pacman, rainbows, and roller s
Crossfire Chạm Mở Soi Chiếu, Hoà Quyện

Crossfire Chạm Mở Soi Chiếu, Hoà Quyện

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3213751

Bình chọn: 8.00/10/1375 lượt.

ng nói giống như vậy.”

“Em xin lỗi.”

“Anh phải làm cho em thấy an toàn hơn.” Anh luồn tay vào tóc tôi. “Anh phải làm sao đây?”

Tôi hơi ngập ngừng. “Anh đi điều trị chung với em nhé?”

Tay anh ngừng lại trên tóc tôi. Anh đứng yên, nghe rõ từng hơi thở.

“Anh cứ suy nghĩ kỹ đi. Thử một lần thôi cũng được.”

“Anh đang làm gì sai hả? Chuyện giữa anh với em, bộ anh làm hỏng việc tới mức đó hả?”

Tôi lùi ra một chút để nhìn anh. “Không, Gideon. Anh tuyệt vời lắm. Anh quá hoàn hảo đối với em, em phát cuồng vì anh mà. Em nghĩ anh…”

Anh hôn tôi. “Được rồi, anh sẽ đi điều trị cùng với em.”

Ngay trong giây phút đó tôi thấy yêu anh mãnh liệt. Tôi yêu anh trong cả tất cả những lúc sau đó, trong suốt đoạn đường đến bữa ăn tối sang trọng ấm cúng ở nhà hàng Masa. Trong nhà hàng chỉ có hai bàn khác lúc bọn tôi đến, và nhân viên ai cũng biết tên Gideon. Thức ăn ngon đến mức khó tin, còn rượu thì mắc đến nỗi nghĩ tới thôi đã thấy không dám nuốt xuống. Gideon là người có sức hút khủng khiếp, vừa quyến rũ chết người lại vừa rất tự nhiên, thoải mái.

Tôi thấy mình xinh đẹp trong chiếc đầm anh tặng, lại thêm cảm giác vô cùng nhẹ nhõm khi đã kết hết mọi chuyện với anh mà hai đứa vẫn ở bên nhau.

Anh đặt tay lên vai, vuốt ve gáy rồi xuống dọc lưng tôi. Anh hôn lên má rồi chuyển ra sau tai, trêu ghẹo vùng da nhạy cảm.

“Em với Cary gặp nhau như thế nào?” Anh liếc nhìn tôi qua vành ly rượu.

“Qua nhóm điều trị chung.” Tôi đè lấy bàn tay anh đang không chịu nằm yên, rồi mỉm cười trước ánh mắt tinh quái của anh. “Bố em là cảnh sát, ông có nghe người ta nói là bác sĩ Travis có phương pháp chữa trị không chính thống cho những đứa trẻ rắc rối như em. Cary cũng đến điều trị ở đó.”

“Không chính thống hả?” Gideon cười.

“Bác sĩ Travis không giống những bác sĩ tâm lý khác. Ông dùng một phòng tập cũ để xây lại thành nói điều trị, và rất cởi mở với bọn trẻ con tụi em. Em thích ở chỗ đó hơn là nằm dài trên ghế trong phòng khám của mấy bác sĩ khác. Ông không chấp nhận chuyện nói dối. Cả bác sĩ và bệnh nhân đều phải trung thực tuyệt đối, ai không làm vậy là ông nổi cáu liền. Đó là điều em thích ở Travis, ông ấy quan tâm đến bệnh nhân nên mới có thể phát sinh cảm xúc như vậy.”

“Em theo học đại học San Diego vì bố em ở Nam California phải không?”

Tôi nhăn nhó vì anh lại có thêm một thông tin về tôi và tôi chưa nói. “Anh điều tra được bao nhiêu về em rồi?”

“Nhiều nhất mà anh có thể.”

“Em có nên biết hết không?”

Anh cầm tay tôi đưa lên môi. “Có lẽ là không đâu.”

Tôi lắc đầu tức tối. “Ừ, đó là lý do em học ở San Diego. Em không được ở với bố nhiều hồi còn nhỏ. Thêm nữa là mẹ em làm em ngột ngạt muốn chết.”

“Em không kể cho bố em nghe chuyện xảy ra hả?”

“Không.” Tôi xoay xoay ly rượu trên tay. “Bố chỉ biết em là đứa có vấn đề về tự trọng và hay gây rắc rối thôi, chứ ông không biết vụ Nathan.”

“Tại sao?”

“Bởi dù có biết ông cũng đâu thay đổi được gì. Nathan đã bị luật pháp trừng trị rồi. Cha hắn đã tốn rất nhiều tiền đền bù thiệt hại. Công lý đã được thực hiện.”

Gideon nói nhẹ nhàng. “Anh không đồng ý.”

“Vậy chứ anh nghĩ nên làm cái gì nữa?”

Anh nhấp một ngụm rượu lớn trước khi trả lời. “Chuyện đó không thích hợp nói tới trong bữa ăn.”

“Vậy hả.” Giọng nói với ánh mắt anh có vẻ đáng ngại, nên tôi giả lảng tập trung ăn. Nhà hàng Masa không có thực đơn mà phục vụ theo kiểu omakase*, rất vắng khách, cảm giác thoải mái giống như ăn tối ở nhà riêng vậy.

Một lúc sau anh nói. “Anh thích nhìn em ăn.”

“Nghĩa là sao?”

“Em ăn rất thưởng thức, rồi khi ăn ngon em ậm ừ thỏa mãn, làm anh bị kích thích.”

Tôi huých vai anh. “Tự anh nhận rồi đó, lúc nào anh cũng cứng hết.”

“Tại em chứ ai.” Anh cười làm tôi cười theo.

Gideon ăn rất chậm rãi, xong cũng không thèm liếc mắt nhìn tờ phiếu tính tiền.

Trước khi bước ra khỏi nhà hàng, anh choàng chiếc áo khoác lên vai tôi nói. “Ngày mai mình đi tập ở phòng tập của em đi.”

Tôi liếc nhìn anh. “chỗ của anh đẹp hơn.”

“Đương nhiên rồi. Nhưng anh đi theo em.”

“Tại chỗ của em không có huấn luyện viên sốt sắng tên Daniel phải không?” Tôi đùa ngọt ngào.

Anh nhướn mày, nở một nụ cười nham nhở. “Coi chừng đó, cưng. Đừng để anh phải nghĩ ra một hình phạt cho chuyện chế giễu anh nhé.”

Lần này anh không dọa đánh đòn tôi nữa. Phải chăng anh đã hiểu tình dục đi kèm với bạo lực là thứ tối kỵ với tôi, bởi nó nhắc tôi nhớ lại những thứ cần phải quên đi?

Trên đường về, ở băng sau chiếc Bentley, tôi cuộn mình nằm gọn trong lòng anh, đầu tựa lên vai anh. Tôi nghĩ về những hậu quả vẫn còn lưu lại từ chuyện bị Nathan lợi dụng, nhất là về khía cạnh sinh lý.

Liệu tôi và Gideon có thể giúp tôi hồi phục được bao nhiêu phần? Những món đồ chơi tôi nhìn thấy hôm trước trong khách sạn cho thấy anh có nhiều kinh nghiệm phiêu lưu tình dục hơn so với tôi. Và qua cách anh làm tình với tôi lúc nãy trên ghế, có thể đoán anh sẽ làm nhiều chuyện mà tôi chưa từng làm trước đây với người khác.

“Em tin anh.” tôi thì thầm.

Anh siết chặt vòng tay quanh người tôi, thì thầm vào tóc tôi. “Hai đứa mình rồi sẽ ổn thôi, Eva à.”

Lời nói đó của