XtGem Forum catalog
Cuộc Sống Đại Học Xui Xẻo

Cuộc Sống Đại Học Xui Xẻo

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324704

Bình chọn: 7.5.00/10/470 lượt.

một loại người sinh ra để mê hoặc người khác, khiến người ta không cách nào giận hắn lâu được, chẳng mấy chốc liền tha thứ luôn, Hà Vĩnh Kỳ chính là thuộc loại người đó.

Mỗi lần hắn đắc tội với thầy cô, khiến họ tức đến nỗi thiếu điều phải vào phòng cấp cứu, vậy mà chỉ một lát sau đã bị hai ba câu nói hay nụ cười hiền lành ngây thơ của hắn làm cho vui vẻ không khép được mồm lại.

Lừa đảo!

“Em, sao hôm nay không có sườn xào chua ngọt?” Hắn chúi đầu vào hộp cơm, dùng thìa bới tung bốn phía.

“Gọi tên đi, cấm gọi em.” Tôi hậm hực lườm hắn, “Hôm nay căng tin không bán sườn xào”.

“Không đúng, thực đơn của ngày thứ ba có sườn xào.”

Thực đơn thì nhớ rõ thế, bài vở sao chẳng thấy vào đầu được tý nào.

“Sườn bán hết rồi, không mua được.”

“Không mua được?” Hắn ngẩng đầu nhìn tôi, lại lộ ra vẻ đáng thương mà không bạn học nào có cơ hội được chiêm ngưỡng, như thể tôi vừa gây ra chuyện tày đình gì lắm ấy.

Làm ơn đi, chỉ là sườn xào chua ngọt thôi mà, không ăn một bữa thì anh chết ngay được hả?

“Sườn…”

“Đừng có nhõng nhẽo với tôi, tôi không phải mẹ anh.”

“Anh muốn ăn sườn.”

Thật không chịu nổi cảnh thằng con trai lớn tướng như thế này rồi mà còn nhõng nhẽo! Tôi trợn trừng mắt, không chút do dự đập một cái vào gáy hắn.

Tôi gầm lên: “Đã bảo không có là không có! Còn nhì nhằng, mai tự đi mà mua cơm!”.

Có thế hắn mới chịu im miệng.

Hắn cúi đầu, hộp cơm bị tiêu diệt sạch sành sanh với tốc độ sét đánh chớp giật, sau đó hắn chìa hộp cơm về phía tôi.

Tại sao mình lại phải trở thành bảo mẫu của hắn thế này? Tôi vừa than ngắn thở dài, vừa đưa tay đón lấy hộp cơm. Ngay cả hộp cơm cũng không được để hắn rửa, từ lần đầu tiên hắn thử, tôi đã rút ra được kết luận.

Nếu để hắn tự rửa hộp cơm, chỗ nước rửa bát và dầu mỡ của đồ ăn còn sót lại trong đó sẽ khiến hắn trúng độc phải nằm viện ba ngày.

Mà nếu như hắn bị trúng độc nằm viện thì mẹ tôi, người yêu đứa cháu trai còn hơn yêu con ruột mình, chắc chắn sẽ lấy mạng tôi.

Trong khi khả năng kiềm chế và thích ứng không ngừng tăng lên, tôi càng ngày càng tự tin vào tiềm năng trở thành siêu nhân của mình.

Tôi phải giúp hắn rửa bát, chen lấn trong căng tin đông nghẹt người mua bằng được sườn xào chua ngọt, tìm kiếm những chiếc áo sơ mi và tất lúc nào cũng không cánh mà bay, đề phòng những chuyện bất ngờ có thể xảy ra với hắn…

Hôm nay, tôi phải ứng phó với một nữ sinh khoa Hóa, người đã gửi cho hắn một lá thư tình ướt át sến súa.

Trăng treo đầu ngọn liễu, người hẹn sau hoàng hôn.

Sau cái hồ nhỏ yên tĩnh trong khuôn viên trường, dưới mái đình thanh nhã, tôi dày mặt vờ làm người xấu.

“Hà Vĩnh Kỳ? Là anh phải không?” Tôi vừa bước chân vào đình, cô gái liền quay người lại, khuôn mặt ngay lập tức lộ rõ vẻ thất vọng: “Cậu là ai?”.

“Tôi…”

“Cậu chính là cậu em kết nghĩa lúc nào cũng bám dính anh ấy như hình với bóng?”

Như hình với bóng? Tôi khổ sở gật đầu.

“Hà Vĩnh Kỳ đâu?”

“Anh ấy không thể đến được?”

“Thế là thế nào? Cho dù từ chối cũng phải tự mình nói chứ?” Con gái bây giờ thật khiến người ta kinh ngạc, cô ta nhìn tôi ngờ vực: “Chẳng nhẽ anh ấy không nhận được thư của tôi? Hay cậu đã giấu thư đi rồi tự mình mò đến đây?”.

Giọng điệu chất vấn của cô ta làm tôi điên tiết: “Này, đừng có ăn nói linh tinh. Hắn ta không chịu đến, đừng có đổ lỗi cho tôi”.

Có nên cho cô ta biết chân tướng sự việc không? Khi nãy ăn cơm tối xong, Hà Vĩnh Kỳ xé thư ra đọc, tiếp đó là nằm bò ra bàn cười đến tận bây giờ. Bằng giọng đứt quãng vì cười, hắn đọc cho tôi nghe những bốn lần bức thư đầy lời lẽ sến súa của cô ta, sau đó còn bới ra trong đó năm chữ sai chính tả.

Cuối cùng hắn nói với tôi: “Bác và mẹ chắc chắn không thích anh vừa năm nhất đã yêu đương, em giúp anh giải quyết chuyện này đi”. Vừa mở mồm là lôi hai vị khắc tinh của tôi ra, sau đó lại tiếp tục bò lăn ra cười.

Tên ngốc đó giờ chắc đang nằm ngửa như ếch trên giường mà thở dốc, ai bảo cười cho lắm vào.

Lương tâm của tôi cũng không ít, nghĩ rằng dù là cô gái điêu ngoa này thì cũng có lòng tự trọng, bèn giấu nhẹm sự thật.

“Hà Vĩnh Kỳ hiện tại không muốn quen ai cả, nếu cô nghi ngờ tôi giở trò gì đó thì ngày mai có thể tự đi tìm anh ta mà hỏi.”

Vứt lại một câu, tôi đánh bài chuồn.

Có nên gọi điện cho dì kể tội hắn lúc nào cũng dùng nụ cười nham nhở trêu hoa ghẹo nguyệt không?

Thế là nhân lúc báo cáo về hành tung cả tuần của hắn, tôi cố ý bóng gió về sức hấp dẫn của Hà Vĩnh Kỳ: “… Con đã bảo mà, không được tùy tiện tươi cười với bất kỳ cô gái nào, học sinh thời nay dậy thì sớm lắm”.

Hừ, xem dì dạy dỗ hắn ra sao.

Quả nhiên, buổi chiều mẹ tôi gọi điện lại.

“Đồng Đồng, trong trường có người theo đuổi anh con à?”

“Vâng. Ai bảo anh ấy trêu hoa ghẹo nguyệt cơ? Mẹ, mẹ phải bảo dì với chú dạy dỗ anh ấy một trận mới được. Con nói, anh ấy không chịu nghe.”

“Vĩnh Kỳ rất ngoan, sao có thể trêu hoa ghẹo nguyệt được? Con ăn nói cho cẩn thận.” Chẳng ngờ mẹ lại mắng tôi: “Con gái thời nay thoáng quá! Vĩnh Kỳ ngây thơ lắm, con phải trông chừng anh cho tốt, đừng để mấy đứa con gái đó làm hư anh. Nghe cho kỹ, phải ở bên cạnh anh nhiều hơn, k