ươi nghĩ ra, người khác cũng có thể nghĩ ra, quan trọng là ý tưởng của người nào sẽ nổi trội, thu hút hơn. Đó
cũng chính là thế mạnh của Dạ Đông Tuyết…
Tang Ly và Dạ Đông Tuyết lặng lẽ biến mất ở biệt viện.
Trong gian phòng bình thường ở Thiên Thực Đường, gian phòng bình thường không khác gì những gian phòng khác, nhưng bên trong lại hoàn toàn trái ngược với bộ dáng đơn giản như bề ngoài của nó. Nó rộng hơn nhiều lần, khắp
nơi được bày bố những vật trang trí đắt tiền, trang nhã. Một chiếc bàn
dài được đặt giữa phòng, bên trên là ghế chủ toạ được ngăn cách bởi một
lớp màn che.
Hiện thời trong phòng có hơn mười mấy người đang tập trung đàm luận. Nếu có một người hiểu biết về thế sự hiện nay ở đây,
thì người đó sẽ nhận ra mười mấy người này đều là lão bản của các cửa
hiệu có tiếng tăm không chỉ ở phương Bắc mà còn nhiều vùng khác ở Nam
Thiên Quốc. Như là Phùng Cô, người đứng đầu Cẩm Y Phòng, Lão Nhạc, quản
sự của Thiên Thực Đường, Ngô Đổng là trang chủ của Nhất Bố sơn trang,
còn có những chủ sự, chủ quản khác… tất cả đều là những thế lực mới nổi ở Nam Thiên Quốc bấy giờ.
Nếu chỉ riêng lẻ từng người thì không có gì đáng nói, đều kinh ngạc là bọn họ lại tập trung tề tụ ở đây. Thật
không ngờ, bọn họ lại có liên hệ với nhau, hay nói chính xác hơn đều là
người của kẻ giấu mặt trên kia.
Tang Ly ngồi nghiêng ngửa ở ghế
chủ toạ, hắn thô bỉ há mồm ngáp một hơi dài, hoàn toàn không chú ý đến
những gì mọi người đang bàn luận. Ngược lại, thư đồng nhỏ đang đứng cạnh hắn lại chuyên chú lắng nghe, suy ngẫm. Thư đồng đó chính là Dạ Đông
Tuyết cải giả nam trang.
Những người bên dưới chỉ biết rằng chủ
nhân đứng phía của mình là một nam tử còn trẻ tuổi, gọi là Vô công tử.
Lại không ngờ rằng Vô công tử ấy cũng chỉ là người thế thân, Dạ Đông
Tuyết mới chân chính là người chỉ huy bọn họ.
- Lão Nhạc quản sự, việc mở các chi nhánh ở kinh thành và phía Nam tiến hành tới đâu rồi?
Lão Nhạc cung kính nói:
- Bẩm, tất cả mọi thứ đều theo kế hoạch, trong nửa tháng tới sẽ đồng loạt khai trương.
- Tốt. Mọi đều nên chuẩn bị kỹ càng, không thể để xảy ra sơ xuất. Đến lúc khai trương, còn rất nhiều chuyện phải làm, ý tưởng lần trước ngài đề
xuất ta cảm thấy rất tốt.
Lão Nhạc khẽ cúi đầu nói:
- Bẩm công tử, đó là ý kiến của người khác, không phải của lão. Người đó lão đã từng đề cập với ngài…
Bên trong màn che, Dạ Đông Tuyết thoáng suy nghĩ rồi quyết định:
- Được rồi. Khả năng của hắn thật không tồi. Lão hãy xem xét trọng dụng.
Lão Nhạc liền gật đầu tán đồng.
Xem như đã giải quyết xong một việc, Dạ Đông Tuyết chuyển mắt sang Phùng Cô, lên tiếng hỏi:
- Phùng Cô, về sự cố lần này, bà còn ý kiến gì nữa không?
Lần này, khi phát hiện ra vải vóc của Cẩm Y Phòng có vấn đề thì một số
lượng lớn đã được bán ra, ảnh hưởng lớn đến danh tiếng của bổn tiệm. Dạ
Đông Tuyết chủ trương bỏ ra một số tiền lớn để thu mua lại tất cả những
mặt hàng lỗi đó rồi thêu huỷ. Tuy đã tổn thất tiền bạc đáng kể nhưng
cũng vớt vát lại phần nào tín nhiệm của khách hàng…
Phùng Cô vô
cùng tuy có đau lòng nhưng vẫn nhận ra quyết định của Vô công tử là
chính xác. Bây giờ, sau sự việc đó, thậm chí còn có nhiều người tìm đến
Cẩm Y Phòng đặt hàng hơn, Phùng Cô tự nhận mình đã có kinh nghiệm mấy
chục năm kinh nghiệm cũng không ngờ mọi chuyện lại diễn ra bất ngờ như
vậy, phải cúi đầu bội phục.
- Bẩm công tử, Phùng Cô không còn gì để nói.
- Vậy thì theo lời ta mà khắc phục hậu quả đi. Ta không muốn việc như vậy lại xảy ra lần nữa.
Phùng Cô quyết tâm nói:
- Nhất định!
Sau đó, lại tiếp tục bàn luận với các chủ sự khác. Sau cùng, Dạ Đông Tuyết mới phân phó Ngô Đổng trang chủ:
- Việc mở đường nhất định phải tiến hành sớm, bên quan phủ có yêu cầu gì
nếu có thể chấp nhận hãy chấp nhận lấy, nhưng nhớ, tuyệt không thể để để mất lợi thế của mình cũng như tránh việc bọn họ đột ngột đổi ý.
Thời gian trước, Dạ Đông Tuyết chỉ thị tập trung các xưởng sản xuất những
mặt hàng có liên quan lại gần nhau để tiện việc trao đổi, hỗ trợ nên bắt tay vào xây dựng một công xưởng lớn. Song song đó, nàng còn muốn mở
rộng đoạn đường liên thông đến các quận huyện lân cận. Ban đầu, khi ý
tưởng đó được đưa ra, mọi người đều phản đối, nhưng dần dần đã bị ý tứ
của Dạ công tử thuyết phục, nhận ra lợi ích lớn từ việc tập trung đó mà
đổi cách nhìn khác, lại càng tôn vinh ý tưởng của Dạ Đông Tuyết.
Ngô Đổng long trọng đáp:
- Ta đã hiểu.
Nếu có người thắc mắc vì sao bọn họ đều là những có danh phận, địa vị cao
nhưng nay lại cúi đầu cúc cung tận tuỵ với vị Vô công tử kia? Trước kia, cách đây chỉ năm năm, bọn họ chỉ là những kẻ lang bạc, tầm thường, dù
bản thân cũng có một chút tài năng nhưng không được ai trọng dụng. Cho
đến một ngày, bọn họ được Vô công tử tìm về giao việc cho. Lúc ban đầu,
trong lòng cũng có chút ấm ức, không phục nhưng theo thời gian, dưới sự
lãnh đạo tài tình của Vô công tử, chút lòng đối nghịch kia bị triệt tiêu toàn bộ.
Nếu không có Vô công tử, bọn họ đến giờ vẫn chỉ là
những đầu đường xó chợ, không được ai xem trọng nói chi là đạt được đế
