Sao lại phải hỏi tôi?” Trước sau anh vẫn giữ vẻ mặt
lạnh nhạt đó.
Hàn Tú
trợn trừng mắt vì tức giận, chỉ còn thiếu nước hộc máu ra mà chết thôi.
Anh
tưởng cô ăn no rồi rửng mỡ sao? Nếu không phải sợ anh phi dao lần nữa thì liệu
cô có thiếu dũng khí đến mức chẳng dám gọi một cuộc điện thoại không chứ? Nực
cười nhất là anh ta còn trưng ra bộ mặt ngây thơ vô số tội và hỏi cô tại sao
phải nói với anh.
Hàn Tú
cảm thấy hai bên thái dương của mình không ngừng giật giật, trong đầu văng vẳng
toàn những lời nói không đỡ nổi của anh. Bây giờ, cô đã có đủ cơ sở để khẳng
định rằng não bộ của Đường Trạch Tề chắc chắn có vấn đề, mấy năm sống bên Mỹ,
không những nước da trắng ra mà ngay đến bộ não của anh cũng “trắng [1'>” mất
rồi.
[1'> T/g chơi chữ: “màu
trắng” và “ngốc nghếch” trong tiếng trung đồng âm với nhau.
Thức ăn
cuối cùng cũng được mang đến. Hàn Tú gọi những món mà cô yêu thích nhất: canh
cá chua cay và rau bắp cải trộn chua cay.
Cô vào
bếp lấy một chiếc bát nhỏ, xới cơm vào đó rồi ăn lấy ăn để, suýt thì mắc nghẹn.
Cô vội uống một ngụm nước, mãi mới thở được. Lúc ngẩng đầu lên, Hàn Tú bất giác
đưa mắt nhìn Tiểu Thất đang lặng lẽ ngồi trước cửa sổ. Khuôn mặt gày gò, hàng
lông mày rậm nhíu lại, đôi môi mỏng mím chặt, ở anh toát lên một vẻ cô đơn, cao
ngạo khiến người ta có cảm giác cách xa đến vạn dặm.
Nhớ lại
lúc cô bước đến gần và gọi tên anh, không biết do ảo giác hay mắt bị hoa mà khi
ấy, Hàn Tú cảm thấy đôi mắt đang nhìn ra ngoài cửa sổ kia chất chứa nỗi bi
thương và sự cô liêu khôn tả. Cô càng nhìn lại càng thấy anh thật xa lạ chẳng
giống tên đàn ông khốn kiếp, đê tiện Đường Trạch Tề mà cô từng quen biết trước
đây chút nào. Sự lãnh đạm, cô độc của anh khiến cô bất giác nổi lòng xót
thương.
Xót
thương sao? Khi ý thức được bản thân đã nghĩ như thế, Hàn Tú giật mình, ho khan
một tiếng rồi cắm cúi ăn tiếp.
Trước
vẻ mặt lạnh lùng, muốn người khác tránh xa ba tấc của Tiểu Thất, Hàn Tú chẳng
dám hỏi han gì. Nhưng ngộ nhỡ vì cô không gọi vào ăn cơm mà anh lại lên cơn,
trút giận lên đầu cô thì Hàn Tú biết làm thế nào?
Cô đành
bỏ đôi đũa trong tay xuống, hạ giọng gọi anh: “Đường Trạch Tề!”
Cô gọi
thêm một tiếng nữa, vẫn như ban nãy, anh không hề có ý định đáp trả.
Trong
đầu Hàn Tú lúc này là một mớ bòng bong. Từ trước đến nay, cô chưa bao giờ nghe
thấy vợ chồng cô giáo Đỗ nhắc tới việc Đường Trạch Tề có anh em gì hết, đừng
nói là anh em sinh đôi. Hơn nữa, không thể có chuyện hai người không cùng huyết
thống mà giống nhau như hai giọt nước như vậy. Cô càng không tin rằng trên đời
có con người vô vị và điên rồ đến mức không phẫu thuật thẩm mỹ thành khuôn mặt
của ai khác mà cứ nhất thiết phải là Đường Trạch Tề.
Nghĩ đi
nghĩ lại, xem ra khả năng duy nhất chỉ có thể là Đường Trạch Tề đã bị tổn
thương não bộ nên phản ứng có phần chậm chạp. Rốt cuộc là chuyện gì khủng khiếp
đã xảy ra với anh? Tại sao Trạch Tề lại biến đổi thành một người hoàn toàn khác
như thế?
Có
điều, Hàn Tú không mấy ghét bỏ một Đường Trạch Tề im lặng, không nói năng nhiều
thế này!
Đợi ăn
cơm xong, cô sẽ gọi điện thoại hỏi cô giáo Đỗ xem chuyện gì đã xảy ra.
Trái
tim phụ nữ đúng là làm bằng đậu phụ, dù mạnh miệng nói cứng đến đâu thì vẫn
chẳng thể nào nhẫn tâm nổi. Nhìn dáng vẻ ngốc nghếch, thất thần chẳng khác nào
một chú cừu non lạc đường của Đường Trạch Tề, Hàn Tú lại thấy mềm lòng. Quả
nhiên là giao du với Sam Sam chừng ấy năm, cô đã nhiễm bệnh làm “thánh mẫu” của
cô ấy mất rồi.
Nhưng
thôi, bỏ đi, việc quan trọng trước mắt là phải ăn cơm! Người đàn ông này nếu
đói quá hoá liều, đêm hôm canh ba chạy tới cắn xé, ngấu nghiến cô thì thật đáng
sợ, chẳng bằng bây giờ, cô làm “thánh mẫu” thêm một lần nữa vậy.
Lần
này, cô hắng giọng gọi, nhấn từng chữ trong tên anh lên: “ĐƯỜNG - TRẠCH – TỀ!”
Rất
nhanh sau đó, người ngồi bên cửa sổ đã có phản ứng.
Tiểu
Thất nhướng mày, quay lại nhìn Hàn Tú, đôi mắt đen láy, u buồn thể hiện rõ rằng
anh không hề thích âm thanh vừa xong chút nào, nhưng rất nhanh sau đó, anh lại
biểu lộ vẻ nghi hoặc.
Hàn Tú
dùng đũa gõ vào bát như kiểu gọi chó con về ăn cơm: “Này, anh có muốn ăn cơm
không? Ở đây có canh cá chua cay và rau bắp cải trộn chua cay, mùi vị cũng ngon
lắm”. Sau đó, cô còn tốt bụng đứng dậy, đi vào bếp, lấy thêm bát đũa, xới cơm
cho anh rồi đặt lên bàn: “Này, nếu bằng này chưa đủ thì anh tự xới thêm trong
nồi nhé!”. Nói xong, cô tiếp tục thưởng thức món canh cá chua cay hằng yêu
thích.
Tiểu
Thất từ từ đứng dậy, đi về phía bàn ăn, mắt nhìn lướt qua món canh cá chua cay
đầy dầu mỡ và ớt rồi nhìn sang đĩa rau bắp cải trộn chua cay cũng toàn ớt và
hạt tiêu, cuối cùng hướng ánh mắt về phía bát cơm có màu sắc không ổn mấy, xem
ra còn nửa sống nửa chín đang đặt trên bàn.
Khảo
sát một hồi, anh mới mở miệng, giọng nói hết sức nhẹ nhàng nhưng lại vô cùng
lãnh đạm: “Nồng độ chất béo quá cao sẽ phá hoại cân bằng axit béo trong cơ thể,
gây ra thiếu Omega-3, dư thừa axit béo, tích trữ mỡ trong máu, dẫn đến béo phì,
dễ mắc một số chứng bện
