cũng không thể làm được gì.
Tang Ly nhìn thấy nhân sâm đó cũng hiểu ra Dạ Đông Tuyết ở vách núi kia làm gì, nàng vì
muốn cứu mẫu thân mà không màng đến mạng sống của mình.
- Ta rất tiếc… Ngươi hãy tranh thủ đi.
Nói rồi, Thương thần y bước ra ngoài, để lại Dạ Đông Tuyết sững sờ trên
đất. Nước mắt Dạ Đông Tuyết không rơi xuống nữa, chỉ còn lại một sự
trống rỗng. Dạ Đông Tuyết lắp bắp gọi:
- … mẫu thân…
Chẳng lẽ không còn cách nào nữa ư…
Dạ Đông Tuyết thẫn thờ ngồi dậy lê người tới bên giường, áp mặt vào tay Nguyệt Vô Ưu.
- … mẫu thân… Đông Tuyết xin lỗi…
- … mẫu thân… Đông Tuyết không thể cứu người…
Nguyệt Vô Ưu lại mở mắt ra nhìn nữ nhi, đầy thương tiếc, nàng dặn dò:
- … Đông Tuyết, nghe lời mẫu thân… hãy cố gắng sống… một cuộc sống bình an… đừng như mẫu thân… đừng tự trách mình…
Nguyệt Vô Ưu dùng chút hơi sức còn lại của mình để nói chuyện với Dạ Đông Tuyết, từng câu, từng câu đứt đoạn.
- … hãy sống hạnh phúc… Đông Tuyết, mẫu thân… xin lỗi con…
Nghe đến đây, Dạ Đông Tuyết lại bùng phát.
- Mẫu thân! Mẫu thân không có lỗi! Người không có lỗi gì hết! Không được! Con sẽ tiếp tục cầu xin thần y, cầu ông ta chữa cho mẫu thân.
Vừa nói dứt, Dạ Đông Tuyết đã chạy ùa ra ngoài tìm Thương thần y. Nguyệt Vô Ưu cũng không cản lại. Tang Ly cũng chỉ đứng một bên nhìn theo bóng Dạ
Đông Tuyết đi khuất.
Không khí trở nên yên lặng.
Nguyệt Vô Ưu chăm chăm nhìn Tang Ly.
- … ngươi sẽ không làm hại Đông Tuyết?
Tang Ly nhìn Nguyệt Vô Ưu, chần chừ một lúc, khi hắn ngước mặt lên lần nữa thì vẻ mặt chỉ có một sự quyết tâm. Hắn nói:
- Ta sẽ không.
Nguyệt Vô Ưu im lặng, nàng tin lời Tang Ly, hắn sẽ không nói dối, hắn còn là đệ tử chân truyền của thần y…
- … sau khi ta chết… ngươi đưa Đông Tuyết đi được không…
Tang Ly bất ngờ trước lời đề nghị của Nguyệt Vô Ưu. Nguyệt Vô Ưu nằm xuôi tay trên giường, đôi mắt chỉ hé mở, đã không còn sinh
cơ. Nàng vẫn nói, vẫn nói hết những điều nàng còn vướng bận.
- … Đông Tuyết hãy đi đi… sống hạnh phúc… đừng oán hận… hãy sống…
Bên kia, Dạ Đông Tuyết đã tìm được Thương thần y, nàng lại quỳ xuống van nài:
- Thần y! Đông Tuyết biết ngài có thể cứu mẫu thân của Đông Tuyết mà… Xin ngài hãy cứu mẫu thân…
Dạ Đông Tuyết dập đầu xuống đất. Thương thần y nhìn thấy đứa bé còn nhỏ
như vậy mà ý chí mạnh mẽ, kiên trì như thế cũng bị lay động, nhưng hắn
đã thật sự không có cách nào để cứu mẫu thân của nàng.
- Ta không làm được.
Thương thần y thú nhận và khuyên can nàng:
- … ngươi hãy mau về gặp nàng lần cuối đi.
Nhưng Dạ Đông Tuyết đã quyết chí quỳ tại đó, quyết tâm nói:
- Nếu ngài không đồng ý cứu mẫu thân, ta sẽ quỳ luôn ở đây.
Ánh mắt của Dạ Đông Tuyết bây giờ như đang lóe sáng, cứng rắn, quyết liệt, hận uất…
Thương thần y cảm giác kể từ bây giờ cuộc đời của nàng đã thay đổi, thật bi ai thay. Thương thần y lắc đầu thở dài.
- Ta vô lực. Ngươi có quỳ ở đây mãi cũng vô ích. Đi đi!
Dạ Đông Tuyết không nghe, cắn môi đến bật máu, Thương thần y không nhìn nỗi nữa, hắn phi thân biến mất trước mắt Đông Tuyết.
- Về đi!
Dạ Đông Tuyết không nghe theo, tiếp tục quỳ.
…
Bên kia, Nguyệt Vô Ưu đang trút xuống những hơi thở cuối cùng, nàng vẫn không quên dặn dò.
- … nhớ… hạnh phúc… bình an…
Tang Ly biết Nguyệt Vô Ưu sinh cơ đã hết, nàng bây giờ chỉ là đang bám trụ
lại cuộc đời này vì còn chưa yên tâm với Dạ Đông Tuyết. Hắn nắm lấy tay
của Nguyệt Vô Ưu, lặng yên nghe những lời nhắn nhủ của nàng.
- Ta hứa… ta sẽ bảo vệ cho Đông Tuyết…
Tang Ly bật ra tiếng nói, nhẹ tới nỗi gần như không nghe thấy, nhưng dường
như Nguyệt Vô Ưu vẫn cảm nhận được. Đôi tay đã lạnh cứng của nàng bỗng
siết chặt tay Tang Ly lại trong thoáng chốc rồi buông ra mãi mãi.
- … cám… ơn.
Đến đây, Nguyệt Vô Ưu đã ra đi.
Tang Ly cảm thấy Nguyệt Vô Ưu đã hoàn thành tâm nguyện. Đôi môi của nàng còn ẩn hiện nụ cười. Vậy cuối cùng, Nguyệt Vô Ưu cố gắng níu kéo tới giờ
chỉ để nghe thấy lời hứa này sao? Tang Ly không biết, cũng không có ý
muốn tìm hiểu.
Hắn đã hạ lời thề.
Một cơn mưa to đột ngột trút xuống, nghe như trời cao đang than khóc, như đang tẩy rữa những tội lỗi…
…
Tang Ly tiến từng bước lại gần chỗ Dạ Đông Tuyết đang quỳ dưới mưa, Tang Ly
dừng bước, lần đầu tiên trong đời hắn chần chừ vì không biết phải nói
với Dạ Đông Tuyết như thế nào. Thế là cứ một người quỳ, một người đứng
phía sau bất động dưới cơn mưa ào ạt.
Cuối cùng, Tang Ly vẫn không chịu được mà lên tiếng:
- … người đã đi rồi…
Dạ Đông Tuyết vẫn không nhúc nhích, như không nghe thấy lời của Tang Ly.
Tang Ly sợ Dạ Đông Tuyết đã hôn mê liền chạy đến kiểm tra.
Và cảnh tượng lúc đó ám ảnh hắn mãi về sau.
Dạ Đông Tuyết mở trừng hai mắt, cảm xúc lẫn lộn, không cam tâm, không chấp nhận, bất lực, căm hận.
- Đông Tuyết!
Dạ Đông Tuyết không trả lời, cũng không để ý Tang Ly, nàng chống tay xuống đất muốn đứng dậy nhưng liền té ạch xuống mấy lần. Tang Ly tới dìu Dạ
Đông Tuyết đứng lên nhưng Dạ Đông Tuyết cũng không chấp nhận sự giúp đỡ
của hắn. Lê từng bước từng bước đi về không biết vấp ngã bao nhiêu lần.
Khi về đến Vô Ưu viện, nơi cấm đị
