Crossfire Chạm Mở Soi Chiếu, Hoà Quyện

Crossfire Chạm Mở Soi Chiếu, Hoà Quyện

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3216132

Bình chọn: 8.00/10/1613 lượt.

hìn lên sân khấu, tôi cảm thấy bao tử mình đang cuộn lên. Quả thật, Brett Kline đang đứng trước micrro, giọng hát trầm, khỏe, mượt mà gợi cảm đang truyền tới hàng ngàn khán giả hâm mộ đến đây để được nhìn thấy anh. Mái tóc ngắn vuốt dựng thẳng, mũ kim lọi, anh khoác lên thân hình rắn rỏi cái áo thun cộc tay màu đen với quần túi hộp màu xanhlas cây. Dù không thể thấy rõ từ khoảng cách này, tôi vẫn cảm nhận được đôi mắt xanh sáng rực màu ngọc bích, gương mặt thô ráp nhưng rất đẹp trai và nụ cười có lúm đồng tiền chết người đang hạ gục không biết bao nhiêu là phụ nữ.

Rời mắt khỏi Brett, tôi lần lượt nhìn qua các thành viên khác, toàn những gương mặt quen cũ. Hồi còn ở Chicago bọn họ lấy tên là Captive Soul chứ không phải Six-Ninths. Tôi thắc mắc không biết lý do gì lại có cái tên này.

“Hay chứ hả?” Gideon nói, ghé sát vào tai tôi. Anh để một tay lên hàng rào, tay còn lại ôm ngay hông kéo tôi sát vào người trong khi anh lắc lư theo điệu nhạc. Cơ thể của Gideon, cộng thêm giọng hát của Brett, làm cái ham muốn vốn đang sôi sục của tôi trở nên điên loại hơn bao giờ hết.

Tôi nhắm mắt, nghĩ tới người đàn ông sát bên mình và cơn phấn kích mỗi khi nghe giọng hát của Brett. Từng giai điệu dồn dập vào tôi, gợi nhớ lại bao nhiêu kỷ niệm đẹp đẽ lẫn kinh hoàng. Tôi nhún nhảy trong vòng tay Gideon, tràn trề ham muốn, và cảm thấy rõ anh cũng đang như vậy. Dục vọng của anh như từng đợt hơi nóng quấn lấy tôi, làm tôi thèm khát anh đến độ đau đớn nhức nhối.

Tôi nắm lấy bàn tay anh đang để trên bụng mình.

“Eva!” giọng anh đầy dục vọng. Tôi đã khiêu khích anh suốt buổi tối nay, vụ dưới gầm bàn lúc ăn tối, rồi cả nụ hôn nồng nàn ban nãy nữa.

Nhạc vẫn chơi hết bài này tới bài khác. Bên dưới tay Gideon vẫn mân mê. Anh cứ làm vậy thì tôi sẽ bùng nổ ngay tại đây, ngay bên cạnh hàng chục người lạ

Anh luôn có thể khiến tôi làm những chuyện điên rồ như vậy. Chỉ cần bàn tay và ánh mắt của Gideon đặt lên tôi là mọi thứ xung quanh biến mất hết.

Nhạc vừa dứt thì đèn vụt tắt, đám đông gào lên trong bóng tối. Khán giả hồi hộp chờ đợi cho tới khi tiếng ghi ta vang lên. Tiếng la hét lại nổi lên, rồi bật lửa dần dần được bật lên, biến biển người thành hàng ngàn đốm lửa lập lòe.

Một ngọn đèn rọi lên sân khấu, chỗ Brett đang ngôi trên ghế cao, để mình trần, khung ngực và cơ bụng săn chấc bóng nhẫy mồ hôi. Khi anh đưa tay hạ cái micro xuống thấp, cái khuyên đeo trên đầu ngực lóe sáng dưới ánh đèn. Cánh phụ nữ hét vang, tôi liếc qua thấy Shawna nhảy câng lên tạ chỗ huýt sáo lớn đến chói tai.

Thì đương nhiên rồi. Với cái dáng ngồi gác một chân lên thành ghế, hai cánh tay cơ bắp chằng chịt những hình xăm đen và xám, Brett mang lại một vẻ quyến rũ và gợi tình chết người. Cách đây gần bốn năm, trong vòng sáu tháng trời, tôi đã không từ bất cứ thứ gì để được gần anh ta.

Mấy ngón tay của Gideon bắt đầu di chuyển. Tiếng bass vang lên, rồi bằng chất giọng trầm đầy cảm xúc, Brett hát một bài mà tôi chưa nghe bao giờ, từng lời từng chữ vang lên rõ mồn một. Anh có giọng hát của một thiên thần. Ma mị, say đắm lòng người. Gương mặt và thân thể anh làm cho sức quyến rũ càng thêm khó cưỡng.

Người yêu tóc vàng ơn, em đây rồi

Anh hát giữa đám đông, trong tiếng nhạc vang

Anh đứng giữa cơn mơ, như trên cõi thiên đường

Khi anh vẫn nhìn thấy em với mặt trời trên tóc.

Và anh sẽ bay tới bên em

Người yêu tóc vàng ơi, em đây rồi

Em khiêu vũ giữa đám đông, trong tiếng nhạc vang

Anh không thể rời mắt khỏi em

Em quỳ xuống van xin anh

Và rồi em bỏ ra đi, chẳng để lại gì.

Người yêu tóc vàng ơi, em đâu rồi?

Không còn thấy em với mặt trời trên tóc

Mình đã bên nhau khắp nơi, trong xe, hay trong quán rượu

Nhưng anh vẫn không có được trái tim em, anh không còn gì cả

Anh sẽ quỳ xuống van xin em. Đừng đi.

Xin em đừng đi, còn bao nhiêu điều chưa thể nói

Eva, đừng đi, anh đang quỳ xuống đây.

Người yêu tóc vàng ơi, em đâu rồi

Anh hát giữa đám đông, trong tiếng nhạc vang

Không còn thấy em với ánh mặt trời tren tóc

Eva, đừng đi, anh quỳ xuống van xin em.

Đèn trên sân khấu tắn ngấm, tiếng nhạc nhỏ dần trong một lúc lâu. Khi đèn sáng trở lại, bộ trống chơi dồn dập. Bao nhiêu đốm lửa nhá lên, đám đông như phát cuồng.

Nhưng tôi không còn biết gì ngoài tiếng tim đập thình thịch của chính mình, cơn co thắt trong lồng ngực, nòng rối bời như tơ.

“Bài hát này làm anh nghĩ tới em.” Gideon thì thầm.

Khi buổi biểu diễn kết thúc tôi chỉ nghĩ tới chuyện tìm điện thoại để gọi cho Cary. Trong lúc chờ đám đông giải tán bớt, tôi mệt mỏi dựa hẳn vào Gideon, để mặc cho anh đỡ bằng cả hai tay.

“Em mệt hả?” anh vuốt ve lưng tôi.

“Em không sao.’ Tôi nói dối. thật tình tôi cũng không biết mình đang cảm thấy như thế nào nữa. Đáng ra chuyện Brett viết một bài hát về tô với một gam mày khác hẳn so với thực tế của mối quan hệ xác thịt trước đây giữa hai đứa cũng không còn quan trọng gì nữa, bởi tôi đã yêu người khác rồi.

“Anh cũng muốn về nhà.” Gideon nói nhỏ. “Anh muốn em quá, cưng ơi, giờ anh chỉ nghĩ tới chuyện đó thôi.”

Tôi chọc tay vào túi sau của anh. “Vậy mình đi thôi.”


XtGem Forum catalog