y trên đường.
Mang theo hơi nóng trong không khí, đột nhiên mưa bụi bắt đầu lất phất, vài giọt mưa dừng lại bên ngoài cửa kính xe, từ nhỏ rồi lớn dần, trong vài giây, thành mưa to tầm tã.
Khi chờ đèn đỏ, Chung Ấn Nghiêu nghiêng người ra trước, ngửa đầu nhìn không biết tầng mây xám kia đã bao phủ bầu trời lúc nào.
Xe lại lần nữa tiếp tục đi, ở một đoạn giao lộ, anh phát hiện một bóng dáng đứng dưới một mái hiên tránh mưa.
Anh lập tức đem xe lại gần.
“Hi…… Hello.” Kéo cửa kính hạ xuống, bất an lên tiếng chào hỏi, không xác định đối phương có để ý đến mình không.
Nhìn mưa thế này khả năng sẽ còn kéo dài, trên tay còn đang giữ đồ phải đi giao, Thư Muội Dao đang định đón taxi, đột nhiên bị một thanh âm chào hỏi làm khiếp sợ.
Cô ngừng lại, gật đầu đáp nhẹ, “Hi.”
“Cái đó…… Cần tôi giúp không?” Anh hỏi mà nơm nớp lo sợ, sợ đối phương lại lần nữa bạo phát điên lên.
Thư Muội Dao tránh dưới mái hiên, nhìn xe anh đứng ở bên đường, cách một khoảng, hơn nữa tiếng mưa rơi khá lớn, cô cũng không xác định đối phương đang nói gì.
Phát hiện cô nhìn chằm chằm mình, không tỏ vẻ gì, Chung Ấn Nghiêu tăng thêm âm lượng, hỏi lại lần nữa.
“Cần giúp đỡ không?” Lần này, anh còn dùng tay ra hiệu.
Lần này Thư Muội Dao nghe thấy, xem cũng đã hiểu. Cô ngẩng đầu nhìn mưa bên ngoài.
Vừa rồi cô cưỡi xe máy đi phía trước đó không xa, trên tay còn có hai túi hàng phải giao, đồ Bội Vân bán đều là hàng cao cấp, cho dù đã được đóng gói, nhưng vẫn phải bảo vệ tốt, đưa đến tay khách hàng không được có một chút sai sót nào, bởi vậy vừa rồi thấy có mưa bụi, cô liền lập tức tìm chỗ đỗ xe, bảo vệ hàng hóa.
Cô xác rất cần đi nhờ xe, cũng đang định đi đón taxi, mà hiện tại xuất hiện lái xe miễn phí, cô nên đáp ứng hay không đây?
Tự hỏi vài giây, cô gật đầu với anh, lập tức bảo vệ tốt đồ trong lòng, chuẩn bị chạy qua.
“Đợi chút!” Chung Ấn Nghiêu lại giương giọng ngăn cô.
Thư Muội Dao chân bước ra lại về chỗ cũ, vẻ mặt khó hiểu. Chỉ nhìn thấy đối phương xoay người ra sau xe tìm, lấy một cái ô, xuống xe mở ô, đi tới phía cô.
“Đi thôi.” Anh mở ô đưa ra trước mặt cô, đưa ô ra phía trước.
Được anh chăm sóc ngoài ý muốn, Thư Muội Dao chậm mất vài giây, mới phun ra nói lời cảm ơn.
Hai người sóng vai đi vào xe, Chung Ấn Nghiêu trước thay cô mở cửa sau xe, sau đó đi vòng ra chỗ cửa lái.
“Cô muốn đi đâu?” Lên xe cài dây an toàn xong rồi, anh hỏi.
Thư Muội Dao nói địa điểm, rồi không mang theo cảm xúc nhàn nhạt hỏi: “Anh đang rảnh sao?” Cô cũng không hi vọng anh vì gặp cô mà nhỡ việc.
“Ừ, đang nhàn.” Chung Ấn Nghiêu cười cười.
Hô ~ bước đầu tiên tiếp xúc, thành công!
“Ừ.” Cô gật gật đầu, không nói sau cái gì, cúi đầu sửa sang gói to trên tay.
May là cô có thói quen mang thêm một cái túi nilông, tuy rằng không phòng được dưới trời mưa to là bao, nhưng đối mặt với tình huống đột phát thế này, cũng có thể bảo vệ được đồ vài phần.
Cô rút mấy tờ khăn giấy, lau bọt nước trên túi nilon.
“Cô có hẹn với bạn bè à?”
“Cái gì?” Thình lình có câu hỏi làm Thư Muội Dao trong lúc nhất thời không phản ứng kịp, cô ngẩng đầu.
“A…… Tôi chỉ là thuận miệng hỏi một chút……” Thật vất vả mới có dũng khí đánh vỡ trầm mặc, lại lùi về sau, trong đầu anh nhanh tự hỏi có phải hỏi sai vấn đề hay không. “Không cần trả lời…… Không sao.”
Tuy rằng anh hai mươi sáu tuổi đã được cấp bằng tiến sĩ, chỉ số thông minh ở trong mắt đại chúng bình thường là đứng đầu, nhưng đối mặt vấn đề xã giao, nhất là quan hệ khác giới, anh tự nhận trẻ con mẫu giáo còn hơn mình.
Vẫn là tránh đụng chạm thì an toàn hơn.
“Không phải.” Cuối cùng phản ứng lại, Thư Muội Dao trả vấn đề của anh. “Tôi đang làm việc, giờ là đi giao hàng. Hai túi này là mang đi bán.”
“Cô không phải — ở chỗ cửa hàng ăn sáng?” Buổi sáng hôm nay có người báo cáo cho anh, nói cô có đưa bữa sáng đến công ty, chẳng lẽ về sau sẽ không làm nữa?
Từ kính chiếu hậu, Thư Muội Dao thấy trên mặt anh không hề che dấu vẻ kinh ngạc.
“Tôi không chỉ đi làm một chỗ.” Cô lại thấy áo khoác tây của anh có chỗ dính nước. “Áo khoác của anh bị ướt.”
“Hả? Có à? Không sao.” Anh phân tâm liếc bả vai một cái. “Cho nên cô sau khi tan tầm còn muốn đi giúp bạn cùng phòng khác?”
Thư Muội Dao phát hiện, người đàn ông này cùng cô bạn thiên binh cùng phòng của mình quả thực là anh em. Anh đối với việc áo tây bị xối ướt, cùng phản ứng khi Hân Di bị đụng té y sì nhau, như thể chẳng có chuyện gì xảy ra vậy.
Hai người bọn họ một chút sự vật đều không để ý, chỉ chú ý đến việc trọng điểm của mình.
“Tôi cũng làm ở chỗ cô ấy.”
“Hoá ra …… là thế……” Hỏi sâu hơn nữa là người ta làm nhiều việc như vậy có phải thiếu tiền hay không, hình như hơi quá giới hạn ha…… Chung Ấn Nghiêu đúng lúc kìm lại.
Nhưng mà, không có đề tài, anh lại không biết nên nói cái gì…… Làm sao đây…… Làm sao đây……
Thật tình, Thư Muội Dao đối với hứng thú nói chuyện phiếm, cấp bậc so với chị em phụ nữ khác kết quả chỉ có thể dùng từ nghèo nàn.
Bên trong xe nháy mắt rơi vào sự im lặng quỷ dị.
“Cái kia –”
“Bên kia……”
Hai người đồng thời mở miệng.
“Cô nói trước đi!” Anh vội vàng nói.
“B