Crossfire Chạm Mở Soi Chiếu, Hoà Quyện

Crossfire Chạm Mở Soi Chiếu, Hoà Quyện

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327143

Bình chọn: 7.5.00/10/714 lượt.

n mãnh liệt, nóng bỏng thì xe lại ngừng ở

một bãi đậu khác. Cửa bật mở, tôi chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì

Gideon đã bước ra khỏi xe, bế tôi trên tay, rồi bước ngay vô băng sau

một chiếc xe khác.

Ngay sau đó xe lại chạy ra đường. Chiếc Bentley kia ra trước, đi về hướng ngược lại.

“Thật là hoang đường.” Tôi nói. “Em tưởng mình sẽ ra nước ngoài chứ.”

“Đúng là vậy mà. Tin anh đi.”

“Em tin anh.”

Anh nhìn tôi dịu dàng. “Anh biết mà.”

Từ lúc đó cho tới sân bay xe không còn ngừng thêm lần nào nữa. Sau thủ tục kiểm tra an ninh nhanh chóng, xe chạy thẳng vô đường băng, rồi hai đứa

lên máy bay riêng của anh. Khoang máy bay vô cùng sang trọng nhưng nhã

nhặn, với ghế sô pha bên tay phải và ghế ngồi kèm bàn cao bên tay trái.

Anh chàng tiếp viên trẻ đẹp trai mặc đồng phục màu đen, trên áo vét có

thêu tên Eric và logo của Cross Industries.

“Xin chào ông Cross

và cô Tramell.” Eric đón chúng tôi bằng nụ cười rất tươi. “Hai vị có

muốn dùng thức uống gì trong khi chờ máy bay cất cánh không ạ?”

“Cho tôi Kingsman với nước việt quất nhé.” Tôi nói.

“Tôi cũng vậy.” Gideon nhún vai cởi áo khoác ra đưa cho Eric. Anh chàng tiếp viên đứng chờ lấy nốt áo vét với cà vạt cho anh.

Tôi tròn mắt nhìn, huýt sáo tán thưởng.

“Em bắt đầu thích chuyến đi này rồi đó.”

“Trời ạ.” Anh lắc đầu, mắt lấp lánh nụ cười.

Sau đó một người nữa mặc complê xanh đậm bước vào, chào Gideon rất nồng

nhiệt, bắt tay tôi rồi lấy hộ chiếu của cả hai mang đi. Cửa khoang được

đóng kín. Khi máy bay bắt đầu chạy đà, Gideon và tôi đã ngồi yên vị trên ghế với hai ly rượu trên bàn.

“Anh có định nói em nghe mình đang đi đâu không vậy?” Tôi giơ ly lên.

Anh cụng ly với tôi. “Bộ em không muốn được ngạc nhiên sao?”

“Tùy coi phải chờ thêm bao lâu nữa. Đi lâu quá thì nhiều khi em chịu không nổi, phát điên lên vì tò mò mất.”

“Anh tưởng là em sẽ không có thời gian nghĩ tới chuyện đó đâu.” Anh mỉm

cười. “Em quên mất mình đang ở trên một phương tiện di chuyển hả?”

“À.” Tôi nhìn xuống cuối khoang, thấy có ba cánh cửa. Một là toilet, một là

phòng làm việc, còn lại chắc là phòng ngủ. Tôi bắt đầu nôn nao. “Mình có bao nhiêu thời gian vậy?”

“Vài tiếng.” Anh hạ giọng.

Ngón chân tôi quắp lại. “Ôi, tưởng tượng tất cả những gì em sẽ cho anh đi.”

Anh lắc đầu. “Em quên mất cuối tuần này là tới phiên anh rồi hả. Mình giao hẹn rồi mà.”

“Suốt cả chuyến đi luôn hả? Vậy đâu có công bằng.”

“Hôm bữa em cũng nói vậy.”

“Thì đúng là không công bằng mà.”

Anh toét miệng cười, rồi nhấp thêm một ngụm rượu. “Ngay khi cơ trưởng cho

tháo dây an toàn ra, anh muốn em đi vô phòng, cởi hết quần áo rồi nằm

trên giường chờ anh.”

Tôi nhướn mày. “Anh có vẻ thích bắt em như vậy nằm chờ anh quá ha.”

“Ừ, anh thích vậy. Còn nếu em muốn chuyện ngược lại thì chỉ có nằm mơ thôi.”

“Hừm…” Tôi tận hưởng thức uống mát lạnh chạy xuống cổ, rồi nóng lên trong bao tử.

Máy bay bắt đầu ổn định độ cao, rồi có thông báo là hành khách có thể tháo dây an toàn và di chuyển trong buồng khoang.

Gideon nhìn tôi, như muốn nói Còn chờ gì nữa?

Tôi nheo mắt nhìn anh, đứng dậy, cầm theo ly rượu. Tôi cố ý thật chậm rãi

để chọc tức anh, và cũng tự làm mình bị kích thích hơn. Tôi tin tưởng

tuyệt đối vào anh, và không ngần ngại để anh làm bất cứ thứ gì với mình.

Niềm tin đó sớm muộn gì cũng sẽ bị thử thách. Suy nghĩ đó lóe

lên khi tôi bước vô phòng ngủ và nhìn thấy hai sợi dây da màu đỏ nằm

trên giường.

Tôi quay lại nhìn, không thấy Gideon đâu nữa. Cái ly đã uống hết để trên bàn, mấy viên đá sáng lấp lánh như kim cương.

Tim đập thình thịch, tôi bước hẳn vào trong, uống hết ly rượu. Trước giờ

tôi chỉ có thể bị trói buộc bởi đôi tay hay sức nặng cơ thể của anh.

Chưa bao giờ hai đứa đi quá giới hạn đó. Tôi không dám chắc là mình làm

được.

Để cái ly lên bàn, hai tay tôi run cầm cập. Cũng không biết là vì nôn nóng hay sợ hãi.

Tôi thừa biết Gideon sẽ không bao giờ làm tôi đau. Anh luôn ráng hết sức

làm sao cho tôi không phải sợ. Trước đây có lần anh đã nói là anh mơ ước được trói tôi lên giường, nằm yên cho anh mặc sức làm gì thì làm. Tôi

hiểu nỗi khao khát đó, nỗi khao khát muốn chiếm đoạt tuyệt đối. Với anh, tôi cũng có cái khao khát như vậy.

Tôi bắt đầu cởi quần áo, cố

gắng thật chậm rãi, trong khi tim đang đập loạn xạ. Sự nôn nao làm tôi

thở dồn dập. Treo quần áo vô tủ xong, tôi rón rén leo lên cái giường đã

được nâng lên một chút. Khi đang cầm hai sợi dây da trên tay, đoán già

đoán non, thì Gideon bước vô phòng.

“Sao em chưa nằm xuống nữa.” Anh nói nhẹ nhàng, xoay lưng khóa cửa phòng lại.

Tôi giơ hai cọng dây lên.

“Đặt làm riêng cho em đó.” Anh bước tới, mấy ngón tay bắt đầu cởi nút áo. “Màu đỏ này rất hợp với em.”

Gideon cũng cởi quần áo thật chậm rãi, cho tôi thời gian ngắm nhìn từng bộ

phận cơ thể lộ dần ra. Anh thừa biết những đường cong cơ bắp trên làn da rám nắng của anh luôn làm tôi rạo rực.

“Em có sẵn sàng cho chuyện này chưa nhỉ?” Tôi hỏi.

Anh nhìn sâu vào mắt tôi, từ từ kéo quần xuống, để lộ sự cường tráng dưới

lớp quần lót màu


Insane