XtGem Forum catalog
Cùng Nhảy Dưới Ánh Trăng Đỏ

Cùng Nhảy Dưới Ánh Trăng Đỏ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326935

Bình chọn: 7.5.00/10/693 lượt.

bản năng sinh tồn của ta vẫn trỗi dậy, buộc ta phải tìm

đường sống…

Hai tai Dạ Đông Tuyết ù ạch không hiểu. Nàng lục lọi trong túi lấy ra một cái bánh bao đã khô đưa cho hắn, nói:

- Cho ngươi bánh bao này.

Thiếu niên phì cười, thầm nói quả nhiên vẫn là một đứa bé ngây thơ nhưng hắn

quên mất rằng hắn cũng không lớn hơn đứa bé kia bao nhiêu tuổi.

Thiếu niên nắm lấy bánh bao ngồi dậy. Nhìn theo bóng Dạ Đông Tuyết đã đi xa, hắn nói:

- Ta là Tang Ly. Còn nàng?

Dạ Đông Tuyết nghe vậy thì quay lại nở một nụ cười thật tươi, thật vô ưu.

Nụ cười rực rỡ hơn cả ánh nắng, thuần khiết hơn cả suối hoa kia.

- Ta gọi là Đông Tuyết nha. - Mẫu thân, Đông Tuyết đã về!

Nguyệt Vô Ưu nghe nữ nhi gọi thì từ trong nhà bước ra. Nàng năm nay vẫn chưa

được ba mươi nhưng nét tang thương đã hiện trên mặt, sắc mặt tái nhợt

như người bệnh lâu năm. Dù lo lắng cho nữ nhi, nàng vẫn nghiêm giọng

hỏi:

- Đông Tuyết, con đã đi đâu?

Dạ Đông Tuyết sợ hãi rút người lại, nhỏ tiếng đáp:

- Mẫu thân… Đông Tuyết ra ngoài chơi…

- Con tự ý đi như vậy có biết mẫu thân lo lắng thế nào không?

Biết mình sai nên Dạ Đông Tuyết không dám cãi, lí nhí nói:

- Mẫu thân, con xin lỗi… con không dám nữa…

Thấy Dạ Đông Tuyết đã nhận lỗi, Nguyệt Vô Ưu cũng không nỡ trách nàng nữa, dặn dò:

- Đông Tuyết. Không phải mẫu thân muốn cấm con, nhưng bên ngoài thật sự rất nguy hiểm…

- Dạ, Đông Tuyết biết! Đông Tuyết đi nấu cháo cho người nha.

Vừa dứt câu, Dạ Đông Tuyết đã chạy ùa vào bếp, mang những rau dại ra rửa sạch chuẩn bị nấu cháo.

Từ lúc Dạ Đông Tuyết hiểu chuyện, nàng chỉ mỗi mẫu thân là người thân và

Vô Ưu viện này là nhà của nàng, còn những người bên ngoài là người bên

ngoài, không liên can đến nhà của nàng. Mẫu thân của nàng lúc nào cũng ở mãi trong Vô Ưu viện, không bước chân ra ngoài một bước. Thỉnh thoảng,

có người mang gạo và một ít thức ăn đến cho nhà nàng. Nhưng bấy nhiêu

thức ăn không đủ cho hai người sống qua ngày, dù trong sân cũng có trồng một số rau cải nhưng vẫn thiếu trước thiếu sau. Mẫu thân nàng thường

xuyên nhịn đói để nhường phần cho nàng, khi biết được điều đó, Dạ Đông

Tuyết bắt đầu có ý định ra ngoài tìm thức ăn. Nhưng bên ngoài Vô Ưu viện là nhà của người khác, nhà đó lại chẳng trồng bắt cứ một rau củ gì,

tình cờ, Dạ Đông Tuyết tìm được một đường nhỏ thông qua ngọn đồi phía

sau. Từ đó, Dạ Đông Tuyết thường lẻn ra ngoài để tìm thêm thức ăn…

Thấy bát cháo Dạ Đông Tuyết bưng lên có cả rau xanh, Nguyệt Vô Ưu cũng hiểu

nguyên do, nhưng nàng xem như không biết chưa từng nói một lần. Xong lại càng trách bản thân mình, tại sao nàng lại yếu đuối đến như thế, làm

liên lụy cả đứa con nhỏ của mình. Nhiều năm trước, sức khỏe của Nguyệt

Vô Ưu yếu dần, nàng nghĩ rằng do mình thiếu thốn thức ăn nên không quan

tâm, đến gần đây, nàng gần như không cầm cự nổi nữa, thường xuyên đau

yếu, mà sống chết trong Vô Ưu viện này có ai ngó ngàng tới, vì thế đến

giờ nàng cũng chưa được chẩn bệnh uống thuốc qua.

- Đông Tuyết, bài hôm qua mẫu thân dạy, con đã thuộc chưa?

- Dạ, đã… thuộc…

Thấy Dạ Đông Tuyết ấp úng thế, Nguyệt Vô Ưu liền biết nàng vẫn chưa học, liền trách:

- Chỉ có chuyện nhỏ như thế con còn không làm được, sau này có thể làm được gì?

Bị mắng như thế hai mắt Dạ Đông Tuyết liền ửng đỏ, nhưng không phải nàng

cảm thấy uất ức mà vì mình đã làm mẫu thân thất vọng mà buồn.

- Mẫu thân, Đông Tuyết không dám nữa…

Nguyệt Vô Ưu không muốn trách mắng Dạ Đông Tuyết, không muốn ép buộc Dạ Đông

Tuyết, nhưng nàng tự hiểu thời gian của nàng đang cạn dần, cái gì có thể dạy được Dạ Đông Tuyết, nàng đều muốn dạy hết để sau này Dạ Đông Tuyết

có thể sống sót.

Nguyệt Vô Ưu xuất thân cũng từ một nhà giàu có,

chịu sự giáo dục nghiêm khắc của phụ mẫu, nhưng những năm đó, nàng lại

thích thú với việc luyện múa mà bỏ bê việc học, đã từng nhiều lần bị

khiển trách nhưng vẫn không bỏ được. Cuối cùng, nàng luyện được một thân vũ kỹ, danh tiếng vang xa.

Một ngày kia, gia tộc nàng xuống dốc, tan nhà nát cửa. Chỉ còn lại một mình, nàng trở thành vũ công chuyên

múa trong các buổi tiệc lớn. Cũng vì vậy, mà nàng gặp Dạ Minh Thành.

Hắn từ lần đầu tiên gặp mặt đã nảy sinh tình cảm với nàng, một đường theo

đuổi. Nàng vì tự ti thân phận của mình mà né tránh, hắn không vì nàng từ chối mà nản lòng, vẫn kiên trì đeo bám như thế suốt mấy năm.

Sau đó, phụ mẫu Dạ Minh Thành bắt hắn phải lấy thê tử, hắn cự tuyệt, về sau nhờ Nguyệt Vô Ưu đặt điều kiện với hắn, chỉ khi hắn chịu lập thê, nàng

mới chấp nhận sống cùng hắn. Thân phận nàng không thể nào trở thành thê

tử của đại công tử Dạ gia được, dù nàng chỉ là một vũ công, nàng vẫn là

một xử nữ, nhưng danh tiếng nàng đã bị tổn hại, dù hắn có muốn nàng cũng tuyệt đối không làm thê của hắn. Nàng không muốn hắn vì nàng mà bị

người đời mỉa mai.

Nào ngờ, mỉa mai thay, khi nàng khó khăn mới

hoài thai được con của hắn thì hắn lại nghi ngờ nàng thất tiết, dù nàng

có giải thích thế nào hắn cũng không tin tưởng, lại còn muốn nàng bỏ đi

bào thai của mình. Tim của nàng đã bị hắn làm vỡ nát.

Bây giờ,

nàng chẳng cò