phải mặc vũ y này tham gia dạ yến. Tuyệt đối không được mặc mấy loại y phục thập cẩm bát nháo, đặc biệt là kim quang lòe loẹt-.” Đọc xong ý chỉ, tiểu
thái giám vung tay lên, liền có người trình lên một bộ vũ y tuyết trắng
sáng sủa, bao chung quanh y phục tựa hồ còn có một ít linh khí, giống
như vật phẩm của tiên gia.
Ta tiếp nhận vũ y xong, ánh mắt cung nữ cả gian phòng đều phát sáng, kể
cả Minh Nguyệt kia, trong ánh mắt cũng có một tia long lanh.
Ừm ~ Thật là rất đẹp mắt-. Ta nhìn vũ y tuyết trắng thanh nhẹ, lại nhìn
qua hoa y kim quang nằm trong hộp. Phải chọn lựa…Thật sự quá khó khăn!
Hai bộ y phục ta đều thích. Do dự hồi lâu, cuối cùng ta với tay hướng về phía kim quang lấp lánh bên cạnh. Lại bị ‘Minh Nguyệt’ ngăn cản. Sau đó nàng vẫn không lên tiếng, đem vũ y nhét vào trong tay ta.
“Ta vẫn cảm thấy y phục Yến Vương tặng hợp ý ta hơn.” Ta đẩy vũ y ra, giải thích.
Minh Nguyệt vẫn không nói, chỉ ngoan cố đem vũ y nhét vào tay ta. Sau đó huy chưởng, đem kim y nằm trong hộp phá nát thành từng mảnh nhỏ…
Orz, Kim y hoa lệ của ta T_T
“Minh Nguyệt, ta muốn hóa yên huân trang!” Bất đắc dĩ thay xong y phục, ta kiên định nói với Minh Nguyệt.
(*Yên huân trang: trang điểm theo trường phái ấn tượng, như hun lên
khói, còn gọi là lớp trang điểm gấu mèo (những người già thích gọi như
thế), thuộc về một loại phương thức hóa trang. Yên huân trang đột phá
quy củ cũ phân biệt rõ ràng của bút kẻ mắt và màu mắt, ở chỗ hốc mắt
vung ra một khoảng. Bởi vì nhìn không thấy vết tích màu sắc tương tiếp,
giống như khói sương lượn lờ, mà lại thường lấy màu đen xám là màu
chính, thoạt nhìn giống như vết tích hun nướng, cho nên gọi theo cách
hình tượng là hun khói. Nói chung, yên huân trang dường như tổng gây cho con người ta một loại ấn tượng tương đối khoa trương. Kỳ thực việc chọn lựa màu mắt và việc trang điểm đánh bóng có quan hệ. Trên cơ sở nhấn
mạnh yên huân trang phát triển ra “Tiểu yên huân trang”, phát triển ra
loại màu mắt phù hợp với lớp người dùng phổ thông, gần với màu da thịt,
đắp nặn lên một loại cảm giác quyến rũ mà không quá phận khoa trương.)
YÊN HUÂN TRANG
“Yên huân trang?” Cầm hộp hóa trang chuẩn bị giúp ta trang điểm – Minh Nguyệt khó hiểu hỏi.
“Đúng vậy, chính là theo sát nghĩa đen của nó, hóa trang giống như bị hun khói là được! Rất có mùi vị!”
“…”
“Tốt lắm.” Minh Nguyệt đảo lộng trên mặt ta chừng nửa canh giờ, rốt cuộc cũng hoàn thành.
“Minh Nguyệt, ngươi biết thuật dịch dung sao? !” Nhìn vào gương, ta bắt đầu kinh hô.
“Thuộc hạ cũng chưa dùng thuật dịch dung.” Minh Nguyệt bất đắc dĩ trả lời.
“Vậy…. vậy nữ nhân trong gương này…” Kém ta nhiều lắm! “Không được,
không được ngươi làm lại lần nữa cho ta đi!” Này…trang điểm quá đẹp, ta
sẽ không tự chủ được, nhìn đâu cũng phản quang… (*Nhị Nữu vốn háo sắc
mà, mê mẩn trước sắc đẹp của Thần Vũ í mà)
“Được.” Minh Nguyệt cau mày, sau đó kiên định nói: “Thuộc hạ lần sau nhất định sẽ không làm Thánh Nữ thất vọng!”
Sau đó…Ta ước chừng lại bị đùa nghịch thêm một canh giờ. Lúc Minh Nguyệt hoàn toàn tin tưởng đem gương đặt ra trước mặt ta, ta…hoàn toàn – ngây
dại.
Đẹp thật, đẹp thật, ánh mắt ta mê ly nhìn người trong gương. Chờ Minh
Nguyệt lấy gương lại rồi, ta mới có phản ứng. Không được! Cứ như vậy mà
đi, ta sẽ tự kỷ đến ngơ ngẩn mất hồn mất.
“Minh Nguyệt. Giúp ta…” Trang điểm đơn giản hơn một chút là được rồi. Ta còn chưa đề cập xong, Thái hậu đã phái người đến đón.
“Sớm vậy sao?” Ta thắc mắc, hỏi người từ trước đến giờ đều đến đón ta.
“…” Không có ai trả lời
“Này!”
“A, vâng, vâng, Thánh Nữ đại nhân. Ý thái hậu là…đón Thánh Nữ đến điểm
tụ hội với bà trước, đến lúc đó Thánh Nữ và thái hậu cùng nhau đi dự
tiệc.”
Đến chỗ tụ hội với bà ta trước? Ta đưa mắt nhìn Minh Nguyệt. Minh Nguyệt nhẹ nhàng khẽ gật đầu.
“Sao, vậy đi thôi. À phải rồi, thái hậu thưởng cung nữ này cho ta, ta
rất vừa lòng, ta muốn mang nàng theo cùng, chắc là không có vấn đề gì
đúng không.” Ta tùy tiện hỏi.
“Đương nhiên, đương nhiên rồi ạ, Thánh Nữ đại nhân, mời.” Người đến đón vội vàng vẫy đuôi trả lời.
Đã tới tẩm cung của thái hậu, còn chưa vào đến cửa đã mơ hồ ngửi thấy
một cỗ hương vị ngọt ngào, càng vào sâu bên trong, mùi vị ngọt ngào càng nồng đậm. Ta hít hà, thưởng thức của thái hậu…cũng quá!
“Thiên Tằm vũ y này mặc vào trên người Thánh Nữ cũng thật khác hẳn người thường.” Thái hậu vừa gật đầu vừa than thở.
“Thái hậu quá khen.” Ta nắm chặt tay, nhịn xuống ý muốn động thủ đánh bà ta.
“Thánh Nữ, mời ngồi.” Thái hậu nhiệt tình kéo ta đến bên người. “Vải
Thiên Tằm vũ này, cả trong hoàng cung chỉ có một. Ban đầu ta còn muốn
hoàng nhi ban cho, hắn cũng không chịu thưởng. Bây giờ lại sai người làm y phục cho ngươi, có thể thấy được hoàng nhi đối với ngươi chính là rất mực quan tâm-.” Thái hậu vỗ vỗ tay ta, thấm thía nói.
“Á…chuyện này…thái hậu cả nghĩ quá. Ha ha.” Quan tâm? Không cảm thấy, hắn chỉ vì thú vui thôi. Lòng ta đánh thót một cái.
“Thánh Nữ, ngươi nói thật cho Ai gia biết, ngươi cảm thấy hoàng nhi của Ai gia thế nào?”
Ta nói…Thái hậu, ánh m
