h rỗi của Vương thị rất nhiều, không chỉ có thể lên trấn mua một ít kim chỉ về may vá, còn gia tăng nuôi tằm, trong gia đình dần dần cũng dư chút tiền. Lúc hai đứa trẻ được một tuổi, Vương thị thậm chí còn làm cho hai đứa trẻ mỗi đứa một cái khóa bạc. Sau khi trải qua một cái tết Âm lịch náo nhiệt, đầu xuân, Cố Tứ Ngưu liền khẩn trương đem hạt giống mà Vương Thế Trạch cho đem gieo trồng. Vương Thế Trạch nói đúng, Cố Tứ Ngưu đối với nông sự rất giỏi, bất quá một năm công phu, nhưng hắn lại có thể trồng nên những ruộng ngô, hoa màu tốt tươi, mảnh đất sau nhà cũng bị hắn khai khẩn trồng khoai tây, khoai lang. Ngay từ đầu Hoa Minh Minh còn không biết cậu mang về cái gì, sau lại chờ phụ thân trồng xong, mắt nàng tràn đầy sao nhìn về cậu, cậu rất giỏi, cư nhiên biết đem thứ đồ tốt này mang về, có thứ này, cho dù là năm thiên tai cũng không sợ đói a! Nàng cong cong đầu, trước mắt cũng chỉ biết hiện tại là năm Thiên Khải, hoàng đế họ gì a? Rốt cuộc là cái triều đại gì? Có phải hay không mất quyền lực lịch sử? Nàng cũng không rõ ràng lắm, trong một cái sơn thôn nhỏ, làm sao biết mà được quốc gia đại sự? Nàng cũng không có cái bản lãnh nghe thấy niên hiệu liền biết triều đại gì, Trung Hoa trên dưới 5000 năm, niên hiệu nhiều quá nhiều a! Chính là nhìn đến thời điểm thu hoạch, nàng mơ hồ có chút xác định, chính mình tựa hồ xuyên qua đến một thời không xa lạ! Bởi vì nông sản thu hoạch được không giống thổ sản của Trung Quốc, thời gian tìm thấy mấy thứ này ở Trung Quốc cũng khác, chậm hơn, phần lời là vào thời Minh Thanh, nhất là khoai tây, nàng nhớ rất rõ, sớm nhất cũng là vào thời Khang Hi. Hoa Minh Minh không khỏi 囧 một chút, chẳng lẽ hiện tại là thời Thanh? Nàng thành cô gái Thanh xuyên?! Bất quá nàng lập tức phủ định phán đoán của mình, bởi vì nàng không có nhìn thấy phụ thân cạo phần đầu tết tóc đuôi sam! Kiếp trức xem qua mấy bộ phim thời Thanh, nàng cơ bản biết niên hiệu của hoàng đế thời Thanh, nàng xác định không có niên hiệu gọi là Thiên Khải. Xem ra là một thời không không biết tên! Nàng thở dài nhẹ nhõm một hơi, nếu thực xuyên qua đến thời Thanh, nàng sẽ phi thường buồn bực! Cố Tứ Ngưu cùng Vương thị một bên quét tước trong kho lúa, một bên cười nhìn lương thực trong nhà, cười đến toe toét. Kho lúa của gia đình Cố Tứ Ngưu là do thái tổ gia gia của hắn bỏ tiền xây dựng, dựng ở trong núi, đem một vách núi đào rỗng, bốn phía xung quanh đều dẫn nước ra ngoài, bên trong kín đáo không thông gió, ngay cả con kiến cũng không đi vào được. Bên ngoài lấy khóa lớn khóa kỹ, lại thêm một tầng cơ quan giống như vách núi, còn có không ít cây cỏ che dấu, từ bên ngoài nhìn không khác ra bên trong có sơn động. Năm xưa nơi này không phải dùng để chứa lương thực, mà là cất giấu tài sản của gia đình, đáng tiếc ngân khố lớn như vậy, tới thời tổ gia gia của Cố Tứ Ngưu, toàn bộ đều tiêu hết. May mắn Cố Tứ Ngưu không phải là một người chịu thua kém, chăm chỉ làm lụng tránh khỏi việc bại gia tán nghiệp. Cố Tứ Ngưu nhìn kho lúa tràn đầy nói: “Trước đây ta từng nghe cha nói qua, khoai tây là thứ tốt, dễ trồng cũng dễ chăm sóc, không cần ruộng tốt” Vương thị cười tủm tỉm nói: “Mới đây ta cũng nếm qua khoai nướng, hương vị kia rất ngọt ngào!” Cố Tứ Ngưu nói: “Nghe nói cây ngô cũng là thứ tốt, thân ngô còn có thể dùng để nuôi heo. Tất cả đều là thứ tốt, rất tốt, chính thế nếu có gặp năm mất mùa cũng không sợ. Kho lúa lại xây dựng ở trên núi, nước có đến dâng cũng không sợ kho lúa bị hỏng” Hai người cẩn thận đem kho lúa sửa sang lại sạch sẽ, nhìn lương thực chiếm hết chỗ, không khỏi nhìn nhau cười. Vương thị nói: “Ta lấy một ít bột mì, mấy đứa nhỏ trong nhà đều thích ăn” Cố Tứ Ngưu nói: “Con gái là nữ hài tử, nàng cưng chiều thì cưng chiều, tiểu hài tử này cũng không thể quá cưng chiều, bằng không dạy dỗ thành hư hỏng” Vương thị nói: “Trong lòng ta đều biết, mấy đứa nhỏ nhà của chúng ta đều rất ngoan!” Nhắc tới con, Vương thị vẻ mặt kiêu ngạo. Nàng một bên lấy bột mì, bột bên thở dài nói: “Đây vẫn là lần đầu tiên ta nhìn thấy kho lúa đầy” Cố Tứ Ngưu một phen lau mồ hôi, cộc lốc cười nói: “Ta cũng vậy, lần đầu tiên nhìn thấy đấy! Nghe mẹ từng nói, nơi này trước kia đều là vàng bạc châu báu!” Nói lên hoàn cảnh huy hoàng của gia đình trước đó, thần sắc hắn hơi ảm đạm. Vương thị an ủi trượng phu nói: “Đừng nghĩ ngợi nhiều, hiện tại chúng ta không phải rất tốt sao? Trong nhà ngày một khấm khá hơn!” Cố Tứ Ngưu nhớ đến đứa con cả liền kiêu ngạo: “Phúc Nhi giống như ông nội ta, mẹ từng nói, ông nội cũng rất thích đọc sách”. Hắn nắm tay nói: “Ta cho dù mệt chết, cũng không thể để mấy đứa nhỏ giống ta, cả đời chỉ biết làm ruộng! Nhất là Phúc Nhi, hắn nhất định phải thi công danh! Chúng ta lo cho gia đình không thể để con cháu đời đời đều ở làm nông!” Vương thị nói: “Phúc Nhi nhất định thi đậu! Ngay cả lão sư đều nói nó có năng khiếu. Còn có Quý Nhi, chàng xem nó mới đến học đường có hai tháng, liền có thể đem Tam Tự Kinh đọc thuộc lòng, con người ta đều đến 8 tuổi mới làm được, Quý Nhi chỉ mới có 6 tuổi!” Cố Tứ Ngưu nghe vậy kiêu ngạo cười cười: “Bọn