực của ta và ngươi
là có thể làm được-.”
Lục mỹ nam nhìn về phía ta, tựa hồ đang do dự, có nên hay không … tiết lộ thân phận.
Ta hướng hắn lắc đầu, sau đó quay hướng Thần bí thạch thét lên: “Lại
đây!” Thần bí thạch bay trở về trong tay ta, ta liền ra lệnh cho nó:
“Biến thành mũi khoan!” Trong mật thất lại tối thui trong nháy mắt. Ta
lấy dtdd ra, chiếu vào trong tay. Thần bí thạch đã biến thành một cái
mũi khoan cầm tay giản dị.
“Dùng cái này đi!” Ta đưa mũi khoan giao cho hoàng thượng. “Mặc dù chậm một chút nhưng nhất định có thể ra ngoài được.”
“Ý của người là, Trẫm làm? !” Hoàng thượng ngập ngùng nhìn mũi khoan trong tay ta.
“Không phải ngươi thì là ai đây? Ta cũng không đủ sức!” Ta vuốt vuốt mông, tìm đến một góc ngồi xuống nghỉ ngơi.
Hoàng thượng lại nhìn Tiểu Si, lắc đầu, xắn tay áo lên bắt đầu làm việc!
“Ta nói, ngươi cần phải nhanh lên một chút, lệnh bài của ta chỉ ph
